Chị gái chiế:m toàn bộ số 30 cây vàng mà cha mẹ để lại, em zai gặp khó khăn khóc lóc cầu xin nhưng chị vẫn mảy may không quan tâm….

Sau khi cha mẹ mất, không để lại di chúc, chị em họp lại để phân chia tài sản. Căn nhà ba tầng và số tiền mặt chẳng đáng là bao, nhưng cái đáng giá nhất – là 30 cây vàng – thì ai cũng biết, ông bà cất giữ kỹ từ thời còn bán đất hồi thập niên 90.

Chị cả – Thúy – là người giữ sổ đỏ, nắm chìa khoá két sắt, cũng là người sống chung với cha mẹ những năm cuối. Ngày tang lễ vừa xong, cô nói rõ ràng:

– Ba má lúc sống đã nói số vàng này để tôi lo hương khói. Tôi giữ, là hợp lẽ.

Người em trai duy nhất – Khánh – không đồng ý. Anh làm ăn thất bát, vợ bỏ đi, để lại hai đứa con nhỏ. Giờ nghe chị giữ hết, anh không cầm nổi nước mắt:

– Chị, em không cần chia đôi, chỉ xin vài cây để lo cho mấy đứa nhỏ. Em thật sự cùng đường rồi.

Thúy vẫn giữ gương mặt thản nhiên, không ác, cũng không thương:

– Em trai à, lúc ba má bệnh nặng, ai lo? Ai bỏ việc chăm nom? Em đi làm ăn xa, giờ quay về nói khó, sao chị tin? Giữ được đồng nào hay đồng đó, đời giờ khổ lắm, chị còn lo cho con chị.

Khánh cúi đầu. Những giọt nước mắt rơi không làm mềm lòng người chị ruột. Anh ôm con ra khỏi căn nhà xưa, căn nhà giờ chỉ còn tiếng cửa sắt khép lại lạnh lùng sau lưng.