Bà cụ gi:à nhặt ve chai phát hiện trong thùng rác tấm ảnh của mình hồi xưa, càng k;;inh::hoang hơn phát hiện thêm điều không ngờ về người con trai và vợ 2 của chồng, ai nghe cũng rớt nước mắt…

Bà cụ gi:à nhặt ve chai phát hiện trong thùng rác tấm ảnh của mình hồi xưa, càng k;;inh::hoang hơn phát hiện thêm điều không ngờ về người con trai và vợ 2 của chồng, ai nghe cũng rớt nước mắt…
Bà Năm, một cụ già ngh;èo kh;;ó, ngày ngày nhặt ve chai quanh khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố. Dáng bà lọ;m khọ;m, tay đẩy chiếc xe cũ kỹ, lặng lẽ b;ới từng túi rác để kiếm chút tiền sống qua ngày. Một buổi sáng, khi mở một túi rác vứt trước tòa nhà, bà s;;ững s;;ờ tìm thấy một bức thư cũ, bên trong là tấm ảnh chụp bà hồi trẻ – đôi mắt sáng, nụ cười rạng rỡ. Đằng sau ảnh là dòng chữ: “Mẹ yêu của con – 2003”.
Bà Năm r;;un r;;ẩy, nước mắt lăn dài. Bà nhớ lại 22 năm trước, khi đứa con trai duy nhất, Minh, bị b;;;;ắt:c;;;ó;c lúc mới 3t trong một lần bà dẫn cậu đi chợ. Từ đó, bà m;;ất hết hy vọng, sống trong đa;;lo kh;ổ và ngh;;èo đ;;ói, không ngày nào nguôi nỗi nhớ con. Bức thư và tấm ảnh như tia sáng, khiến bà tin Minh vẫn còn sống, có thể đang ở ngay khu chung cư này.
Mang theo hy vọng, bà Năm ngày ngày ngồi bên thùng rác trước tòa nhà, giả vờ nhặt ve chai nhưng thực chất là chờ đợi, mong một lần được gặp con. Dân chúng cư thấy bà, có người th;;ương, có kẻ x;;ua;;đu;;;ổi, nhưng bà không nản. Bà cẩn thận giữ bức thư và tấm ảnh trong túi áo, như báu vật duy nhất.
Một ngày, bà thấy một thanh niên trẻ, ăn mặc lịch sự, hớt hải chạy ra thùng rác, lật tung từng túi. Bà lại gần, giọng run run hỏi:
“Cháu tìm gì mà vội thế?”
Thanh niên, tên Phong, thở dài:
“Cháu tìm một bức thư bố cháu để lại trước khi m;;;ất. Trong đó có ảnh mẹ r;;;uột cháu, nhưng chắc bị ai vứt m;;ất rồi.”
Bà Năm như ng;;;ừng th;;ở. Bà rút từ túi áo ra bức thư và tấm ảnh, đưa cho Phong. Anh sững sờ, nhìn bà, rồi nhìn tấm ảnh, giọng nghẹn ngào:
“Bà… bà là mẹ cháu?”….