Chồng dọn đến ở hẳn với b/ồ, tôi không g//ào th//ét gh//en tu/ông mà lặng lẽ chở mẹ chồng bị li//ệt đến trao trả tận nơi. Trước khi đi tôi nói 1 câu khiến chồng tôi ra đứng đư//ờng ngay sáng hôm sau…
Chồng dọn đến ở hẳn với b/ồ, tôi không g//ào th//ét gh//en tu/ông mà lặng lẽ chở mẹ chồng bị li//ệt đến trao trả tận nơi. Trước khi đi tôi nói 1 câu khiến chồng tôi ra đứng đư//ờng ngay sáng hôm sau…
Anh đã dọn đi hơn 1 tuần. Ban đầu, tôi tưởng anh chỉ sang “ở tạm vài hôm để suy nghĩ”, nhưng rồi từng bộ quần áo, từng món đồ cá nhân anh đều mang theo. Đến khi bạn anh nói khẽ: “Thực ra, anh Tâm dọn sang ở hẳn với cô đó rồi…”. Tôi chỉ im lặng, không khóc, không g/ào, không làm ầm như người ta vẫn nghĩ.
Tôi từng là người vợ tận tụy, nhịn ăn nhịn mặc cùng anh vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất. Ngày anh mất việc, tôi thức đến khuya bán hàng online, mỗi tháng chắt chiu trả tiền nhà.
Còn giờ, khi anh có công việc ổn định, có tiền, có danh, thì tôi – người đàn bà anh từng nói “không thể sống thiếu” – lại bị bỏ lại như món đồ cũ.
Buổi sáng hôm đó, tôi pha một ấm trà, đặt trước mặt mẹ chồng. Bà run run: “Con… con định làm gì vậy?”. Tôi mỉm cười: “Con định chở mẹ đi một chuyến. Mẹ thay con… mang anh Tâm về.”
Mẹ chồng nhìn tôi, mắt đỏ hoe. Bà vốn thương tôi, nhưng cũng bất lực trước đứa con trai mình. Tôi gọi taxi, chiếc xe chầm chậm giữa con phố ướt mưa. Khi dừng lại trước cổng căn nhà mà anh đang ở cùng cô bồ, tôi nhẹ nhàng đỡ mẹ chồng xuống xe lăn, rồi bấm chuông.
Cánh cửa mở ra. Cô ta – trẻ trung, son phấn, ăn mặc sang chảnh – đứng nép bên cạnh anh. Hai người có vẻ ngỡ ngàng khi thấy tôi và mẹ anh cùng đến.
Tôi không kh/óc, không mắ/ng, chỉ nói chậm rãi, từng chữ một…

“…Anh dọn đi rồi, mang theo tất cả — trừ một điều: trách nhiệm. Đây là mẹ anh, người mà tôi đã chăm suốt ba năm qua. Từ hôm nay, tôi trả lại cho anh — vì mẹ sinh ra anh, không phải tôi.”
Không khí bỗng đặc quánh lại. Mưa vẫn rơi, từng giọt lách tách trên mái hiên. Anh Tâm đứng sững, mặt tái đi. Cô ta cúi gằm, né ánh mắt tôi. Mẹ chồng khẽ run, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo.
Tôi cúi xuống chỉnh lại chiếc khăn trên vai bà, rồi quay sang nói thêm một câu, giọng vẫn bình thản nhưng đủ để xé toạc không khí im lặng:
“Từ nay, anh đừng lo cho tôi nữa. Tôi chỉ trả lại những gì thuộc về anh — người mẹ, và cả những tháng năm tôi đã lãng phí để tin vào anh.”
Tôi đẩy xe lăn đến sát ngưỡng cửa, nhẹ nhàng đặt tay mẹ chồng vào tay anh. Bà nức nở, còn anh chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi xoay người bước đi, áo tôi ướt sũng nước mưa, nhưng lòng nhẹ tênh. Phía sau, giọng mẹ chồng nghẹn ngào vang lên:
“Con dâu à… tha cho nó, đừng oán nữa.”
Tôi không quay lại, chỉ đáp khẽ:
“Con không oán, con chỉ trả lại thôi.”
Sáng hôm sau, hàng xóm xì xào: anh Tâm bị đuổi ra khỏi nhà, quần áo vứt đầy ngoài cổng. Người ta bảo cô bồ gào lên:
“Tôi không sống nổi với một kẻ bỏ mẹ, bỏ vợ như anh đâu!”
Còn tôi, lúc ấy đang dọn lại góc ban công, trồng thêm vài chậu hoa cúc trắng. Ngoài trời nắng lên, trong nhà chỉ còn lại tiếng ấm trà sôi lục bục — và một người đàn bà vừa học được cách bình thản đi qua những điều không đáng giữ.