35t nhưng lương chỉ 6 triệu nên ai cũng ch//ê tôi đành cưới đại chị nhặt ph//ế liệu 37t đã có 1 đời chồng về làm vợ cho có. Đêm tân hôn vừa v//én á//o vợ lên thì ố/i tr/ời ơ/i…. ki//nh h//oàng…
35t nhưng lương chỉ 6 triệu nên ai cũng ch//ê tôi đành cưới đại chị nhặt ph//ế liệu 37t đã có 1 đời chồng về làm vợ cho có. Đêm tân hôn vừa v//én á//o vợ lên thì ố/i tr/ời ơ/i…. ki//nh h//oàng…
Năm đó tôi ba mươi lăm tuổi. Là đàn ông, tuổi này mà vẫn chưa có vợ, lương tháng chỉ vỏn vẹn sáu triệu thì bị người ta ch/ê cũng chẳng o/an. Ở cái nơi tôi sống, người ta quen nhìn người bằng túi tiền. Thấy tôi ngh/èo, ai cũng lắc đầu: “Thằ/ng Tâm ấy à, ngh/èo rớt mồng tơi. Lấy nó chỉ có kh//ổ!”
Nhiều lúc tôi cũng tự thấy t/ủi. Nhưng biết làm sao được, học hành chẳng đến nơi, công việc chật vật, ngày qua ngày cứ mòn mỏi. Cho đến một hôm, duyên số sắp đặt cho tôi gặp chị Hòa — người đàn bà 37 tuổi chuyên đi nh/ặt v/e ch/ai ở khu chợ cũ.
Chị Hòa chẳng đẹp, lại đe/n nhẻ/m, bàn tay chai sạn, lưng hơi cò/ng. Người ta bảo chị “đã qua một đời chồng”, lại còn ngh/èo ki/ết x/ác. Tôi ban đầu chỉ thươ/ng h/ại, nhưng sau nghĩ bụng: “Thôi thì lấy đại, có người bầu bạn, có cơm nóng canh ngọt, chẳng lẽ sống cô đơn đến g/ià. Bố mẹ tôi cũng qua tuổi 70 hết rồi cần người chăn sóc”.
Đám cưới chúng tôi chẳng có gì ngoài mấy mâm cơm giản dị, vài người hàng xóm tới chúc. Ai cũng bàn ra tán vào: “G//ái nh/ặt v/e ch/ai mà thằng Tâm rước về à? Đúng là hết khôn rồi khéo d/ại!”.Tôi nghe mà chỉ cười gượng. Trong lòng cũng chẳng mấy vui.
Đêm tân hôn tôi cũng háo hức vì là lần đầu. Nhưng khi vừa v//én á//o vợ lên thì ố/i tr/ời ơ/i…. ki//nh h//oàng…

Đêm tân hôn, tôi hồi hộp đến lạ. Dù chẳng có phòng cưới sang trọng hay nến hoa lung linh, căn buồng nhỏ lợp tôn cũng khiến tôi thấy ấm áp. Chị Hòa ngồi lặng ở mép giường, đôi tay khẽ run. Tôi bước đến, định trêu cho chị bớt ngượng, nhưng khi bàn tay vừa chạm vào vai, chị giật mình né sang một bên.
– Anh… đừng… – Giọng chị run run.
Tôi khựng lại, ngạc nhiên nhìn chị. Gương mặt chị tái đi, mắt ầng ậc nước. Rồi chị lặng lẽ kéo vạt áo lên – không phải để quyến rũ, mà để cho tôi thấy những vết sẹo chằng chịt trên ngực và bụng, những dấu tích của năm tháng lao lực và… của một trận cháy lớn từng suýt cướp đi mạng sống chị.
– Em xin lỗi… Em tưởng anh biết rồi. Mấy năm trước, nhà em cháy, cứu đứa nhỏ con nhà hàng xóm… – Chị nghẹn giọng – …em bị bỏng nặng. Từ đó chồng em bỏ đi.
Tôi đứng lặng, tim nặng trĩu. Bao nhiêu ý nghĩ thoáng qua – thương, xót, rồi hối hận vì từng nghĩ chị “không xứng”.
Tôi khẽ kéo tấm áo lại, nắm tay chị:
– Anh không cần ai đẹp, chỉ cần người thật lòng. Em cứu người – vậy là đẹp nhất rồi.
Chị Hòa bật khóc, còn tôi chỉ biết ôm chị thật chặt. Ngoài kia, mưa lất phất rơi. Căn nhà nhỏ đêm ấy không còn là nơi của tủi hờn, mà là khởi đầu cho một cuộc đời mới – nơi hai người cô đơn tìm thấy nhau, không vì nhan sắc hay tiền bạc, mà vì một tấm lòng còn ấm.