Mẹ chồng bất ngờ gọi liền 15 vị khách đến dùng bữa, rồi lạnh lùng nhét vào tay con dâu đúng 100 nghìn đồng, dặn: “Liệu mà lo cho tươm tất!”

Mẹ chồng bất ngờ gọi liền 15 vị khách đến dùng bữa, rồi lạnh lùng nhét vào tay con dâu đúng 100 nghìn đồng, dặn: “Liệu mà lo cho tươm tất!” Không một lời than phiền, cô lặng lẽ đi chợ, đến giờ cơm vẫn mỉm cười bưng từng mâm thức ăn lên trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người. Nhưng chỉ ít phút sau, khi một vị khách vô tình nói ra sự thật đằng sau mâm cơm ấy, cả căn nhà bỗng chìm trong im lặng. Mẹ chồng c//hết lặng, còn những người có mặt chỉ biết cúi đầu vì quá xấ///u hổ…

Nếu nói về mẹ chồng tôi, người ngoài nhìn vào sẽ bảo bà “khó tính một chút thôi”. Nhưng chỉ có người sống chung mới hiểu, cái “một chút” ấy đôi khi đủ để bóp nghẹt người khác.

Tôi về làm dâu nhà chồng được hơn một năm. Không phải là quá lâu, nhưng cũng đủ để tôi hiểu rằng, trong mắt mẹ chồng, tôi chưa bao giờ là “người nhà” đúng nghĩa. Tôi chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ, gia đình bình

Chồng tôi hiền, nhưng hiền quá. Anh thương tôi, tôi biết, nhưng mỗi lần có mâu thuẫn giữa tôi và mẹ, anh luôn chọn cách im lặng. Mà sự im lặng ấy… nhiều khi còn đau hơn cả việc đứng về phía mẹ.
Hôm đó là một ngày cuối tuần, trời nắng oi ả. Tôi vừa dọn dẹp xong nhà cửa thì mẹ chồng gọi từ trong phòng ra, giọng vẫn cái kiểu lạnh tanh quen thuộc:
“Chiều nay nhà có khách.”

Tôi “dạ” một tiếng, nghĩ chắc vài ba người họ hàng thân thiết. Chuyện đó cũng không lạ, vì nhà chồng tôi khá đông họ.



Nhưng câu tiếp theo của bà khiến tôi khựng lại:

“Khoảng mười lăm người. Toàn khách quan trọng. Con đi chợ nấu nướng cho đàng hoàng.”

Tôi hơi choáng, nhưng vẫn gật đầu. Mười lăm người không phải ít, nhưng nếu chuẩn bị kỹ, vẫn xoay xở được.

Tôi đang định hỏi thêm xem nên nấu những món gì thì bà đã rút từ trong túi áo ra một tờ tiền… đặt xuống bàn.

“Mẹ đưa con tiền đi chợ đây.”

Tôi nhìn xuống.

Một tờ… một trăm nghìn.

Tôi tưởng mình nhìn nhầm.

“Dạ… mẹ đưa con bao nhiêu ạ?” — tôi hỏi lại, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Một trăm nghìn. Thiếu gì thì tự bù vào. Nhà này đâu phải lúc nào cũng dư dả để mà bày vẽ.”

Tôi chết lặng.

Một trăm nghìn… cho mười lăm người?
Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy vô lý.
Tôi định nói, nhưng nhìn ánh mắt của bà, tôi biết — nói cũng vô ích. Với bà, đây không phải là chuyện tiền bạc, mà là một cách thử thách… hoặc đúng hơn, là làm khó tôi.
“Con hiểu rồi ạ.” — tôi nói, nuốt hết những lời định phản kháng xuống cổ họng.
Tôi cầm tờ tiền, bước ra ngoài.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: “Bà muốn mình bẽ mặt.”

Tôi đi chợ mà lòng nặng trĩu.

Một trăm nghìn, nếu khéo léo lắm thì chỉ đủ nấu một bữa cơm đơn giản cho 3–4 người. Còn đây là mười lăm người, lại còn “khách quan trọng”.

Tôi đứng giữa khu chợ đông đúc, nhìn quanh mà thấy bất lực.

Nếu tôi không làm gì, thì tối nay tôi sẽ là người bị chê cười. Không chỉ tôi, mà cả gia đình tôi ở quê cũng sẽ bị lôi ra so sánh.

