Cuộc sống của họ xoay quanh những con số tưởng chừng đơn giản nhưng đủ khiến người lớn mất ăn mất ngủ: tiền học cho con, tiền gạo, tiền thuốc men, đặc biệt là từ khi chị Lành phát hiện mắc ung thư vú vào cuối năm ngoái. Tin dữ như sét đánh ngang tai. Cả nhà rơi vào một cơn bão không hồi kết. Những ngày chị nằm viện ở tuyến trên, anh Thái rong ruổi khắp nơi, đi vay từng đồng lẻ, làm thêm cuốc mướn phụ hồ, đêm về lại lén lau nước mắt bên giường bệnh, cố gắng giấu nỗi tuyệt vọng trước mặt các con.
Nhưng năm nay, có một điều khiến anh quyết định phá lệ: Tí – đứa con trai đầu lòng – vừa thi xong kỳ thi tốt nghiệp THPT với điểm số cao ngất ngưởng. Cả xã xôn xao, ai cũng khen thằng bé giỏi giang, ngoan ngoãn. Anh Thái tự hào mà rưng rưng: “Mình nghèo chứ con mình không chịu thua ai hết.”
Và anh quyết định: cả nhà sẽ có một chuyến du lịch đúng nghĩa – lần đầu tiên, cũng có thể là lần cuối, nếu sức khỏe chị Lành không chống chọi nổi lâu hơn nữa.
“Đi Hạ Long nhé, cả nhà mình chưa bao giờ được đi chơi xa cùng nhau cả,” anh nói, giọng rắn rỏi lạ thường.
