Ngày cưới – đáng ra phải là ngày hạnh phúc nhất đời My – lại trở thành vết cứ//a sâu nhất trong ti//m cô.
Ngày cưới – đáng ra phải là ngày hạnh phúc nhất đời My – lại trở thành vết cứ//a sâu nhất trong ti//m cô.
Từ sáng sớm, My mặc chiếc váy cưới tinh khôi khuôn mặt rạng rỡ mà lòng ngập tràn lo âu. Bố mẹ cô – hai người nông dân chất phác từ quê lên – dậy từ tờ mờ sáng, mang theo giỏ quà quê: vài chục quả trứng gà, mấy gói bánh nếp, bình rượu nếp do bố cô ủ suốt đêm.
Nhưng khi đến cổng nhà trai, họ đã bị ngăn lại.
Người giúp việc lạnh lùn/g nói:
– Bác, mợ đứng ngoài thôi ạ, bà chủ dặn… không cần vào. Nhà có khách sang, sợ… quê quá!
My nghe thấy, ti/m thắt lại. Cô chạy ra ngoài, thấy bố mẹ lúng túng đứng bên góc tường, tay vẫn cầm giỏ quà run run. Nước mắt cô dâng lên.
Lúc ấy, mẹ chồng tương lai – bà Hằng, người phụ nữ Hà Nội gốc phố cổ – bước ra, giọng sắc như da//o :
– My, con mau quay vào chuẩn bị đi, đừng để khách thấy cảnh tượng… không sang.
– Nhưng… bố mẹ con…
– Họ làm nông thì thôi, đừng để ai biết là thân nhân nhà gái. Con cứ đi cửa sau cho kín đáo, tránh ảnh hưởng đến hình ảnh nhà trai.
Câu nói ấy như sé//t đán//h giữa trời. My nhìn bố mẹ – những người cả đời tảo tần vì cô – bị xem như nỗi xấ//u hổ. Cô cũng được ăn học đàng hoàng làm giáo viên, bố mẹ tuy làm nông nhưng chưa bao giờ để cô khổ tại sao họ lại không được tôn trọng…còn chồng cô khi chứng kiến điều này lại hiển nhiên không nói gì thật quá thất vọng.
Cô bỗng đứng thẳng dậy, giọng nghẹn lại nhưng kiên quyết nói đúng 4 chữ khiến cả họ nhà tr::ai cay đắng .

My ngẩng đầu, nước mắt rưng rưng nhưng giọng cô vang lên rành rọt giữa đám đông:
– “Hủy đám cưới này.”
Cả sân nhà trai lặng đi như bị rút hết không khí. Tiếng đàn, tiếng nói cười cũng khựng lại giữa chừng.
Bà Hằng trố mắt:
– Con nói cái gì?!
My vẫn nhìn thẳng, không né tránh:
– Con nói, hủy đám cưới này. Con không thể làm dâu một gia đình coi thường bố mẹ con – những người đã sinh ra và nuôi con khôn lớn – chỉ vì họ làm nông.
Cô quay lại nắm tay bố mẹ, giọng run nhưng dứt khoát:
– Con không cần váy cưới, không cần mâm cao cỗ đầy. Con chỉ cần được làm con gái của bố mẹ, được sống tử tế chứ không phải cúi đầu vì sĩ diện của người khác.
Bà Hằng giận run người:
– Cô tưởng nhà này thiếu cô à?
My khẽ cười, nước mắt lăn dài:
– Không, con biết… nhưng chính con thừa tự trọng để không bước vào cánh cửa đó.
Rồi cô tháo bỏ chiếc voan cưới, từng bước dắt bố mẹ ra khỏi sân, giữa ánh nhìn sững sờ của khách khứa và họ hàng. Người giúp việc – người khi nãy xua tay – lặng lẽ cúi đầu, tránh ánh mắt cô.
Một vài người khách xì xào:
– Con bé đó… gan thật đấy.
– Không, là nó sống có lòng tự trọng.
Chiếc váy cưới trắng khẽ quét qua nền gạch đỏ loang lổ, nhưng trong giây phút ấy, My thấy mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Cô nắm tay bố, mẹ, khẽ nói trong nước mắt:
– Bố mẹ ơi, mình về thôi… Nhà con ở đây không phải là nơi này.
Sau này, người ta vẫn kể mãi về đám cưới “hủy giữa chừng” ấy – không phải vì cô dâu bỏ chạy, mà vì một cô gái đã dám đứng lên bảo vệ danh dự cho cha mẹ mình.