Chồng nói vợ ích kỉ, th//am lam, tiếc của với gia đình chồng vì không cho em chồng mượn căn nhà mặt tiền để kinh doanh…người vợ không muốn nói nhiều lập tức gọi bố mẹ chồng tới họp mặt tuyên bố 3 điều chấ..n động!!!

Chồng nói vợ ích kỉ, th//am lam, tiếc của với gia đình chồng vì không cho em chồng mượn căn nhà mặt tiền để kinh doanh…người vợ không muốn nói nhiều lập tức gọi bố mẹ chồng tới họp mặt tuyên bố 3 điều chấ..n động!!!

Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải ngồi kể câu chuyện này. Không phải vì tiếc của, càng không phải vì muốn tính toán với nhà chồng, mà vì tôi nhận ra có những giới hạn, nếu mình không giữ ngay từ đầu thì sau này sẽ chẳng còn cơ hội để giữ nữa.

Tôi là con một. Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ luôn bảo tôi rằng: “Con không có anh chị em để dựa vào, sau này phải biết tự bảo vệ mình.” Khi còn trẻ, tôi chỉ cười, nghĩ rằng mình lấy được một người chồng tốt thì chẳng cần phải lo xa đến vậy.

Rồi biến cố xảy ra.

Bố tôi phát hiện UT giai đoạ/n cuối. Chưa đầy nửa năm sau, ông mất. Mẹ tôi vì quá suy sụp cũng rời xa tôi không lâu sau đó…

Trong vòng một năm, tôi m//ất cả bố lẫn mẹ.

Ngày đóng cánh cửa bệnh viện lần cuối, tôi cảm giác mình như đứa trẻ bị b/ỏ lại giữa cuộc đời.

Bố mẹ để lại cho tôi hai căn nhà. Một căn là ngôi nhà cũ có sân vườn rộng hơn một nghìn mét vuông ở ngoại ô, nơi tôi lớn lên với biết bao ký ức. Căn còn lại nằm ngoài mặt phố, vị trí đẹp, nhiều người hỏi thuê.

Sau đám ta//ng mẹ, tôi và chồng quyết định chuyển về căn nhà cũ của bố mẹ ở.

Ngôi nhà rộng, nhiều cây xanh, yên tĩnh. Mỗi sáng mở cửa là nghe tiếng chim hót, chiều đến chỉ có tiếng gió lùa qua vườn. Tôi giữ nguyên từng gốc cây, từng chiếc ghế đá vì đó đều là kỷ niệm của bố mẹ.

Còn căn nhà mặt phố, tôi sửa sang lại rồi cho thuê.

Mỗi tháng thu được khoảng hai mươi triệu đồng.

Công việc của tôi cũng khá ổn định. Thu nhập khoảng năm mươi triệu mỗi tháng. Cộng thêm tiền cho thuê nhà, vợ chồng tôi chẳng phải lo nghĩ chuyện cơm áo. Chúng tôi không giàu có gì, nhưng đủ để sống thoải mái và dành dụm cho tương lai.

Tôi cứ nghĩ cuộc sống sẽ bình yên như vậy.

Cho đến một tối, chồng tôi vừa ăn cơm vừa nói:

– Hay là em cho thằng Nam mượn căn nhà mặt phố đi.

Tôi ngẩng lên.



– Mượn?

– Ừ. Nó đang thuê trọ, tiền thuê cũng gần chục triệu mỗi tháng. Nếu được dùng căn nhà đó để mở cửa hàng thì đỡ biết bao.

Tôi đặt đôi đũa xuống.

– Nhưng căn nhà đó đang có người thuê.

Anh đáp rất nhanh.

– Hết hợp đồng thì lấy lại. Người nhà với nhau mà.

Tôi lặng im.

Một lúc sau mới hỏi:

– Thế tiền thuê nhà mỗi tháng thì sao?

– Thì… cho nó mượn chứ có lấy tiền đâu.

Tôi nhìn chồng.

– Nghĩa là mình m//ất luôn hai mươi triệu một tháng?

Anh cười.

– Em kiếm năm mươi triệu rồi, thiếu gì hai mươi triệu ấy.

Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.

Hai mươi triệu với anh có thể chỉ là một con số.

Nhưng với tôi, đó là căn nhà bố mẹ để lại sau cả một đời tích cóp.

Đó cũng là nguồn thu ổn định để sau này nếu có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn có chỗ dựa.

Tôi nhẹ nhàng từ chối.

– Em xin lỗi. Em không đồng ý.

Không khí bữa cơm chùng xuống.

Anh không nói thêm gì.

Nhưng từ hôm đó, thái độ của anh thay đổi.

