Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…

Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…

Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ…

Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.”

Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.”

Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.

Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói:
– Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm.

Tôi sững sờ.
– Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ?

Bà mẹ chồng chen vào:
– Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau.

Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạn/h số/ng lư/ng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh.

Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
– Bố mẹ ơi, tiền xây nhà là tiền bố mẹ con cho. Con đâu phải làm thuê cho nhà chồng mà mất trắng như thế…

Nhưng bố chồng chỉ cười nhạt:
– Con gái có chồng rồi, tiền nào chẳng là của chồng. Cứ yên tâm, bán nhà này xong, bố mẹ sẽ tính cho vợ chồng con chỗ khác.

Tôi về kể với bố mẹ đẻ, vừa nói vừa khóc. Tôi nghĩ ông bà sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn, ai ngờ bố tôi chỉ im lặng, rồi nói một câu khiến tôi không quên suốt đời:
– Con cứ để bố lo.

Ba ngày sau…

Ba ngày sau, bố tôi gọi tôi về quê, nói có việc cần bàn.
Tôi vừa bước vào nhà, ông đã đưa tôi một tập hồ sơ dày cộp. Giọng ông trầm nhưng chắc nịch:

– Con ký vào đây, và nhớ tuyệt đối đừng nói với ai trong nhà chồng.

Tôi hoang mang:

– Bố ơi… cái này là gì ạ?

Ông chỉ mỉm cười:

– Giấy tặng cho có điều kiện. Cứ ký đi, rồi con sẽ hiểu.

Tôi tin bố. Ông là người cẩn trọng, từng làm cán bộ địa chính mấy chục năm. Tôi ký, lòng vẫn chưa hết lo lắng.

Một tuần sau, đúng như lời bố chồng nói, họ cho người môi giới đến định giá căn nhà. Vợ chồng tôi ngồi nhìn mà lòng đau như cắt. Căn nhà tôi bỏ bao công, bao nước mắt, giờ bị rao bán như một món hàng.

Hôm ký giấy chuyển nhượng, bố chồng gọi vợ chồng tôi xuống.
Ông cầm sổ đỏ, hớn hở:

– Đây, giấy tờ đất nhà này, đứng tên thằng Hùng (chồng tôi). Ký vào cho bên mua đi.

Tôi run run hỏi:

– Thế… phần của con thì sao ạ?

Bà mẹ chồng cười khẩy:

– Phần gì? Đất nhà này, con có đồng nào đâu mà đòi phần.

Tôi chưa kịp nói gì, thì bên mua đột nhiên cau mày:

– Xin lỗi, nhưng sổ đỏ này… có vấn đề.

Cả phòng im phăng phắc. Ông ta chỉ tay vào một dòng ghi chú nhỏ ở trang cuối:

“Tài sản gắn liền trên đất (căn nhà) thuộc sở hữu riêng của bà Nguyễn Thảo – theo giấy chứng nhận tặng cho có điều kiện, công chứng ngày…”

Mắt bố chồng tôi trợn tròn.

– Cái gì?! Nhà này là của nó á?

Bố tôi bước vào, tay cầm bản sao công chứng, bình thản nói:

– Đúng vậy. Mảnh đất là của nhà ông, nhưng ngôi nhà này được xây hoàn toàn bằng tiền bên ngoại, nên tôi làm giấy xác nhận tặng cho riêng con gái tôi – căn nhà, chứ không tặng cho chung vợ chồng. Mọi người quên rồi sao? Lúc xây, toàn bộ hóa đơn, hợp đồng đều mang tên con Thảo.

Ông nhìn thẳng vào bố chồng tôi, giọng lạnh lùng:

– Đất của ông, nhà của tôi. Ông muốn bán, thì cứ bán đất trống. Còn cái nhà này, nếu ông muốn dỡ, thì cứ thử xem.

Không khí nặng như chì. Bố chồng tôi cứng họng, còn chồng tôi ngồi sụp xuống, không dám nhìn ai.

Một lúc lâu sau, bố tôi quay sang tôi:

– Con về thu dọn đồ, mai bố cho người chở nhà con lên xe. Nếu họ không muốn để nhà ở đây, mình chở đi chỗ khác. Còn không, cứ ở đó, xem ai dám đụng.

Nghe câu đó, mặt bố chồng tôi tím tái. Ông gằn giọng:

– Tôi… tôi không biết là ông làm giấy kiểu đó…

Bố tôi nhún vai:

– Tôi chỉ biết bảo vệ công sức và mồ hôi của con gái tôi. Đời này, ai cũng muốn dạy người khác bài học, nhưng đôi khi, bài học lại quay về với chính mình.

Sau chuyện đó, việc bán nhà đổ bể. Gia đình chồng không dám nhắc thêm nửa lời.

Vài tháng sau, tôi và chồng ra ở riêng. Anh xin lỗi tôi, nói rằng không ngờ bố mẹ lại làm đến mức ấy. Tôi chỉ cười:

– Không sao. Giờ thì anh cũng biết, xây nhà bằng tiền ai… mới thật sự là “chủ nhà”.

Còn bố tôi, mỗi lần nhắc lại chuyện ấy, chỉ nói một câu nhẹ nhàng mà sâu cay:

“Cho con gái tiền không phải để khoe, mà là để nó không bị người khác cướp công sức của chính mình.”