Người cha bán đất mang tiền đến cho con, không ngờ một câu nói của con trai đã khiến ông phải lặng lẽ rời đi.
Người cha bán đất mang tiền đến cho con, không ngờ một câu nói của con trai đã khiến ông phải lặng lẽ rời đi.
Ông Hai, người đàn ông gầy gò với mái tóc bạc trắng như cước, lặng lẽ ngồi bên hiên nhà tranh, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cánh đồng lúa đang vào mùa. Nắng chiều hắt vàng trên khuôn mặt khắc khổ, in hằn những nếp nhăn sâu hoắm của thời gian và lam lũ. Trong đôi mắt ấy, chất chứa bao nỗi niềm, bao hy vọng và cả chút chông chênh khó gọi tên.
Mấy hôm nay, trong lòng ông Hai cứ như có lửa đốt. Cầm cuốn sổ đỏ mảnh đất cha ông để lại, ông biết đây là tài sản lớn nhất, cũng là thứ duy nhất ông còn có thể dành cho thằng Hùng, đứa con trai mà ông đã dồn hết cả đời để nuôi nấng, ăn học thành tài. Giờ đây nó đã là một người thành đạt, có gia đình riêng ở thành phố hoa lệ.
Ông nhớ như in những ngày Hùng còn bé, gầy gò ốm yếu nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng ngời ham học. Ông Hai đã phải vật lộn với ruộng đồng cằn cỗi, bán từng con gà, từng mớ rau để có tiền cho con đi học. Bao nhiêu bữa cơm ông nhịn, bao nhiêu bộ quần áo lành lặn ông để dành cho con, chỉ mong một ngày con thoát ly khỏi cái nghèo khó đeo đẳng đời ông.
Hùng không phụ lòng cha, nó học giỏi thật. Tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu, rồi xin được việc làm ở một công ty lớn. Sau đó, nó cưới vợ, một cô tiểu thư con nhà giàu có, thành phố. Từ ngày có vợ, Hùng ít về thăm nhà hơn, những cuộc điện thoại cũng thưa dần, chỉ còn lại những lời hỏi han xã giao.
Lần gần nhất Hùng về là vào dịp Tết năm ngoái, nó chỉ ghé chốc lát rồi đi ngay. Thằng Hùng mặc bộ đồ tây sang trọng, mùi nước hoa thoang thoảng, khác hẳn với mùi bùn đất và mồ hôi của ông. Nó nói chuyện với ông một cách vội vã, ánh mắt không còn sự trìu mến như xưa mà thay vào đó là vẻ bận rộn, sốt ruột.
Ông Hai không trách con, ông nghĩ chắc nó bận. Con cái thành đạt, có địa vị xã hội, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của người cha. Nhưng sâu thẳm trong lòng, ông vẫn cảm thấy có một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa hai cha con, một nỗi buồn man mác cứ thế giăng mắc.
Giờ đây, ông đã già yếu, không còn đủ sức bám víu lấy mảnh đất này nữa. Bệnh tật giày vò, tiền thuốc thang cứ đội lên từng ngày. Ông nghĩ, thôi thì bán đi mảnh đất cuối cùng, lấy tiền dưỡng già và cũng để cho con trai một khoản, phòng khi nó cần. Dù Hùng giàu có, nhưng tiền của cha, dù ít ỏi, cũng là tấm lòng.
Quyết định đã được đưa ra, ông Hai nhờ người môi giới rao bán đất. Mảnh đất gắn bó với ông cả đời, từng tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Mỗi nhát cuốc, mỗi hạt giống gieo xuống đều là hy vọng, là tình yêu thương ông dành cho gia đình, cho Hùng. Nay phải rời xa, lòng ông trĩu nặng.
Nhưng nghĩ đến Hùng, nghĩ đến việc nó sẽ vui mừng khi nhận được số tiền này, lòng ông lại ấm áp trở lại. Ông tin rằng dù có bận rộn đến mấy, dù có giàu có đến đâu, tình cha con vẫn là sợi dây bền chặt nhất. Ông sẽ mang tiền lên thành phố, trao tận tay cho con.
