Mẹ chồng k//eo ki//ệt mời 30 khách, làm 5 mâm cỗ đến dự đám giỗ bố chồng nhưng chỉ đưa con dâu 200 ngàn. Bà còn bảo làm cỗ tử tế không được để bà m/ất mặt và c/ái k/ết khiến bà ch//ết sững…
Hôm đó là ngày giỗ của bố chồng. Từ sáng sớm, bà Thắm – mẹ chồng tôi – đã tất bật gọi điện khắp nơi mời họ hàng, bạn bè. Bà nói như ra lệnh: “Huệ này, mẹ mời tầm ba chục người. Con lo làm năm mâm cỗ cho tử tế vào, mẹ không muốn m/ất mặt với thiên hạ đâu đấy.”
Tôi gật đầu, hỏi nhẹ: “Vâng ạ, mẹ cho con ít tiền để con ra chợ mua đồ nha?”. Bà lôi trong túi ra xấp tiền lẻ, đếm lạch cạch rồi chìa ra đúng 200 nghìn: “Đây, cầm đi. Liệu mà chi cho khéo, đừng có phung phí. Ngày xưa mẹ nấu cả chục mâm hết có trăm rưỡi!”
Tôi sững người. Giờ một con gà cũng gần 300 ngàn, chưa kể thịt, cá, rau, gia vị… nhưng nhìn vẻ mặt kiên quyết của bà, tôi chỉ cười gượng. Nhưng trong lòng tôi lúc ấy, có gì đó ngh//ẹn lại. Tử tế bằng… 200 nghìn sao? Đây không phải lần đầu tiên mẹ chồng đưa tiền làm cỗ kiểu này. Mọi lần tôi đều khiến bà đẹp mặt, nhưng hôm nay tôi quyết định chốt hạ…
Đến trưa khách khứa kéo đến đông đủ. Bà Thắm mặc áo nhung đỏ, môi son rực, miệng cười nói liên hồi, vẻ mặt hãnh diện lắm. Tôi từ trong bếp bưng mâm cỗ đầu tiên ra. Ai cũng nhao nhao nhìn…

…nhưng khi nắp mâm được mở ra, cả bàn tiệc sững sờ.
Trên mâm là một đĩa rau luộc lèo tèo vài cọng, một chén nước chấm loãng, vài miếng đậu phụ rán vàng khô queo, và giữa mâm – một con cá khô cháy sém, to bằng… bàn tay.
Không khí im phăng phắc. Bà Thắm nhìn mâm cỗ, mặt tái mét, rồi quay sang tôi, nghiến giọng:
– Cái gì đây hả Huệ?! Sao mâm cỗ nhà tôi lại như thế này?!
Tôi bình thản đáp, giọng nhẹ nhưng từng chữ như rơi vào khoảng lặng:
– Dạ, con làm đúng lời mẹ dặn. Mẹ bảo chỉ đưa con 200 nghìn, con đã “liệu mà chi cho khéo” rồi đấy ạ. Đây là 5 mâm cỗ 200 nghìn — con làm bằng tất cả tấm lòng, đúng kiểu “tử tế” mà mẹ nói.
Mấy người khách bắt đầu xì xào:
– 200 nghìn làm được chừng này cũng tài thật đấy!
– Chắc nhà này tiết kiệm giỏi lắm!
Bà Thắm đỏ mặt, cố nở nụ cười gượng:
– Ờ… chắc con bé nó đùa… tí nữa có món khác…
Nhưng hết mâm thứ hai, thứ ba… vẫn chỉ là đậu rán, rau luộc, nước chấm. Khách ngồi nhìn nhau ngượng ngập, có người đã viện cớ ra về.
Lúc ấy, tôi mới nhẹ nhàng bưng ra phong bì, đặt trước mặt mẹ chồng:
– Con xin lỗi vì để mẹ mất mặt. Nhưng con nghĩ, nếu mẹ coi 200 nghìn đủ cho 5 mâm cỗ, thì con đâu dám tiêu hơn. Con chỉ làm theo đúng giá trị mà mẹ đặt ra thôi ạ.
Bà Thắm run run, mặt tái hẳn. Cả đời bà quen tính toán từng đồng, chưa bao giờ nghĩ mình lại bị “vạch trần” giữa đám đông. Bà lắp bắp không nói nổi câu nào.
Hôm sau, bà chủ động đưa tôi 3 triệu, nói khẽ:
– Mẹ sai rồi, con ạ. Lần sau… mẹ không để con khổ thế nữa.
Tôi chỉ cười:
– Con đâu cần tiền, chỉ cần mẹ hiểu cho con một chút thôi.
Từ hôm đó, thái độ của bà Thắm đổi hẳn. Lần giỗ sau, bà tự tay ra chợ, hỏi giá từng món, rồi dúi vào tay tôi xấp tiền dày:
– Mẹ không biết thời nay đắt đỏ thế đâu. Con lo cho mẹ nhé.
Tôi nhìn bà, khẽ đáp:
– Dạ, con sẽ làm cỗ tử tế – để mẹ không bao giờ “mất mặt” nữa.
Lần này, mâm cỗ thực sự trọn vẹn, và người ta thấy bà Thắm cười – nụ cười hiền lành, nhẹ nhõm, như thể cuối cùng bà cũng hiểu rằng “sĩ diện chẳng nuôi nổi lòng người, chỉ có yêu thương mới khiến gia đình đủ đầy.”