Chồng thất nghiệp vẫn bắt vợ vay 200 triệu để lo cưới em trai vì s//ĩ diện, tôi từ chối thì bị t/á///t, mẹ chồng còn đi khắp xóm bê//u rếu con dâu “không biết điều”. Tôi không khóc, cũng không cãi. Tôi chỉ lặng lẽ làm đúng hai việc… để cả nhà chồng phải cúi đầu hối hận.

Chồng thất nghiệp vẫn bắt vợ vay 200 triệu để lo cưới em trai vì s//ĩ diện, tôi từ chối thì bị t/á///t, mẹ chồng còn đi khắp xóm bê//u rếu con dâu “không biết điều”. Tôi không khóc, cũng không cãi. Tôi chỉ lặng lẽ làm đúng hai việc… để cả nhà chồng phải cúi đầu hối hận.

Tôi tên H., năm nay ba mươi hai tuổi, là kế toán cho một công ty tư nhân. Thu nhập của tôi khoảng hai mươi triệu mỗi tháng, đủ để nuôi gia đình nhỏ và trả khoản vay mua căn hộ.

Chồng tôi, T., từng là trưởng phòng kinh doanh. Một năm trước, công ty cắt giảm nhân sự, anh mấ//t việc. Ban đầu tôi động viên chồng nghỉ ngơi vài tháng rồi tìm công việc mới. Nhưng càng ở nhà, anh càng sĩ diện. Công việc nào lương thấp anh cũng chê, việc tay chân càng không chịu làm.

Suốt tám tháng, mọi chi tiêu trong nhà đều do tôi gánh.

Tiền điện, tiền nước, tiền học của con, tiền thuốc cho bố chồng, tiền trả ngân hàng…

Tất cả đều từ đồng lương của tôi.

Tôi chưa từng than phiền một câu.

Tôi chỉ mong chồng sớm đứng dậy.

Thế nhưng, điều khiến tôi gục ngã lại đến từ chính gia đình anh.

Em trai chồng chuẩn bị cưới.

Một tối, cả nhà đang ăn cơm thì mẹ chồng bất ngờ nói:

– Nhà gái yêu cầu tổ chức đám cưới t//ử tế. Mẹ tính rồi, còn thiếu khoảng hai trăm triệu.

Tôi im lặng.

Bà quay sang nhìn con trai cả.

– Vợ chồng bay lo đi.

Tôi còn chưa kịp nói thì chồng đã đáp ngay:

– Được mẹ. Để con thu xếp.

Tôi ngẩng lên nhìn anh.

“Thu xếp” bằng cách nào?

Anh đang thất nghiệp.

Tiền tiết kiệm đã gần cạn.

Ngay tối hôm đó, anh kéo tôi vào phòng.

– Em ra ngân hàng vay hai trăm triệu.

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

– Anh nói gì?

– Vay đi. Sau này anh đi làm rồi trả.

– Mình đang còn khoản vay mua nhà. Tháng nào em cũng gồng trả. Giờ vay thêm hai trăm triệu nữa thì lấy gì mà sống?

Anh cau mày.

– Em ích kỷ vừa thôi. Em trai anh cưới vợ có một lần.

– Em không phản đối giúp em trai. Nhưng khả năng mình đến đâu thì làm đến đó. Không thể vay nợ chỉ để giữ sĩ diện.

Nghe đến hai chữ “sĩ diện”, mặt anh đỏ bừng.

– Mẹ đã hứa với họ hàng rồi. Giờ không có tiền thì mất mặt cả nhà.

Tôi nhìn chồng thật lâu.

– Danh dự không thể xây bằng tiền đi vay.

Anh đập mạnh xuống bàn.

– Em phải vay!

Tôi lắc đầu.

– Không.

Chỉ một chữ ấy.

“B/ốp!”

Một cái t//át giáng thẳng lên mặt tôi.

Tai tôi ù đi.

Con gái sáu tuổi đứng ngoài cửa òa khóc.

Tôi ôm má, nhìn người đàn ông trước mặt mà thấy xa lạ vô cùng.

Đó là lần đầu tiên trong tám năm hôn nhân anh đánh tôi.

Nhưng chưa phải điều đa//u nhất.

Sáng hôm sau, mẹ chồng bắt đầu màn kịch của mình.

Bà đi sang từng nhà hàng xóm.

– Con dâu nhà tôi k//eo ki//ệt lắm.

– Em chồng cưới vợ mà không chịu giúp.

– Kiếm được ít tiền đã lên mặt.

– Chỉ biết giữ của cho nhà ngoại.

Mỗi lần đi chợ, tôi đều nghe những ánh mắt xì xào.

Có người còn hỏi thẳng:

– Nghe nói cháu không chịu cho em chồng vay tiền à?

Tôi chỉ cười.

Không giải thích.

Người ta chỉ nghe một phía.

Có nói cũng vô ích.

Đêm đó, tôi ngồi nhìn con ngủ rồi quyết định.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



Tôi sẽ không nhịn nữa.

Tôi làm đúng hai việc….

Việc thứ nhất: Tôi hoàn tất toàn bộ hồ sơ ly hôn cùng yêu cầu phân chia tài sản, nghĩa vụ nợ, và gửi thẳng một bản thông báo đến ngân hàng nơi vợ chồng tôi đang thế chấp căn hộ.

Căn hộ này được mua sau khi cưới, tên đứng chung cả hai vợ chồng, nhưng khoản nợ ngân hàng hàng tháng suốt mấy năm qua – đặc biệt là tám tháng chồng thất nghiệp – đều do một mình tôi chuyển khoản trả từ tài khoản lương. Tôi thu thập đầy đủ tất cả sao kê ngân hàng, hóa đơn điện nước, tiền học của con, hóa đơn tiền thuốc cho bố chồng… chứng minh anh không hề đóng góp một đồng nào cho gia đình suốt thời gian qua.