Sau gần một tháng, mảnh đất cũng được bán. Cầm số tiền trong tay, ông Hai cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa trống rỗng. Một phần đời của ông đã được chuyển hóa thành những tờ bạc xanh, mà ý nghĩa duy nhất của chúng là gửi gắm tình yêu thương cuối cùng của ông cho đứa con trai.
Sáng sớm hôm sau, ông Hai khoác chiếc áo nâu sờn cũ, đội chiếc nón lá đã bạc màu, tay xách chiếc túi vải đựng mấy bộ quần áo và số tiền vừa bán đất. Lòng ông vừa nôn nao, vừa hồi hộp. Ông sẽ được gặp con, gặp vợ chồng nó, và có thể là cả cháu nội mà ông chưa từng gặp mặt.
Chuyến xe đò lên thành phố dài đằng đẵng, nhưng ông Hai không thấy mệt. Ông mải miết ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường, nghĩ về viễn cảnh sắp tới. Ông sẽ nói gì với Hùng? Liệu Hùng có vui khi thấy ông không? Nụ cười mãn nguyện hé nở trên môi ông già.
Cuối cùng, chiếc xe cũng dừng lại ở bến xe trung tâm thành phố. Ông Hai lạc lõng giữa dòng người đông đúc, tiếng còi xe inh ỏi. Thành phố thật rộng lớn, xa hoa, khác hẳn với làng quê yên bình của ông. Ông phải hỏi đường mãi mới tìm được đến khu chung cư cao cấp mà Hùng đang ở.
Đứng trước tòa nhà chọc trời, ông Hai ngẩng đầu nhìn lên, cảm thấy choáng ngợp. Căn hộ của Hùng nằm ở tầng 20, một nơi mà ông chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến. Ông hít một hơi thật sâu, gõ cửa. Tiếng chuông vang lên thanh thoát, khác hẳn tiếng gõ cửa gỗ mộc mạc ở quê.
Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp xuất hiện. Đó là con dâu ông, Thảo. Nàng nhìn ông từ đầu đến chân với ánh mắt lạ lẫm, có chút dè dặt. Ông Hai lúng túng nở nụ cười, giọng khản đặc: “Bà thông gia… tôi là cha của Hùng.”
Thảo dường như giật mình, rồi vội vàng mời ông vào nhà. Căn hộ rộng rãi, sang trọng với nội thất hiện đại, sáng choang. Ông Hai cảm thấy mình thật lạc lõng giữa không gian xa hoa ấy, bàn tay ông cứ bấu chặt vào chiếc túi vải sờn cũ.
Hùng từ trong phòng đi ra, thấy ông, nét mặt nó thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. “Cha! Sao cha lên đây mà không báo trước một tiếng?” Giọng Hùng có vẻ hơi khó chịu, không phải sự mừng rỡ mà ông mong đợi.

Ông Hai thấy hơi chạnh lòng, nhưng vẫn cố giữ nụ cười. “Cha nhớ con, với lại cha có chuyện muốn nói.” Ông đặt chiếc túi xuống ghế, bàn tay run run. Trong lòng ông vẫn tràn đầy hy vọng, tin rằng con trai sẽ hiểu tấm lòng của mình.
Thảo mang ra một ly nước lọc, đặt lên bàn rồi ngồi xuống ghế sofa, khoanh tay nhìn ông. Ánh mắt của nàng dâu khiến ông Hai cảm thấy mình như một vị khách không mời, chứ không phải là người thân trong gia đình.
Hùng ngồi đối diện ông, ánh mắt lướt qua chiếc túi vải của ông. “Cha có chuyện gì quan trọng mà phải lặn lội lên đây vậy? Con đang bận lắm, sắp có cuộc họp quan trọng.” Giọng nói của Hùng nghe lạnh nhạt, pha chút sốt ruột, như thể ông đang làm phiền nó.
Ông Hai nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh. “Cha… cha bán mảnh đất ở quê rồi. Cha muốn mang số tiền này lên cho con, để con có thêm vốn làm ăn, mua sắm gì đó cho gia đình.” Ông mở túi, lấy ra cọc tiền đã được buộc gọn gàng, đặt lên bàn.
