Từ ngày bố bị bệnh, vợ tôi xin nghỉ việc ở nhà để chăm sóc ông. Hôm đó, tôi đi công tác, gọi về mãi chẳng thấy em bắt máy, lúc sau gọi lại thì nghe tiếng thở h;;ổn h;;ển từ đường dây bên kia. 2 tháng sau tôi điế//ng ng:;;ười khi nghe tin s-é-t đá-nh từ vợ…

Từ ngày bố bị bệnh, vợ tôi xin nghỉ việc ở nhà để chăm sóc ông. Hôm đó, tôi đi công tác, gọi về mãi chẳng thấy em bắt máy, lúc sau gọi lại thì nghe tiếng thở h;;ổn h;;ển từ đường dây bên kia. 2 tháng sau tôi điế//ng ng:;;ười khi nghe tin s-é-t đá-nh từ vợ…

Tuần nọ, công ty cử tôi đi công tác xa. Tôi yên tâm giao bố cho vợ, vì biết em cẩn thận lắm. Nhưng đúng đêm thứ năm, tôi gọi về mãi không thấy bắt máy. Đến lần thứ sáu, chuông reo thật lâu mới có người nhấc.

Tôi chưa kịp nói thì bên kia vang lên tiếng thở hổn hển, dồn dập. Tim tôi nhói lên. Tôi nín lặng vài giây, rồi nghe giọng vợ đứt quãng:

– Anh… à? Em… đang… bận…

Rồi máy ngắt.

Cả đêm hôm ấy tôi không chợp mắt. Một linh cảm mơ hồ dấy lên. Bận gì mà lại thở gấp như thế? Tôi tự an ủi: chắc em đang dìu ông đi vệ sinh. Nhưng trong lòng, cơn gh//en âm ỉ như lửa.

Hai tháng sau, khi công việc tạm ổn, tôi trở về. Chưa kịp bước vào nhà, tôi đã nghe chị dâu thì thầm với hàng xóm:

– Cái Lan với… ở nhà trông bố, rồi sinh tình…

Tôi đi//ếng người. Tai ù đi, chẳng nghe nổi đoạn sau. Tim tôi đập thình thịch, m//áu dồn lên mặt. Từng mảnh ghép trong đầu lập tức hiện về: cuộc gọi nửa đêm, tiếng thở hổn hển, những lần vợ lấp liếm khi tôi hỏi han.

Tối đó, tôi nhìn em, cơn giận dâng lên tận cổ. Nhưng khi đối diện đôi mắt đỏ hoe, tôi lại nghẹn. Tôi hỏi thẳng:

– Em với… có chuyện gì không?

Lan lặng im rất lâu. Tôi thấy bàn tay em run rẩy, môi mấp máy nhưng chẳng thành lời. Nỗi nghi ngờ như ngọn r/oi qu//ất vào tim tôi

…Lan cúi gằm mặt, nước mắt rơi lã chã. Tôi tưởng em sẽ chối, hoặc ít nhất cũng tìm lý do để biện minh. Nhưng rồi, giọng Lan nghẹn ngào:

– “Anh… tha lỗi cho em. Hôm đó… em thật sự yếu lòng…”

Tôi choáng váng. Tai ù đi, chẳng còn nghe rõ tiếng gì nữa ngoài nhịp tim mình đập loạn xạ. Tất cả những gì tôi cố gắng phủ nhận suốt hai tháng qua nay lại chính miệng em thừa nhận.

– “Vì sao?” – Tôi gằn giọng. – “Anh đi làm, chỉ mong lo đủ cho gia đình. Em ở nhà, anh tin tưởng giao bố cho em. Sao em lại…”

Lan khóc nấc, quỳ xuống ôm lấy chân tôi:
– “Em biết em sai. Nhưng hôm đó em mệt mỏi, bố thì bệnh nặng, em… em không giữ nổi mình. Em hối hận lắm…”

Tôi rùng mình. Hóa ra, thứ tiếng thở hổn hển đêm hôm ấy không phải do dìu bố, không phải do vất vả… mà là sự thật còn đau đớn gấp trăm lần.

Căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi muốn hét lên, muốn đập phá, nhưng nhìn bố già nằm trên giường thoi thóp thở, tôi nghẹn cứng. Tất cả niềm tin, tình nghĩa vợ chồng bao năm tan thành mây khói.

Đêm đó, tôi ngồi thẫn thờ trước hiên. Lan quỳ sau lưng, khóc đến khản giọng. Trăng mờ mịt như chứng nhân cho nỗi cay đắng của đời tôi.