Phòng xử á//n chật kín người. Hai cụ già tóc bạc ngồi nép vào nhau, đôi mắt đỏ hoe. Trước mặt họ là 6 người con ruột, chia thành từng phe.

Phòng xử á//n chật kín người. Hai cụ già tóc bạc ngồi nép vào nhau, đôi mắt đỏ hoe. Trước mặt họ là 6 người con ruột, chia thành từng phe. Ai nấy mặt mày căng thẳng, giọng nói lạc đi vì tranh chấp. Cả hội trường chìm trong tiếng cãi vã, dù thư ký tòa liên tục nhắc giữ trật tự.

Tất cả chỉ vì mảnh đất 1.200m² – tài sản lớn nhất mà cha mẹ để lại.

Một bên, 4 người con trai hùng hổ tranh luận, ai cũng muốn phần nhiều hơn. Có kẻ còn giả vờ khóc lóc, tuyên bố sẽ “đứng ra phụng dưỡng cha mẹ” để lấy cớ được chia đất nhiều hơn. Bên kia, 2 người con gái nghẹn ngào, uất ức vì bị xem nhẹ, gần như bị gạt ra ngoài lề.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Bỗng, ông cụ đứng dậy, xin phép được nói vài lời. Giọng ông run run nhưng ánh mắt lại cứng rắn, nhìn thẳng vào từng người con:

– “Cả đời cha mẹ tần tảo mới có được chút này… nào ngờ, tuổi già phải ngồi đây, nhìn các con kiện tụng nhau chỉ vì đất.”

Ông dừng lại, gạt nước mắt, rồi bất ngờ nói tiếp, giọng lạnh như băng:

– “Nhưng các con đừng tranh nữa. Bởi lẽ, 5 sổ đỏ ấy… cha mẹ đã sang tên cho trại dưỡng lão từ lâu rồi.”
Cả khán phòng sững người. 6 anh em há hốc miệng, những tiếng cãi vã vụt tắt.

Không gian phòng xử án bỗng chốc im phăng phắc. Có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi. Sáu người con sững sờ, tưởng mình nghe nhầm. Người cha già khẽ thở dài, ánh mắt ông như chất chứa cả một đời mệt mỏi.

Người mẹ ngồi bên run run lau nước mắt, giọng nghẹn lại:
– “Chúng tôi không muốn đem chuyện nhà lên tòa, nhưng các con ép chúng tôi đến bước này. Bao nhiêu năm, cha mẹ cực khổ nuôi dạy, đâu phải để các con đứng trước mặt nhau mà cãi vã như kẻ thù.”

Người con trai cả bật dậy, giọng lạc đi:
– “Cha mẹ nói sao cơ? Sang tên cho… trại dưỡng lão? Thế còn chúng con?”

Ông cụ nhìn thẳng vào con, chậm rãi đáp:
– “Các con à… đất, nhà, sổ đỏ — tất cả chỉ là vật ngoài thân. Khi cha mẹ còn khỏe, chúng ta chẳng mấy khi thấy nhau. Vậy mà giờ, chỉ vì mấy tờ giấy, các con lại có mặt đông đủ. Cha mẹ đã hiểu rồi — nếu giữ mảnh đất này lại, nó sẽ chỉ khiến anh em các con hận thù, xa cách.”

Một người con gái bật khóc, quỳ xuống:
– “Cha ơi, con không muốn đất, con chỉ muốn nhà mình lại yên như xưa…”

Ông cụ run run đặt tay lên vai con, giọng chùng xuống:
– “Vậy thì hãy giữ lấy điều đó trong tim. Sổ đỏ, cha đã chuyển tên cho trại dưỡng lão. Họ hứa sẽ xây ở đó một khu nhà chăm sóc người già nghèo, lấy tên ‘Nhà Hòa Tâm’. Đó là tâm nguyện cuối cùng của cha mẹ — để phúc còn ở lại, chứ không phải tranh giành.”

Những giọt nước mắt bắt đầu rơi.
Người con trai thứ, kẻ từng lớn tiếng nhất, lặng lẽ cúi đầu, không nói nên lời.

Một lát sau, thư ký tòa khẽ nói:
– “Phiên xử kết thúc. Không còn gì để tranh chấp nữa.”

Hai cụ già dìu nhau ra khỏi phòng xử án. Ngoài kia, nắng chiều trải dài trên con đường cũ. Bà cụ khẽ nói:
– “Ông à, vậy là xong rồi.”

Ông cụ mỉm cười nhẹ nhõm, nắm lấy tay vợ:
– “Ừ, xong rồi. Mất đất… nhưng may, mình còn có thể giữ lại được tình.”