Cưới 17 năm, ng–oại t-ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị ly hôn, nhưng câu trả lời của người chồng khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ…
Cưới 17 năm, ng–oại t-ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị ly hôn, nhưng câu trả lời của người chồng khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ…
Loan và Hùng cưới nhau năm cô mới 24 tuổi. Ngày ấy, cả xóm bảo cô là người may mắn – lấy được chồng hơn mình tám tuổi, điềm đạm, có nghề nghiệp ổn định, lại hiền lành ít nói. 17 năm hôn nhân, Loan đã quen với việc đứng phía sau lo toan mọi thứ: từ cơm nước đến dạy dỗ con cái, chăm sóc cha mẹ chồng. Còn Hùng thì bận “kiếm tiền”, “giao lưu”, “công tác xa”.
Nhưng Loan không ngờ, suốt 13 năm trong 17 năm chung sống, chồng mình có một gia đình khác phía sau cánh cửa mà cô chưa từng biết đến. Một người phụ nữ khác. Và một đứa con riêng – trạc tuổi đứa con đầu của cô.
Ngày Loan phát hiện sự thật, cô không khóc. Không gào lên. Không đ/////ánh gh///en. Chỉ ngồi nhìn tấm ảnh chụp Hùng cùng một bé trai có gương mặt giống anh đến kỳ lạ – đang đi picnic ở ngoại thành. Cười rạng rỡ, tay khoác vai người phụ nữ kia. Trái tim cô như bị kho/ét một lỗ sâu hoắm, không có m//áu, chỉ có tê dại.
Cô gọi anh về.
Bữa cơm tối hôm đó, Loan ngồi bên mâm cơm nguội lạnh, nhìn chồng ăn như chưa từng có gì xảy ra. Rồi cô nói:
– Em muốn l/y h/ôn.
Hùng đặt chén xuống, hơi nhíu mày.
– Vì chuyện đó?
Loan nhìn thẳng:
– 13 năm phản bội, anh nghĩ lý do đó không đủ sao?
Hùng bật cười. Một nụ cười khiến sống lưng cô lạnh ngắt:
– Em nghĩ đơn giản vậy à? L/y h/ôn? Em định mang tiếng là người vợ bị ph/ản b/ội à? Con cái em định giải thích với chúng thế nào?
Loan siết chặt tay, giọng vẫn bình tĩnh:
– Em không sợ dư luận. Em chỉ sợ bản thân mình không còn tôn trọng nổi người đầu ấp tay gối nữa thôi.
Và rồi, Hùng nói một câu khiến cô như bị tá/t th/ẳng vào lòng tự trọng…

Anh đặt đũa xuống, giọng trầm mà đầy vẻ khinh khỉnh:
– Loan à, em tưởng em đủ tư cách nói đến “tôn trọng” à? 17 năm qua, nếu không có anh đi làm, đi “giao lưu” như em nói, thì em có được cái nhà này, có tiền cho con học trường quốc tế, có xe để đi làm không? Anh chỉ… sai ở chỗ biết yêu thương thêm một người nữa thôi. Còn em – em có làm được gì ngoài việc bám lấy danh nghĩa “vợ anh” để sống không?
Câu nói đó như dao cứa thẳng vào lòng.
Loan lặng người. Bao năm qua, cô đâu sống nhờ ai. Từng tấm rèm, từng viên gạch trong căn nhà này, cô là người chọn, là người tiết kiệm từng đồng lương giáo viên để lo cho tổ ấm. Vậy mà giờ, chỉ vì anh có tiền hơn, cô bị xem như thứ ăn bám.
Cô nuốt nước mắt, giọng nghẹn:
– Anh có biết vì sao em chưa bao giờ trách anh đi sớm về khuya không? Vì em tin anh. Tin rằng anh đang cố gắng cho gia đình này.
Hùng khoanh tay, lạnh lùng:
– Thì anh vẫn đang cố gắng đấy thôi. Chỉ là em không đủ “đàn bà” để hiểu đàn ông cần gì.
Lần này, Loan đứng dậy. Ánh mắt cô không còn buồn, mà chỉ còn lại một sự dửng dưng đến lạnh lẽo.
– Có lẽ anh nói đúng. Em không còn đủ đàn bà để chịu đựng sự phản bội.
Sáng hôm sau, cô gửi đơn ly hôn – gọn gàng, không nước mắt, không van xin.
Ba tháng sau, phiên tòa diễn ra. Hùng vẫn cười khẩy, tự tin rằng Loan sẽ yếu lòng, rằng phụ nữ trung niên như cô không dám sống một mình. Nhưng đến khi tòa hỏi về quyền nuôi con, Loan chỉ nói:
– Tôi không cần gì ngoài hai đứa nhỏ. Tài sản, nhà cửa, tiền bạc… tôi để hết cho anh.
Cả phòng xử im phăng phắc.
Hùng tròn mắt:
– Cô điên à?
Loan nhìn anh, mỉm cười lần đầu tiên sau bao tháng ngày giông bão:
– Không. Em chỉ trả lại cho anh tất cả những gì anh từng nói: “Em sống được là nhờ anh.” Giờ em sẽ sống mà không cần anh nữa.
Hai tháng sau, Hùng về nhà cũ – nơi Loan từng chăm chút từng chậu hoa – thì thấy căn nhà lạnh tanh, trống trơn. Con trai lớn không chịu gọi điện cho anh, con gái út từ chối gặp mặt. Người phụ nữ anh từng phản bội cả một đời để theo đuổi tình mới thì nay đã dọn về ở với người đàn ông khác – “người có thể cho cô ta danh phận”.
Còn Loan – cô bắt đầu dạy lại ở một trường vùng ven, thuê căn hộ nhỏ, sáng dạy, tối học thêm lớp vẽ. Bạn bè nói cô trông trẻ ra, ánh mắt sáng hơn, nụ cười cũng thật hơn.
Một buổi chiều, người ta thấy Hùng ngồi trước cổng trường nơi cô dạy, tay cầm lá đơn xin lỗi… nhưng cô chỉ đi ngang qua, khẽ cúi đầu chào – như chào một người xa lạ.
Anh gọi với theo:
– Loan! Anh vẫn còn yêu em!
Cô dừng lại, quay lưng về phía ánh hoàng hôn, giọng bình thản:
– Ừ, còn yêu… nhưng đã muộn rồi.