Ngày đến dạm ngõ thấy nhà gái t//ồi t//àn, ngõ l/ụt b/ẩn mẹ chú rể tuyên bố: “Nhà thế này thì con g//ái có đến qu//ỳ trước mặt tôi x//in vào làm dâu nhà tôi chưa chắc tôi đồng ý đâu…”, để rồi m//éo mặt….
Ngày đến dạm ngõ thấy nhà gái t//ồi t//àn, ngõ l/ụt b/ẩn mẹ chú rể tuyên bố: “Nhà thế này thì con g//ái có đến qu//ỳ trước mặt tôi x//in vào làm dâu nhà tôi chưa chắc tôi đồng ý đâu…”, để rồi m//éo mặt….
Ngày dạm ngõ, trời vừa tạnh mưa, con đường dẫn vào nhà gái vẫn còn lầy lội, nước ngập ngang mắt cá. Chiếc ô tô sang trọng vừa đỗ trước đầu ngõ, bà mẹ chồng tương lai của My vội b/ịt m/ũi, cau có ra mặt.
“Trời đất ơi, sao lại ở cái nơi b/ẩn th/ỉu thế này? Tôi tưởng nhà cũng kha khá, ai dè… nhìn cái ngõ thôi là đủ hiểu rồi.”
Bà ta lư/ờm con trai, rồi bước xuống qu/át to khiến cả hàng xóm khu ngõ phải chạy ra ngoài ngó:
“Thích bàn gì thì ông bà nhà gái tự bắt xe đến nhà tôi, chứ tôi không bước chân vào ngõ b/ẩn th/ỉu h/ôi h/ám ph/ân g/à, ph/ân lợ/n này đâu. Nhà thế này, con gái chẳng đáng một xu, bày đặt lễ với nghĩa gì!”
Không dừng lại ở đó, bà ta còn tiếp:
“Mà tôi nói thật, con trai tôi người thành phố, tương lai sáng sủa. Cô gái nhà này mà đang b/ầu b/í, chắc gì đã phải cháu tôi? Có q//uỳ trước mặt tôi x/in làm dâu nhà tôi, chưa chắc tôi đã nhận!”…

Không khí buổi dạm ngõ hôm ấy nặng trĩu. Ông bà thông gia nhà gái chỉ biết đứng lặng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Còn My – cô gái nhỏ nhắn trong bộ áo dài giản dị – chỉ cúi đầu, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Cô nghe từng lời như dao cứa vào tim.
Anh Nam – con trai bà – bực dọc:
– Mẹ! Mẹ thôi đi, con yêu My, con đến đây là để xin cưới, không phải để bôi nhọ người ta.
Nhưng bà vẫn hất hàm, giọng chát chúa:
– Con tưởng mẹ để con lấy ai cũng được à? Mẹ không để con rước khổ vào nhà đâu!
Nói rồi bà quay lưng, bỏ đi giữa con ngõ lầy nước. Anh Nam chỉ kịp cúi đầu xin lỗi nhà gái, rồi chạy theo mẹ. Hôm đó, lễ dạm ngõ tan vỡ.
Ba tháng sau, không ai còn nhắc đến chuyện cưới xin nữa. My vẫn âm thầm đi làm ở tiệm thuốc gần bệnh viện. Cho đến một buổi chiều, khi đang chuẩn bị dọn hàng, một chiếc xe hơi dừng lại trước cửa. Người bước ra… chính là bà mẹ chồng tương lai năm nào, mặt tái nhợt, bước đi loạng choạng.
– Cô… cô My… giúp tôi với, con trai tôi đang trong phòng cấp cứu, bác sĩ nói cần gấp nhóm máu hiếm, họ bảo chỉ có cô là người từng hiến trùng nhóm đó…
My chết lặng. Không đắn đo, cô lập tức bỏ áo khoác, chạy theo bà vào bệnh viện.
Sau ca truyền máu, Nam qua khỏi cơn nguy kịch. Khi tỉnh lại, anh nhìn thấy My ngồi bên, mắt thâm quầng vì thức trắng. Anh bật khóc, nắm tay cô:
– Anh xin lỗi…
Còn bà mẹ, đứng phía ngoài cửa kính, hai vai run lên. Lần đầu tiên bà thấy người con gái mà mình khinh rẻ lại sẵn lòng cứu lấy sinh mạng của con trai mình, chẳng cần suy nghĩ.
Hôm sau, bà mang bó hoa lớn đến tận tiệm thuốc, lặng lẽ nói:
– Mẹ… xin lỗi con. Cái ngày mưa ấy, mẹ đã sai rồi. Con có thể… cho mẹ một cơ hội được sửa sai không?
My nhìn bà, khẽ cười. Nụ cười dịu dàng, ấm áp, không còn giận hờn.
– Con chỉ mong anh Nam khỏe mạnh. Mọi chuyện khác… mình để thời gian trả lời, mẹ nhé.
Trời chiều hôm ấy lại đổ mưa, nhưng lần này, bà mẹ không sợ bẩn nữa. Bà tự tay cầm ô che cho My, từng bước đi trên con đường ngập nước – nơi bà từng quay lưng bỏ đi.