Mẹ mất tích cách đây 10 năm bất ngờ trở về, và sự thật khiến hai anh em tôi rùng mình…
15/05/2025
Ngôi nhà nhỏ ở vùng ven thành phố sáng hôm ấy như ngừng thở. Trước cổng, một người phụ nữ đứng lặng im, tay run run chạm vào cánh cửa gỗ đã cũ. Bà là bà Mai – người mẹ đã mất tích suốt 20 năm trời, nay bất ngờ trở về.
Trong nhà, Minh và Hạnh – hai anh em ruột – vừa đi làm về thì bàng hoàng khi thấy một người phụ nữ lạ đứng trước cửa. Người đó gầy gò, tóc bạc pha lẫn sợi đen, ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc đến rợn người.
– Minh… Hạnh… là mẹ đây… – Giọng bà run rẩy.

Hai anh em sững sờ. Họ lớn lên trong thiếu thốn và tổn thương, vì mẹ bỏ đi không một lời từ biệt khi Minh mới 10 tuổi, Hạnh mới lên 6. Cha họ mất trong một tai nạn vài năm sau đó, và hai đứa trẻ sống nương tựa vào nhau.
Minh nhìn bà chằm chằm:
– Mẹ? Mẹ bỏ chúng con đi suốt 20 năm… Giờ mẹ về để làm gì?
Hạnh thì không nói gì, nước mắt chảy dài trên má. Cô đã từng khát khao được gặp lại mẹ, nhưng năm tháng biến hy vọng thành giận dữ và hoài nghi.
Bà Mai ngồi xuống ghế, tay ôm chặt tấm hình cũ trên bàn thờ – ảnh của chồng bà.
– Hôm đó… mẹ không bỏ đi. Mẹ bị tai nạn khi ra chợ, va chạm mạnh vào đầu. Mẹ mất trí nhớ, được một người phụ nữ ở miền núi đưa về chăm sóc. Mãi đến một năm trước, khi bà ấy qua đời, mẹ mới dần nhớ lại mọi thứ. Mẹ tìm mãi mới lần ra được nơi này…