Mẹ chồng bắt đầu gọi điện.

– Con có hai căn nhà thì giúp em nó một chút có sao đâu.

– Nhà để không cũng phí.

– Sau này anh em còn nhìn mặt nhau.

Tôi chỉ đáp:

– Nhà không để không đâu mẹ. Con đang cho thuê.

Bà lại nói:

– Hủy hợp đồng đi.

Tôi mỉm cười.

– Việc kinh doanh của người ta đâu thể muốn hủ/y là h/ủy được.

Thật ra tôi biết, nếu tôi đồng ý lần này thì sẽ chẳng còn lần cuối.

Cho mượn một năm sẽ thành ba năm.

Ba năm sẽ thành mười năm.

Đến lúc muốn lấy lại, người khó xử lại là tôi.

Một tuần sau, em trai chồng sang chơi.

Ăn cơm xong, cậu ấy cười cười.

– Chị dâu, anh em trong nhà cả mà. Chị cho em mượn vài năm thôi. Khi nào làm ăn khá em trả.

Tôi hỏi rất bình tĩnh.

– Em có định trả tiền thuê không?

Cậu ấy ngập ngừng.

– Nếu phải trả thì em thuê ngoài cũng được…

Tôi gật đầu.

– Đúng vậy.

Cả phòng khách im phăng phắc.

Tôi tiếp lời.

– Nếu em thuê ngoài được thì cứ thuê ngoài. Còn căn nhà này chị đang có hợp đồng, đang có nguồn thu ổn định. Chị không thể cắt để cho ai mượn miễn phí được.

Chồng tôi cau mày.

– Em tính toán quá, th..am lam tiếc với em chồng…Tôi chẳng nói gì lập tức gọi điện họp gia đình…

Tôi không tranh cãi, cũng chẳng thèm giải thích thêm một lời nào với sự ích kỷ nực cười của hai anh em họ. Tôi rút điện thoại ra, gọi thẳng cho bố mẹ chồng: “Bố mẹ sang nhà con ngay bây giờ đi ạ, con có chuyện quan trọng liên quan đến nhà cửa cần thưa chuyện với cả gia đình.”

Thấy tôi làm căng, chồng tôi mặt biến sắc, gắt lên: “Em làm cái trò gì đấy? Chuyện nhỏ nhặt thế này mà em định làm rùm bén lên để bôi tro trát trấu vào mặt anh à?”. Tôi im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta rồi thong thả pha một ấm trà trà đợi sẵn.

Chưa đầy ba mươi phút sau, bố mẹ chồng tôi lật đật chạy sang, gương mặt lộ rõ vẻ khấp khởi vui mừng. Chắc họ tưởng dưới áp lực của cả gia đình, tôi đã chịu khuất phục và gọi họ đến để bàn giao chìa khóa căn nhà mặt tiền cho cậu em trai.

Khi tất cả đã ngồi yên vị tại phòng khách, tôi rót trà mời bố mẹ chồng, rồi thản nhiên mở ngăn kéo tủ, lấy ra một tệp tài liệu đặt lên bàn. Tôi nhìn thẳng vào ba người họ, dõng dạc tuyên bố 3 điều chấn động:

Điều thứ nhất: Thu hồi toàn bộ quyền quản lý tài sản và chấm dứt mọi khoản hỗ trợ tài chính cho nhà chồng

Tôi nhìn sang chồng tôi, mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh như băng:

“Anh bảo tôi ích kỷ, tham lam, tiếc của với em trai anh? Vậy thì từ hôm nay, tôi sẽ cho anh thấy thế nào là ích kỷ thật sự. Căn nhà mặt phố và cả căn nhà vườn chúng ta đang ở đều là tài sản thừa kế riêng của bố mẹ tôi để lại trước thời kỳ hôn nhân, được pháp luật bảo hộ hoàn toàn. Anh và gia đình anh không có một phần mười mét vuông nào ở đây cả.”

Tôi quay sang bố mẹ chồng:

“Bố mẹ ạ, năm năm qua, tiền thuốc thang của bố, tiền sắm sửa đón Tết của gia đình, và cả tiền học phí trước đây của chú Nam, tất cả đều trích từ số tiền 20 triệu cho thuê nhà mặt phố của tôi mà ra. Lương của con trai mẹ chỉ đủ anh ta tiêu xài cá nhân và tụ tập bạn bè. Từ tháng này, tôi sẽ giữ lại toàn bộ số tiền thuê nhà này để gửi tiết kiệm. Việc chu cấp cho bố mẹ hay giúp đỡ chú Nam kinh doanh, xin mời ‘người đàn ông hào phóng’ là con trai bố mẹ tự gánh vác!”