Tiền vừa đặt xuống, không khí trong phòng như đông đặc lại. Thảo liếc nhìn cọc tiền, rồi lại nhìn sang Hùng với ánh mắt khó hiểu. Hùng nhìn cọc tiền, rồi bất chợt bật cười khẩy, một nụ cười mà ông Hai chưa từng thấy ở con mình.
“Cha bán đất làm gì? Con đã nói bao nhiêu lần rồi, con tự lo được cho bản thân, cho gia đình. Tiền của cha, cha giữ mà dưỡng già. Con không cần.” Hùng nói, giọng nói pha chút bực dọc và cả sự coi thường ẩn giấu.
Ông Hai ngỡ ngàng, tim ông như thắt lại. Ông không thể tin được những lời mình vừa nghe. Cọc tiền nằm đó, trơ trọi giữa không gian sang trọng, như một vật thừa thãi, vô giá trị. Ánh mắt Hùng nhìn cọc tiền như nhìn một thứ gì đó làm vướng bận.
“Con… con nghĩ cha cần tiền hay sao?” Hùng tiếp lời, giọng đầy vẻ khinh thường. “Hay cha nghĩ số tiền này có thể giúp con làm được gì to lớn? Con giờ đã có nhà lầu xe hơi, vợ con là tiểu thư giàu có. Cha nghĩ tiền của cha có thể làm được gì cho con nữa?”
Nghe những lời đó, máu trong người ông Hai như đông lại. Mọi hy vọng, mọi tình yêu thương, mọi sự hy sinh bỗng chốc vỡ tan tành. Ông nhìn vào đôi mắt Hùng, đôi mắt mà ông đã từng thấy lấp lánh sự biết ơn, giờ đây chỉ còn là sự lạnh lùng và xa lạ.
“Cha… cha chỉ muốn giúp con…” Ông Hai cố gắng nói, nhưng giọng ông nghẹn lại, nước mắt bắt đầu chực trào ra. Ông cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật đáng thương trước sự xa hoa và cả sự vô tình của con trai.
“Cha không cần lo cho con đâu. Cha cứ về quê mà sống, giữ lấy số tiền đó mà dưỡng già.” Hùng nói, rồi quay sang nhìn Thảo. “Em thấy không, cha cứ thích lo chuyện bao đồng. Con đã bảo là con không cần mà.”
Thảo mỉm cười nhẹ, không nói gì, nhưng cái cười ấy như một nhát dao cứa vào tim ông Hai. Ông hiểu, trong mắt nàng dâu, ông cũng chỉ là một ông già quê mùa, mang theo những đồng tiền lẻ mọn mà họ chẳng thèm để mắt tới.
Toàn bộ căn phòng như xoay vòng, chao đảo trước mắt ông Hai. Những lời nói của Hùng, dù không gay gắt, nhưng lại sắc bén hơn ngàn mũi dao, đâm thẳng vào trái tim người cha. Ông cảm thấy mình bị chối bỏ, bị sỉ nhục ngay tại chính nơi mà ông hằng mong mỏi được yêu thương.
Ông Hai lặng lẽ cúi xuống, thu lại cọc tiền vào chiếc túi vải sờn cũ. Tay ông run bần bật, nhưng ông cố gắng kìm nén để không làm rơi bất cứ thứ gì. Cảm giác chua chát, tủi nhục dâng lên tận cổ họng.
“Thôi… cha… cha về.” Ông Hai đứng dậy, nói một cách khó nhọc. Ông không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa, không muốn nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của con trai, không muốn nghe thêm bất cứ lời nói nào khiến tim ông đau nhói.
Hùng không giữ ông lại. Nó chỉ gật đầu nhẹ, rồi quay lưng đi vào phòng. Thảo cũng chỉ đứng đó, nhìn ông với ánh mắt vô cảm. Ông Hai bước ra khỏi căn hộ, cánh cửa khép lại phía sau lưng, mang theo sự cô đơn và nỗi thất vọng tột cùng.
Ông bước đi trên hành lang dài của khu chung cư, những bước chân nặng trĩu. Nước mắt ông tuôn rơi lã chã, nhưng ông không dám khóc thành tiếng. Ông sợ ai đó sẽ nhìn thấy, sẽ biết được nỗi đau và sự tủi nhục mà ông đang phải chịu đựng.
