“Phòng nh/ì” của chồng kéo vali tới nhà tuyên bố “Tài sản và căn biệt thự này tất cả sẽ thuộc về tôi, chị mau dọn đồ cú///t khỏi đây”….tôi không nói gì chị đ///âp xuống bàn một cuốn tài liệu khiến cô ta và g/ã chồng bật khóc tại chỗ…
“PHÒNG NHÌ” KÉO VALI TỚI BIỆT THỰ, TUYÊN BỐ TẤT CẢ LÀ CỦA CÔ TA — TÔI CHỈ ĐẬP XUỐNG BÀN MỘT CUỐN TÀI LIỆU, CẢ HAI BẬT KHÓC
Chiếc vali màu đỏ bị kéo mạnh qua nền đá hoa cương, phát ra những tiếng lộc cộc chói tai giữa căn biệt thự rộng lớn.
Tôi đang ngồi trong phòng khách, trước mặt là tách trà còn bốc hơi.
Cánh cửa chính bật mở.
Một cô gái khoảng hai mươi tám tuổi bước vào.
Cô ta mặc chiếc váy trắng đắt tiền, tay xách túi hàng hiệu, phía sau là một người giúp việc đang kéo thêm hai chiếc vali.
Tôi nhận ra cô ta ngay lập tức.
Tần Nhược Lan.
“Phòng nhì” của chồng tôi.
Cũng là người mà tôi từng nghĩ chỉ xuất hiện trong những cuộc điện thoại lúc nửa đêm.
Nhưng hôm nay, cô ta không còn giấu giếm nữa.
Cô ta bước thẳng vào nhà, ngẩng cao đầu như thể nơi này vốn thuộc về mình.
Phía sau cô ta là chồng tôi, Lục Hạo Thần.
Anh ta không dám nhìn tôi.
Tôi đặt tách trà xuống.
“Cô tới đây làm gì?”
Tần Nhược Lan cười nhạt.
“Còn làm gì nữa?”
Cô ta đưa mắt nhìn quanh phòng khách.
“Sau này tôi sẽ sống ở đây.”
Tôi im lặng vài giây.
“Đây là nhà của tôi.”
“Không.”
Cô ta lắc đầu.
“Là nhà của Hạo Thần.”
Nói rồi, cô ta kéo vali đến giữa phòng khách.
“Chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ kết hôn. Vì vậy, chị nên dọn đồ đi.”
Tôi nhìn chồng mình.
“Anh cũng nghĩ vậy?”
Lục Hạo Thần cúi đầu.
Một lúc sau, anh ta khẽ nói:
“Uyển Nhi, em đừng làm mọi chuyện khó xử.”
Tôi bật cười.
Mười năm.
Tôi kết hôn với Lục Hạo Thần mười năm.

Từ khi anh ta còn chưa có gì trong tay, tôi đã cùng anh ta gây dựng công ty.
Ngày đó, anh ta chỉ có một văn phòng thuê chưa đầy năm mươi mét vuông.
Còn tôi có khoản tiền tiết kiệm từ cha mẹ để lại.
Tôi đưa toàn bộ số tiền đó cho anh ta.
Chúng tôi cùng nhau bắt đầu.
Tôi làm kế toán, quản lý tài chính.
Anh ta phụ trách kinh doanh.
Công ty phát triển.
Sau tám năm, chúng tôi mua được căn biệt thự này.
Tôi vẫn luôn nghĩ đó là tài sản chung của hai vợ chồng.
Cho đến khi Tần Nhược Lan xuất hiện.
Cô ta tiến lại gần tôi.
“Chị Tô Uyển Nhi, tôi khuyên chị đừng cố chấp.”
“Căn biệt thự này trị giá hơn ba mươi triệu nhân dân tệ. Công ty cũng đang phát triển rất tốt.”
“Sau khi tôi và Hạo Thần kết hôn, toàn bộ những thứ này sớm muộn cũng thuộc về tôi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô nói xong chưa?”
Cô ta hơi sững người.
Tôi đứng dậy.
“Vậy thì tôi có một câu hỏi.”
“Cô lấy tư cách gì để đuổi tôi khỏi nhà?”
Tần Nhược Lan cười.
“Hạo Thần đã nói với tôi rồi.”
“Anh ấy sẽ ly hôn với chị.”
“Căn biệt thự này là tài sản của anh ấy.”
“Còn công ty cũng do anh ấy điều hành.”
“Chị nghĩ sau khi ly hôn, chị còn giữ được bao nhiêu?”