Sáng hôm sau, tôi gửi đơn ly hôn đơn phương lên tòa án, đồng thời thông báo với ngân hàng về việc dứt điểm tranh chấp tài sản. Ngân hàng lập tức tiến hành thủ tục phong tỏa/rà soát khoản vay.

Việc thứ hai: Tôi tổ chức một cuộc họp gia đình mở rộng ngay tại nhà chồng trước sự có mặt của bố chồng, mẹ chồng, chú em trai và cả đại diện họ hàng thân thiết mà mẹ chồng từng sang “tâm sự”.

Tối hôm đó, mẹ chồng tôi vẫn giữ vẻ mặt hống hách, chồng tôi thì lầm lì, nghênh ngang vì nghĩ tôi đã chịu khuất phục. Tôi bình thản lấy ra một xấp tài liệu dày cộp đặt lên bàn.

– Thưa bố mẹ và các cô chú, – tôi cất giọng điềm tĩnh nhưng đanh thép. – Mấy ngày qua mẹ đi khắp xóm bảo cháu ích kỷ, không biết điều, có tiền mà không chịu cho em chồng vay 200 triệu lo đám cưới để giữ sĩ diện cho gia đình. Hôm nay cháu xin phép làm rõ mọi chuyện trước mặt đông đủ mọi người.

Tôi lần lượt giơ từng tờ sao kê ra:

– Đây là sao kê thu nhập 20 triệu/tháng của cháu. Và đây là bảng thống kê chi tiêu suốt 8 tháng qua: tiền trả nợ ngân hàng mua nhà, tiền ăn uống, tiền học của con, và cả 5 triệu tiền thuốc mỗi tháng cháu mua cho bố. Tổng chi phí mỗi tháng là 22 triệu. Cháu phải gồng gánh ra sao, tự dùng tiền tiết kiệm riêng bù vào thế nào, mọi người nhìn sao kê sẽ rõ. Còn đây… – Tôi quay sang nhìn chồng – …là sao kê tài khoản của anh T. Tám tháng qua, đóng góp của anh cho gia đình là 0 đồng.

Cả căn phòng lặng đi. Chú em trai sửng sốt nhìn anh mình, còn mẹ chồng tôi bắt đầu biến sắc, tái mặt.

Tôi nói tiếp, giọng không một chút run rẩy:

– Anh T. thất nghiệp 8 tháng, chê việc thấp không làm, mọi chi phí cháu gánh vác chưa một lời than vãn. Vậy mà anh ấy đánh cháu một cái tát chỉ vì cháu không đồng ý đứng tên vay thêm 200 triệu cho em cưới vợ. Cháu xin hỏi các cô chú, một người vợ gánh vác cả gia đình như cháu có phải là “keo kiệt”, “không biết điều” như lời mẹ nói không?

Mấy người họ hàng bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn mẹ chồng tôi và anh T. hoàn toàn thay đổi từ cảm thông sang coi thường và trách móc. Bố chồng tôi – người vốn hiền lành nhưng bị bệnh nằm một chỗ – giận đến mức run rẩy, đập tay xuống giường mắng mẹ chồng và con trai cả hẹp hòi, sĩ diện hảo.

Chưa dừng lại ở đó, tôi rút ra tờ đơn ly hôn đã nộp bản photo:

– Vì căn hộ này là tài sản chung nhưng khoản nợ cháu là người trả, cháu đã nộp đơn ly hôn và yêu cầu tòa án xử lý. Ngân hàng đã tiếp nhận thông tin tranh chấp. Nếu không giải quyết dứt điểm, căn hộ này sẽ bị phát mại để thu hồi nợ. Từ hôm nay, cháu và con sẽ chuyển ra ngoài sống. Tiền nhà, tiền sinh hoạt, tiền thuốc nom cho bố… xin nhường lại cho anh T. và gia đình tự gánh vác.

Nói xong, tôi thu dọn đồ đạc của hai mẹ con đã xếp sẵn từ chiều, dắt tay con gái bước ra khỏi nhà.

Chỉ ba ngày sau, hậu quả dồn dập ập xuống đầu gia đình chồng. Không có tiền của tôi, khoản nợ ngân hàng đến hạn không ai trả, ngân hàng gửi giấy nhắc nợ liên tục. Tiền thuốc của bố chồng bị cắt, gia đình rối ren. Đám cưới của chú em trai bị hoãn lại vì nhà gái nghe tin gia đình chồng nợ nần, lại còn có tính bạo lực và cư xử tệ bạc với con dâu nên họ đặt lại dấu hỏi về đạo đức gia phong.

Sĩ diện mà chồng tôi và mẹ anh cố bám vấu đã hoàn toàn sụp đổ.

Một tuần sau, chồng tôi cùng mẹ chồng lếch thếch tìm đến tận căn nhà thuê của hai mẹ con tôi. Người đàn ông từng ngạo mạn giáng cái tát vào mặt tôi giờ đây gầy rộc, ánh mắt phờ phạc. Mẹ chồng tôi – người từng bêu rếu tôi khắp xóm – giờ nắm lấy tay tôi, bật khóc nức nở, cúi đầu xin lỗi và năn nỉ tôi quay về.

Nhìn họ cúi đầu, tôi không thấy hả hê, chỉ thấy một sự bình yên lạ kỳ. Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, kiên quyết lắc đầu. Lần này, tôi không quay lại nữa. Bài học về sự tôn trọng và lòng tự trọng, họ đã phải trả bằng một giá quá đắt.