“Con ơi là con! Cha đã nuôi con khôn lớn, dạy con nên người. Vậy mà giờ đây, con lại đối xử với cha như thế này sao?” Ông tự hỏi trong thâm tâm, trái tim ông đau đớn như bị xé toạc. Bao nhiêu năm lam lũ, bao nhiêu sự hy sinh, tất cả giờ đây hóa thành con số không tròn trĩnh.
Ông lang thang trên những con phố đông đúc của thành phố, không biết đi đâu, về đâu. Tiếng còi xe, tiếng người ồn ào như bóp nghẹt tâm trí ông. Ông chỉ muốn tìm một nơi nào đó thật xa, thật yên tĩnh để gặm nhấm nỗi đau của riêng mình.
Chiếc túi tiền trong tay ông bỗng trở nên nặng trĩu, không phải vì trọng lượng của những tờ bạc, mà vì gánh nặng của sự hụt hẫng và tuyệt vọng. Số tiền này, lẽ ra là niềm vui, là hy vọng, giờ đây lại là minh chứng cho sự thất bại của ông trong việc nuôi dạy con.
Ở quê, ông có một người bạn già tên Ba, vốn là hàng xóm thân thiết. Ông Ba nhìn thấy sự thay đổi của Hùng sau khi nó thành đạt, nhưng ông chưa bao giờ dám nói ra. Ông chỉ lặng lẽ động viên ông Hai, mong rằng một ngày nào đó, Hùng sẽ nhận ra lỗi lầm của mình.
Về đến nhà, ông Hai nằm vật ra giường, không thiết tha ăn uống. Người ông như tan ra, kiệt sức. Ông nhìn trần nhà trống trải, nước mắt cứ thế chảy dài. Cuộc đời ông, giờ đây dường như không còn ý nghĩa gì nữa.
Trong khi đó, ở thành phố, Hùng quay vào phòng, nét mặt vẫn còn chút bực dọc. Thảo, vợ Hùng, nhìn chồng, im lặng một lúc rồi cất tiếng hỏi: “Sao anh lại nói với cha như vậy? Dù sao ông cũng là cha anh mà.”
Hùng thở dài, ngồi phịch xuống ghế. “Em không hiểu đâu. Cha cứ thích lo xa, cứ nghĩ con không đủ tiền. Con đã lớn rồi, đã tự lập được rồi, sao cứ phải mang tiền lên cho con làm gì? Tiền đó cha cứ giữ mà dưỡng già.”
“Anh nói vậy là không đúng rồi,” Thảo nhẹ nhàng nói. “Tiền của cha, dù ít hay nhiều, đó cũng là tấm lòng. Ông bán mảnh đất cuối cùng của ông để cho anh đấy. Anh nghĩ xem, nếu không phải thương anh, ông có làm vậy không?”
Lời nói của Thảo như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hùng. Nó sững người, những lời nói của cha văng vẳng bên tai: “Cha… cha chỉ muốn giúp con…”. Và cả hình ảnh cha lẳng lặng thu lại cọc tiền, bước đi nặng nề.
Hùng bắt đầu nhớ lại những ký ức ngày xưa. Cha cõng nó trên vai đi giữa trời mưa gió, cha nhịn ăn để nó có tiền đóng học, cha thức khuya dậy sớm để làm việc không ngừng nghỉ. Tất cả những hình ảnh đó hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Hùng, khiến nó cảm thấy một nỗi ân hận tột cùng.
“Anh… anh đã sai rồi, Thảo ạ.” Hùng nói, giọng nó run run. “Anh đã quá vô tâm, đã quá coi thường tấm lòng của cha.” Nước mắt Hùng bắt đầu rơi, những giọt nước mắt muộn màng của sự hối lỗi.
“Anh phải về xin lỗi cha ngay đi,” Thảo nói, nhẹ nhàng vỗ vai chồng. “Cha anh đã hy sinh cả đời vì anh, giờ đây cha đã già yếu rồi. Anh không thể để cha buồn lòng như thế được.”
Hùng đứng dậy, lòng nó như lửa đốt. Nó không thể chờ thêm một phút nào nữa. Nó phải tìm cha, phải xin lỗi cha, phải bù đắp lại tất cả những tổn thương mà nó đã gây ra. Nó vội vàng lao ra cửa, bỏ lại sự sang trọng phía sau.