Lục Hạo Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu.
“Uyển Nhi…”
Tôi giơ tay.
“Đừng gọi tên tôi.”
Anh ta im bặt.
Tần Nhược Lan tưởng tôi đã chịu thua.
Cô ta quay sang người giúp việc.
“Đưa đồ của tôi lên phòng lớn.”
Người giúp việc đứng yên.
Tôi lạnh lùng nói:
“Không ai được phép bước lên tầng hai.”
Tần Nhược Lan lập tức nổi giận.
“Chị dựa vào đâu?”
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ bước tới chiếc bàn gỗ giữa phòng khách.
Mở ngăn kéo.
Lấy ra một cuốn tài liệu màu đen.

“Rầm!”
Tôi đập nó xuống bàn.
Âm thanh vang lên khiến cả căn phòng im phăng phắc.
Tần Nhược Lan nhìn cuốn tài liệu.
Lục Hạo Thần cũng biến sắc.
Tôi đẩy nó về phía họ.
“Các người mở ra xem đi.”
Lục Hạo Thần chậm rãi bước tới.
Anh ta vừa nhìn thấy trang đầu tiên đã tái mặt.
“Cái này…”
Tôi cười nhạt.
“Quen không?”
Đó là hồ sơ góp vốn thành lập công ty mười năm trước.
Trong đó ghi rõ khoản tiền tôi chuyển vào tài khoản công ty trước khi hai chúng tôi đăng ký kết hôn.
Không chỉ vậy.
Còn có hợp đồng cổ đông.
Biên bản phân chia cổ phần.
Các giấy tờ chứng minh căn biệt thự được mua bằng nguồn tiền từ tài khoản công ty và khoản đầu tư riêng của tôi.
Tần Nhược Lan lật từng trang.
Càng đọc, mặt cô ta càng trắng.
“Không thể nào…”
Tôi nói:
“Cô tưởng tôi làm kế toán cho công ty suốt mười năm chỉ để ngồi nhìn chồng mình tiêu tiền sao?”
Lục Hạo Thần run tay.
“Uyển Nhi, em…”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Anh muốn ly hôn, tôi đồng ý.”
“Anh muốn cưới cô ta, tôi cũng không cản.”
“Nhưng muốn lấy tài sản của tôi…”
Tôi gõ nhẹ ngón tay lên cuốn tài liệu.
“Thì anh nhầm người rồi.”
Tần Nhược Lan bắt đầu hoảng loạn.
“Nhưng Hạo Thần nói căn biệt thự này là của anh ấy!”
Tôi nhìn cô ta.
“Anh ấy nói gì, cô cũng tin sao?”
“Cô có biết tại sao anh ta chưa từng cho cô xem giấy tờ nhà không?”
Cô ta quay sang Lục Hạo Thần.
“Hạo Thần?”
Anh ta không nói.
Tôi tiếp tục:
“Bởi vì căn biệt thự này đứng tên tôi.”
Tần Nhược Lan chết lặng.
“Không…”
“Không thể nào!”
“Anh ấy nói…”
“Anh ấy nói gì?”
Tôi cười.
“Rằng sau khi cưới cô, anh ấy sẽ cho cô sống trong căn biệt thự này?”
Cô ta gật đầu.
Tôi lắc đầu.
“Vậy thì cô bị lừa rồi.”
Lục Hạo Thần đột nhiên ngồi xuống ghế.

Hai tay ôm đầu.
“Xong rồi…”
Tôi nhìn anh ta.
“Chưa xong đâu.”
Tôi lấy điện thoại.
Gọi một cuộc.
“Luật sư Trần, mời anh tới.”
“Được.”
“Ngay bây giờ.”
Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe màu đen dừng trước cổng biệt thự.
Luật sư Trần Minh bước vào.
Ông đặt một chiếc cặp da lên bàn.
“Cô Tô.”
Tôi gật đầu.
“Anh tới đúng lúc.”
Tần Nhược Lan nhìn ông.
“Ông là ai?”
Luật sư Trần không trả lời cô ta.
Ông lấy ra một tập hồ sơ.
“Đây là văn bản thỏa thuận tài sản mà bà Tô Uyển Nhi đã lập trước khi kết hôn.”
Lục Hạo Thần ngẩng phắt đầu.
“Thỏa thuận tài sản?”
Tôi nói:
“Đúng.”
“Ngay trước ngày đăng ký kết hôn, tôi đã yêu cầu anh ký.”
“Anh nói rằng chúng ta là vợ chồng, tài sản của ai cũng không quan trọng.”
