Tôi bắt gặp chồng mình ngủ với bạn thân nhất của tôi nên tôi ngủ với chồng cô ấy, nhưng 2 năm sau biến cố ập đến…

Tôi bắt gặp chồng mình ngủ với bạn thân nhất của tôi nên tôi ngủ với chồng cô ấy, nhưng 2 năm sau biến cố ập đến…

Tôi tên là Linh. Năm đó tôi hai mươi chín tuổi, có một cuộc hôn nhân tưởng chừng êm ấm, một căn hộ nhỏ có cửa sổ nhìn ra sông, và một người bạn thân—Mai—đi cùng tôi từ thời đại học. Chúng tôi học chung ngành kiến trúc, rồi rời trường với hai lối rẽ: tôi vào một công ty thiết kế nội thất, còn Mai cưới sớm, mở một tiệm hoa nhỏ ở góc phố. Chồng tôi, Huy, thuộc kiểu người dịu dàng, ít nói. Tôi tin Huy, như cách người ta tin vào nhịp đập của chính trái tim mình: đều đặn và trung thành.

Rồi một buổi tối, tôi tan ca muộn, trở về căn hộ bằng chiếc ô tô mượn tạm của công ty vì trời mưa. Cửa không cài chốt. Tôi nhớ mình đã nhíu mày: Huy không bao giờ quên chốt cửa. Trong bóng tối lốm đốm ánh đèn đường, tôi nghe tiếng cười—tiếng cười tôi quá quen—của Mai. Tôi đứng sững lại, tay tôi đặt lên công tắc đèn nhưng lại không bật. Có một thứ ánh sáng khác—mờ, vàng, ấm—rò ra từ phòng ngủ. Tôi bước đến, như một người lạc trong mơ. Cánh cửa khép hờ, và cảnh tượng bên trong khiến không khí trong phổi tôi rỗng toác.

Không có la hét. Không có vỡ đổ. Họ chỉ ngước lên, tròn mắt. Tôi nhìn Mai trước, rồi nhìn Huy, như nhìn hai kẻ lạ. Tôi không nhớ mình đã nói gì đêm ấy. Tôi chỉ nhớ sau đó tôi đi, lái xe trong mưa, nước đường và nước mắt hòa vào nhau. Tôi đến tiệm hoa của Mai—ngẫm lại thì thật mỉa mai—rồi ngồi thừ trong bóng tối của những cánh hồng chưa kịp bó. Trên bàn, điện thoại rung, tin nhắn của Huy: “Anh xin lỗi.” Tin nhắn của Mai: “Linh, tớ…”. Tôi tắt máy.

Ba ngày sau, trong một sự tỉnh táo méo mó, tôi gặp Khang—chồng của Mai—ở quán cà phê gần hồ. Khang biết chuyện. Không phải do Mai thú nhận, mà do một bức ảnh nhòe tình cơ rơi khỏi ví của Huy khi Khang đến nhà tôi tìm Mai. Khang cười—một kiểu cười như gió đi qua kính vỡ. “Em tính sao?” anh hỏi. Tôi nghe mình nói một điều mà sau này mỗi lần nhớ lại, tôi đều vừa rùng mình, vừa cảm thấy đó là bước ngoặt: “Nếu họ muốn phá hỏng mọi thứ, tại sao chúng ta phải đứng yên nhìn?”
Chúng tôi không lập kế hoạch dài dòng. Một sự trả đũa giản đơn, sạch gọn, như đặt lại cán cân công bằng bằng cách vứt vào đó một cục đá tương xứng. Đêm ấy, tôi và Khang ở cùng nhau. Không có tình yêu. Không có lãng mạn. Chỉ là hai con người bấu víu vào cơ chế đơn giản nhất của nỗi đau: khiến kẻ khác đau y như mình. Sáng ra, khi bầu trời xám xịt xung quanh thành phố như một vết bầm lớn, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất: cảm giác thắng thế. Nó bứt khỏi lồng ngực tôi như một con chim dữ, đập cánh rào rào.

Tôi trở về nói với Huy: “Em biết. Và em cũng làm điều tương tự.” Khuôn mặt anh trắng bệch, rồi xám lại. Tôi tưởng tượng có lẽ anh sẽ xin lỗi, sẽ giải thích, sẽ níu kéo. Nhưng Huy chỉ lặng lẽ gật đầu, như nhận một bản án mà anh biết mình xứng đáng. “Chúng ta tạm xa nhau,” tôi nói. Chúng tôi chia nhà, chia đồ, chia thời gian. Mai biến mất khỏi đời tôi như một bông hoa bị gió bứt khỏi cành. Khang dọn về nhà bố mẹ đẻ một thời gian.