Mẹ chồng tôi nghe xong, nụ cười trên môi lập tức tắt ngấm, mặt bà tái mét đi vì sốc.

Điều thứ hai: Chấm dứt hợp đồng ở nhờ và thu hồi căn nhà vườn

Tôi gõ tay xuống bàn, nhìn thẳng vào cậu em chồng đang ngồi khúm núm:

“Điều thứ hai, chú Nam à. Chú nói chú đang phải đi thuê trọ gần chục triệu một tháng nên muốn mượn nhà chị để đỡ chi phí đúng không? Vậy thì bắt đầu từ ngày mai, chú dọn đồ sang căn nhà vườn ở ngoại ô này mà ở. Chị cho chú ở nhờ miễn phí.”

Chồng tôi và em chồng nghe đến đây thì mắt sáng lên, định mở miệng cười thì tôi đã cắt ngang bằng một gáo nước lạnh:

“Nhưng là ở nhờ để trông nhà, chăm sóc cây cối cho chị. Còn vợ chồng tôi sẽ dọn đi. Tôi sẽ lấy lại căn nhà mặt phố, hủy hợp đồng cho thuê cũ để chuyển về đó sống, vừa tiện đi làm, vừa tự kinh doanh riêng. Chú Nam được ở nhà rộng, không mất tiền thuê trọ, quá đúng ý gia đình mình rồi nhé. Có điều, căn nhà vườn này cách trung tâm thành phố 35 cây số, mỗi ngày chú chịu khó dậy từ 4 giờ sáng, phóng xe máy 2 tiếng đồng hồ đi làm là được!”

Cậu em chồng nghe xong mặt nghệt ra, không thốt nên lời. Cho mượn nhà mặt tiền để kiếm chác thì muốn, chứ đẩy về quê trông nhà hộ thì ai thèm chịu khổ?

Điều thứ ba: Đơn ly hôn đã ký sẵn – Trả tự do cho người chồng “cao thượng”

Tôi đẩy tờ giấy cuối cùng từ trong tệp tài liệu ra trước mặt chồng tôi. Đó là đơn ly hôn đơn phương đã có sẵn chữ ký và dấu vân tay của tôi.

“Và điều cuối cùng, điều chấn động nhất đêm nay: Trần Mặc, chúng ta ly hôn đi.”

Chồng tôi bật dậy khỏi ghế, lắp bắp: “Em… em điên rồi! Chỉ vì một chuyện cỏn con này mà em đòi ly hôn?”

Tôi đứng phắt dậy, thần thái kiên định, nhìn thẳng vào mặt anh ta:

“Không phải vì chuyện này, mà vì tôi đã nhìn thấu bản chất của anh. Anh lấy tài sản, mồ hôi nước mắt của người vợ vừa mất cả cha lẫn mẹ ra để làm đẹp mặt mình, để thể hiện cái sĩ diện hão với gia đình anh. Anh đứng trên danh nghĩa ‘người nhà’ để ép tôi phải hy sinh quyền lợi chính đáng của mình. Loại đàn ông dùng túi tiền của vợ để nuôi lòng hiếu thảo của bản thân, tôi không cần nữa. Anh cao thượng, anh thương em trai, vậy thì mời anh ra khỏi nhà tôi, về đi làm nuôi em anh. Tôi không rảnh để làm từ thiện cho cái gia đình đào mỏ này!”

Không gian phòng khách rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở gấp gáp vì hoảng sợ của chồng tôi. Bố mẹ chồng tôi lúc này mới bàng hoàng nhận ra, nếu tôi ly hôn và cắt viện trợ, cuộc sống sung túc bấy lâu nay của họ sẽ hoàn toàn sụp đổ. Con trai họ với mức lương ba cọc ba đồng sẽ chẳng thể nào gánh vác nổi cái gia đình này.

Mẹ chồng tôi vội vã nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy: “Vãn à, con bình tĩnh… thằng Mặc nó lỡ lời, thằng Nam nó dại dột… Con đừng làm thế…”

Tôi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gạt tay bà ra, cầm lấy chiếc túi xách rồi bước thẳng lên lầu, chỉ để lại một câu nói cuối cùng vọng xuống:

“Tôi cho anh hai ngày để thu dọn quần áo và rời khỏi căn nhà này. Nếu anh không ký, chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa!”

Đóng cửa phòng lại, tôi tựa lưng vào cửa, thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nhìn lên di ảnh của bố mẹ trên bàn thờ, tôi khẽ mỉm cười. Bố mẹ ơi, con gái của bố mẹ không hề yếu đuối. Con đã biết tự bảo vệ mình và bảo vệ những gì bố mẹ để lại rồi.