“Tôi tin anh.”
“Nhưng tôi vẫn giữ bản gốc.”
Luật sư Trần mở hồ sơ.
“Trong văn bản này, hai bên thống nhất rõ: tài sản riêng của mỗi người trước và trong hôn nhân vẫn thuộc quyền sở hữu riêng, trừ những tài sản được hai bên xác nhận bằng văn bản là tài sản chung.”
Lục Hạo Thần run giọng:
“Nhưng công ty…”
Luật sư Trần đặt một tập giấy khác xuống bàn.
“Công ty cũng không phải hoàn toàn của ông.”
“Hiện bà Tô Uyển Nhi đang sở hữu 62% cổ phần.”
Căn phòng im lặng.
Tần Nhược Lan há miệng.
“62%?”
Tôi nhìn cô ta.
“Đúng.”
“Trong khi anh ta vẫn luôn nói với cô rằng công ty thuộc về anh ta?”
Cô ta quay sang Lục Hạo Thần.
“Anh nói với tôi công ty là của anh!”
Lục Hạo Thần không thể trả lời.
Mắt anh ta đỏ lên.
“Tôi…”
Tôi nói:
“Anh đã dùng danh nghĩa tổng giám đốc để ký một số hợp đồng chuyển lợi ích của công ty cho những doanh nghiệp có liên quan đến Tần Nhược Lan.”
“Nhưng anh quên mất một chuyện.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Tôi là người kiểm soát tài chính.”
Luật sư Trần đặt lên bàn một tập sao kê.
“Chúng tôi đã thu thập chứng từ của các giao dịch.”
“Có dấu hiệu chuyển tiền không đúng thẩm quyền và sử dụng tài sản doanh nghiệp vào mục đích cá nhân.”
Lục Hạo Thần đứng bật dậy.
“Không!”
Anh ta nhìn tôi.
“Uyển Nhi, em nghe anh giải thích!”

Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Anh có thể giải thích với tòa.”
Tần Nhược Lan bắt đầu khóc.
“Hạo Thần…”
“Anh nói sẽ cho em căn nhà…”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô vẫn muốn căn nhà này sao?”
Cô ta bật khóc.
“Không…”
“Vậy cô muốn gì?”
Cô ta không trả lời.
Tôi chậm rãi nói:
“Cô muốn cưới một người đàn ông có tiền.”
“Nhưng cô không biết tiền đó phần lớn được tạo ra từ công sức của người vợ mà anh ta đang muốn đuổi khỏi nhà.”
Tần Nhược Lan ngồi bệt xuống ghế.
Lục Hạo Thần cũng cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống.
Mười năm hôn nhân.
Tôi từng nghĩ mình sẽ khóc khi phát hiện chồng phản bội.
Nhưng đến lúc này, tôi lại chẳng còn nước mắt.
Chỉ thấy nhẹ nhõm.
Luật sư Trần đưa tôi văn bản cuối cùng.
“Cô Tô, đây là quyết định tạm thời về việc bảo toàn tài sản và hạn chế chuyển nhượng các tài sản đang tranh chấp.”
Tôi nhận lấy.
Sau đó đặt nó trước mặt Lục Hạo Thần.
“Anh muốn ly hôn?”
“Được.”
“Muốn cưới cô ấy?”
“Được.”
“Nhưng từ hôm nay, anh không được tự ý bán, chuyển nhượng hoặc thế chấp bất kỳ tài sản nào thuộc phần quyền lợi của tôi.”
Tôi đứng lên.
Nhìn hai người trước mặt.
“Còn căn biệt thự này…”
Tôi chỉ tay về phía cửa.
“Là nhà của tôi.”
“Tôi cho các người mười phút để mang vali ra ngoài.”
Tần Nhược Lan bật khóc.
Lục Hạo Thần cũng khóc.
Nhưng lần này, tôi không quay đầu.
Tôi bước lên cầu thang.
Bởi vì cuối cùng tôi cũng hiểu:
Trong hôn nhân, lòng tin là thứ đáng quý. Nhưng lòng tin không có nghĩa là phải từ bỏ sự tỉnh táo.
Tôi đã từng trao cho một người đàn ông cả tuổi trẻ.
Nhưng tôi chưa bao giờ trao cho anh ta quyền quyết định số phận của mình.
Và ngày hôm đó, người bị đuổi khỏi biệt thự không phải tôi.
Mà là hai người từng nghĩ rằng tôi sẽ im lặng mãi mãi.