Hai anh em m:ồ c:ôi sống dưới gầm cầu, được một bác tài xế thường xuyên cho cơm và áo ấm. Một ngày mưa lớn, ông cứu cả hai và nhận nuôi. Nhiều năm sau, khi hai đứa trẻ trở về sau lễ tốt nghiệp, ông lặng đi vì xúc động…
Dưới vòm sắt đen kịt, lạnh lẽo của cây cầu cũ kỹ bắc ngang con kênh tù đọng, hai sinh linh bé nhỏ nằm co ro giữa những tấm carton ẩm mốc. Đêm ở đây chưa bao giờ ấm áp. Gió thành phố luồn qua từng kẽ hở han gỉ của thành cầu, rít lên từng hồi như tiếng than vãn, rồi len lỏi vào từng mảnh áo quần rách nát của hai anh em.

Đứa lớn tên Minh, mới mười hai tuổi nhưng thân hình gầy nhom như một cậu bé lên tám. Bù lại, đôi mắt nó sắc lẻm, luôn ánh lên vẻ cảnh giác của một con thú non sớm phải học cách sinh tồn trong rừng rậm đô thị. Đứa em, tên Duy, nhỏ hơn ba tuổi, hiền lành và ít nói. Gương mặt em lúc nào cũng như mang một nỗi buồn quá lớn so với tuổi, đôi mắt to tròn, trong veo nhưng luôn nhìn xuống đất.
Hằng ngày, khi thành phố thức giấc, hai anh em lại bắt đầu cuộc mưu sinh. Chúng len lỏi vào từng con hẻm sâu, bới tung những đống rác còn vương mùi hôi thối để tìm kiếm chai nhựa, lon bia, hay bất cứ thứ gì có thể đổi lấy vài đồng bạc lẻ. Bữa tối của chúng thường là một ổ bánh mì rẻ tiền, hoặc đôi khi là thức ăn thừa ai đó tốt bụng đặt bên cạnh thùng rác. Rồi chúng lại trở về “nhà” – cái gầm cầu tăm tối, chia nhau từng mẩu bánh, lắng nghe tiếng nước rì rào không bao giờ ngơi nghỉ. Có những đêm mưa dầm, cái lạnh và cái đói như hai gọng kìm vô hình siết chặt lấy lồng ngực. Duy ho sù sụ từng cơn, còn Minh chỉ biết dùng tấm thân còm cõi của mình để che chắn cho em, cố gắng truyền đi chút hơi ấm ít ỏi.