“Mẹ nó dạy kiểu gì mà nấu ăn kém thế.”

“Tưởng lấy được chồng khá giả thì giỏi giang lắm, ai ngờ…”

Tôi gần như nghe thấy trước những lời đó.

Nhưng nếu tôi bỏ tiền túi ra bù vào… thì chẳng khác nào chấp nhận cái cách đối xử này là bình thường.

Tôi đứng lặng rất lâu.



Rồi tôi quyết định.

“Được. Bà muốn thử mình… thì mình cũng không thể để bà muốn làm gì thì làm.” ..

Tối hôm đó, mâm cơm được dọn lên đúng giờ. Mười lăm vị khách – vốn là những người họ hàng xa và đồng nghiệp lâu năm của mẹ chồng – bước vào nhà, không khỏi ngỡ ngàng trước bàn ăn thịnh soạn.

Mâm cơm đầy đặn với gà luộc lá chanh vàng ươm, cá hấp hồng kông, giò lụa, nem rán giòn rụm cùng bát canh bóng thả bắt mắt. Mẹ chồng tôi đắc ý ra mặt, nở nụ cười tự hào với quan khách rồi liếc nhìn tôi với ánh mắt ngầm đe dọa.

Bà thong thả cất lời, giọng cố tình nâng cao:

— “Cơm nước đàng hoàng thế này là nhờ tôi khéo gói gém đấy. Thời buổi đắt đỏ, tôi đưa con dâu đúng 100 nghìn đi chợ mà cháu nó vẫn xoay xở tươm tất thế này, đúng là khéo co thì ấm!”

Cả bàn ăn bỗng khựng lại. Mọi người nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi ngại.

Đúng lúc đó, bác Trọng – một người anh họ lớn tuổi trong dòng họ, nổi tiếng thẳng tính và làm quản lý tại siêu thị nông sản lớn ở thị trấn – thong thả đặt đũa xuống. Bác nhìn mẹ chồng tôi rồi bật cười chua chát:

— “Chị Hải này, chị nói giỡn hay nói thật đấy? Mâm cơm này không dưới hai triệu bạc. Con gà kia là gà bọc chính hiệu nhà tôi cung cấp cho siêu thị, giò lụa cũng là loại đặc biệt. Một trăm nghìn của chị đến cái đùi gà còn chưa mua nổi, chị bảo cháu nó xoay xở kiểu gì?”

Mẹ chồng tôi biến sắc, ngắc ưng:

— “Thì… thì nó đi chợ quen, biết vén khéo…”

Bác Trọng lắc đầu, lấy từ trong túi ra một tờ hóa đơn mua hàng vừa vô tình nhìn thấy trên bàn bếp lúc vào rửa tay:

— “Vén khéo cái gì! Đây là hóa đơn siêu thị đứng tên con dâu chị. Cháu nó phải gảy hết tiền tiết kiệm cá nhân, quẹt thẻ bù vào hơn 1,8 triệu đồng để chị giữ thể diện trước mặt chúng tôi. Chị làm mẹ mà xử ép con dâu đến mức này, rồi lại còn khoe khoang trắng trợn trước mặt họ hàng sao?”

Không khí trong nhà lập tức chìm vào im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng quạt trần quay. Những vị khách có mặt đều cúi mặt, ái ngại và xấu hổ thay cho sự coi thường và keo kiệt của chủ nhà.

Chồng tôi lúc này mới ngẩng đầu lên, mặt đỏ gắt vì xấu hổ. Anh lặng lẽ rút ví, lấy ra toàn bộ số tiền mặt đưa cho tôi rồi nắm lấy tay tôi trước mặt mọi người, nghẹn ngào:

— “Anh xin lỗi em… Anh tệ quá.”

Mẹ chồng tôi chết lặng tại chỗ, gương mặt tái nhạt vì tủi hổ. Bà không ngờ màng kịch định làm khó con dâu lại tự vạch trần sự ích kỷ của chính mình.

Tôi nhẹ nhàng thu dọn bát đĩa, mỉm cười lịch sự với khách rồi bước vào bếp. Mâm cơm hôm ấy có thể tốn tiền, nhưng cái giá để đổi lấy sự tỉnh ngộ của chồng và bài học cho mẹ chồng thì hoàn toàn xứng đáng.