Thấy vợ suốt ngày l:;én l:út nhắn tin riêng cho người viết tắt là “AY”, tôi âm thầm rủ cả bố ruột và bố vợ đi bắt gh;;en, nhưng vừa đến nơi, đạp tung cánh cửa phòng khách sạn ra thì trước mắt lại là cảnh tượng không ngờ…
Thấy vợ suốt ngày l:;én l:út nhắn tin riêng cho người viết tắt là “AY”, tôi âm thầm rủ cả bố ruột và bố vợ đi bắt gh;;en, nhưng vừa đến nơi, đạp tung cánh cửa phòng khách sạn ra thì trước mắt lại là cảnh tượng không ngờ…
Dạo gần đây, tôi thấy vợ hay lén lút ôm điện thoại vào góc khuất mà nhắn tin. Trên màn hình lúc nào cũng chỉ hiện cái tên viết tắt “AY”. Hỏi thì cô ấy ấp úng bảo “bạn cùng lớp cũ”, nhưng tôi không tin. Linh cảm mách bảo có gì đó khuất tất.
Tôi không muốn một mình lao vào rồi bị cho là đa nghi, nên l-én gọi cả bố ruột và bố vợ cùng đi bắt quả tang, cho ra nhẽ một lần. Hai ông ban đầu gạt đi, bảo “đàn bà con gái nhiều khi nhắn tin tầm phào thôi”, nhưng thấy tôi quyết liệt, cả hai cuối cùng cũng gật đầu.
Đêm đó, ba cha con tôi rình theo dấu định vị. Cuối cùng vợ tôi bước vào một khách sạn nhỏ ở ngoại ô. Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Chúng tôi lao tới, hừng hực quyết tâm vạch trần sự thật.
Cánh cửa phòng khách sạn bị đạp tung. Tôi hét lên:
“Cô còn gì để chối cãi không!?”
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh đèn trong phòng hắt ra, cả ba chúng tôi đều đứng chết lặng. Trên giường không phải cảnh v;/ụng t;/rộm nào, mà là…

… một chàng trai trẻ nằm thiêm thiếp, người cắm đầy dây truyền dịch, mặt mày xanh xao. Bên cạnh, vợ tôi đang lúi húi chỉnh lại chăn gối, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu “tít… tít…” đều đều.
Bố vợ tôi bước lên trước, nhận ra ngay:
– Trời ơi… đây chẳng phải là thằng An – em họ xa bên ngoại đó sao? Nó bị suy thận, cả nhà đang gom góp tiền chạy chữa kia mà!
Tôi sững người. “AY”… hóa ra là An Yến – tên thật của cậu ta. Vợ tôi lúng túng nhìn cả ba người, giọng nghẹn ngào:
– Em xin lỗi… Em giấu mọi người vì sợ anh nghĩ ngợi. An là người đã giúp em rất nhiều khi còn đi học. Giờ cậu ấy bệnh nặng, cần người chăm sóc. Em không dám nói, chỉ muốn tự mình lo một phần, coi như trả ơn…
Không khí trong phòng lặng đến nghẹt thở. Tôi cảm giác mặt mình nóng rát vì xấu hổ. Bao nhiêu ngày qua tôi nghi ngờ, tự dựng kịch bản phản bội trong đầu.
Bố tôi thở dài:
– Con trai à, đôi khi phụ nữ họ giấu chuyện không phải vì ngoại tình, mà vì muốn bảo vệ cái gia đình này khỏi những lo toan thêm.
Tôi quay sang nhìn vợ, thấy đôi mắt cô đỏ ngầu, bờ vai run run. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều: có những bí mật không phải để phản bội, mà để hy sinh trong âm thầm.