Hai năm sau, tôi đã thay đổi công việc, lên chức, chuyển đến một căn hộ khác, trồng cỏ Nhật trên ban công và học cách pha cà phê pour-over. Tôi tin mọi thứ đã dần bình thường. Cho đến một buổi chiều, tôi nhận cuộc gọi từ một số lạ. Giọng nữ ở đầu dây, khàn và chậm: “Chào cô Linh, tôi là mẹ của Mai.” Một khoảng lặng ngắn, rồi bà nói tiếp: “Mai… không qua khỏi. Bác sĩ nói là u não. Con bé giấu mọi người. Trước khi đi, nó nhờ tôi đưa cho cô một bức thư.”

Tôi ngồi bất động rất lâu. Cơn sóng ập đến từ trống rỗng…

Tôi đến nhà bà ngay chiều hôm đó. Căn nhà cũ của Mai vẫn y như xưa, mùi hoa hồng khô lẫn trong hương nhang khiến tôi vừa bước vào đã thấy tim nhói. Bà mẹ già gầy gò, tay run run đưa cho tôi một phong bì vàng đã nhăn nheo, chữ “Gửi Linh” nghiêng nghiêng, mảnh mai như chính con người của Mai.

Tôi ra ghế đá trước sân, tay run nhẹ khi mở phong bì. Bên trong chỉ có hai tờ giấy và một cánh hoa khô ép lại. Dòng đầu tiên khiến mắt tôi nhòe đi:

“Linh, nếu cậu đang đọc những dòng này, nghĩa là tớ không còn cơ hội nói với cậu nữa. Tớ xin lỗi.”

Tôi ngẩng lên, nhìn trời xám xịt, rồi lại cúi xuống đọc tiếp.

“Đêm hôm ấy, tớ đã phản bội cậu — không chỉ vì một phút yếu lòng. Tớ bị chẩn đoán u não hơn một năm trước, và tớ… sợ. Sợ Khang sẽ khổ vì tớ, sợ cậu biết sẽ thương hại tớ. Huy là người duy nhất tớ kể, chỉ vì cậu ấy từng giúp tớ tìm bác sĩ. Nhưng rồi tớ lại để cảm xúc đi quá xa. Tớ không biện minh, Linh à. Sai là sai. Tớ chỉ muốn cậu biết — điều đó không phải vì tình yêu. Chỉ là một người sắp chết, bám víu vào một bàn tay quen thuộc để thấy mình còn tồn tại.”

Tôi nắm chặt tờ giấy, tim đau đến nghẹt thở.

“Tớ biết sau đó cậu và Khang… cũng tổn thương. Có lẽ tất cả chúng ta đều trượt ngã vì nỗi đau của chính mình. Nhưng Linh, đừng để hận thù là điều cuối cùng còn lại giữa chúng ta. Khi cậu đọc lá thư này, nếu có thể, hãy tha thứ cho tớ. Không phải để tớ được yên, mà để cậu được bình an.”

Cuối thư là dòng cuối cùng, viết vội, nét chữ run rẩy:

“Tớ đã nhờ Khang mang một bó hoa đến nhà cậu vào sinh nhật năm nay. Tớ mong cậu vẫn thích hoa hướng dương.”

Tôi gập lá thư lại, không cầm nổi nước mắt. Mọi ký ức ùa về: những ngày cùng Mai vẽ bản thiết kế đến khuya, những lần cô chở tôi đi dạo trên xe máy cũ, tiếng cười giòn tan… Tất cả hóa thành nỗi trống rỗng không gì lấp được.

Tôi rời nhà bà, ra về trong chiều mưa lất phất. Khi đến ngã rẽ gần chung cư mình, tôi thấy một bó hoa đặt trước cửa — đúng là hoa hướng dương, được gói trong giấy báo, hơi nghiêng ngả vì gió. Tôi biết Khang đã mang đến.

Tôi cúi xuống, khẽ chạm vào cánh hoa. Ánh vàng ấy như xuyên qua lớp mưa xám, ấm áp đến đau lòng.

Tối đó, tôi mở điện thoại, tìm số Huy, rồi lại xóa. Tôi không cần nói gì nữa. Một số vết thương, chỉ có thể lành bằng sự im lặng và lòng bao dung.

Tôi đặt bó hoa lên bàn, thắp một ngọn nến nhỏ. Ánh nến lung linh phản chiếu trong ly cà phê đen, và tôi thì thầm:

“Tớ tha thứ cho cậu, Mai. Và cũng tha thứ cho chính mình.”

Ngoài ban công, cơn gió nhẹ thổi qua. Những cánh hướng dương khẽ rung, như có ai đó mỉm cười giữa màn đêm.