Nó chạy vội đến bến xe, mong tìm được chuyến xe cuối cùng về quê. Trên xe, lòng Hùng nóng như lửa đốt. Nó tự trách bản thân, trách mình đã quá ham danh lợi, quá đề cao vật chất mà quên đi tình cảm thiêng liêng nhất.
Đến làng, trời đã tối mịt. Hùng chạy như bay về nhà. Ánh đèn dầu le lói trong căn nhà tranh cũ kỹ. Bước vào sân, nó thấy ông Hai đang ngồi bên bếp lửa, dáng vẻ cô độc. Trông ông già đi nhiều, tiều tụy hơn hẳn.
“Cha!” Hùng gọi, giọng nó nghẹn ngào.
Ông Hai ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn Hùng. Ông không nói gì, chỉ nhìn con trai, ánh mắt chất chứa bao nỗi niềm.
Hùng quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy cha. “Cha ơi! Con xin lỗi cha! Con đã sai rồi! Con đã quá vô tâm, đã đối xử tệ bạc với cha. Con xin lỗi cha!” Nước mắt Hùng rơi lã chã trên vai cha, ướt đẫm cả chiếc áo nâu sờn.
Ông Hai vòng tay ôm lấy Hùng, vỗ nhẹ lưng con. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, ông lại cảm nhận được hơi ấm và sự ăn năn của con trai. Nước mắt ông cũng chảy dài, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm, của niềm hạnh phúc.
“Đứng dậy đi con. Cha không trách con đâu.” Ông Hai nói, giọng ông vẫn khản đặc, nhưng chứa đựng sự bao dung vô bờ bến. “Cha chỉ mong con sống tốt, sống có ích. Như thế là cha vui rồi.”
Hùng ngước nhìn cha, đôi mắt đỏ hoe. “Con sẽ không bao giờ để cha phải buồn nữa. Con sẽ đưa cha lên thành phố sống với con. Con sẽ chăm sóc cha thật tốt.”
Ông Hai mỉm cười, nụ cười hiền hậu. “Cha già rồi, quen ở quê rồi. Con cứ yên tâm làm ăn. Thi thoảng về thăm cha là cha vui rồi.” Ông vẫn muốn giữ lấy sự tự do của mình, không muốn làm gánh nặng cho con.
Sau đêm đó, Hùng thay đổi hẳn. Nó thường xuyên về thăm cha hơn, gọi điện hỏi han sức khỏe của ông mỗi ngày. Nó dành thời gian đưa cha đi khám bệnh, mua thuốc thang đầy đủ. Mỗi lần về, nó lại mang theo biết bao nhiêu quà cáp, nhưng điều quý giá nhất là sự quan tâm, chăm sóc chân thành.
Mảnh đất của ông Hai, số tiền ấy, cuối cùng cũng được dùng để sửa sang lại căn nhà tranh cũ kỹ, biến nó thành một ngôi nhà nhỏ khang trang hơn, ấm cúng hơn. Hùng không còn nhìn cha bằng ánh mắt coi thường hay xa lạ nữa, mà bằng ánh mắt yêu thương và trân trọng.
Ông Hai, dù vẫn sống ở quê, nhưng lòng ông giờ đây tràn ngập niềm vui. Nỗi buồn năm xưa đã được xoa dịu bởi tình yêu thương và sự hối lỗi chân thành của con trai. Ông biết, dù cuộc sống có thay đổi ra sao, tình cha con vẫn là điều thiêng liêng và bất diệt nhất.
Mỗi khi Hùng về, hai cha con lại ngồi bên hiên nhà, cùng nhau ngắm nhìn cánh đồng lúa xanh mướt. Ông Hai kể cho con nghe những câu chuyện ngày xưa, những kỷ niệm về một thời lam lũ nhưng đầy ắp tình yêu thương. Hùng lắng nghe, lòng nó ngập tràn sự biết ơn và tình yêu dành cho người cha vĩ đại của mình. Cuộc sống bình dị ấy, giờ đây trở nên thật trọn vẹn và hạnh phúc.