Sau khi l//y hôn, tôi cắt mọi khoản chu cấp cho mẹ chồng, bán luôn căn nhà cưới. Đến ngày chồng cũ khoe con với tình mới, anh mới bàng hoàng nhận ra sự thật….
Sau khi l//y hôn, tôi cắt mọi khoản chu cấp cho mẹ chồng, bán luôn căn nhà cưới. Đến ngày chồng cũ khoe con với tình mới, anh mới bàng hoàng nhận ra sự thật….
Ngày thứ 3 sau tiết Lập Đông, khi tôi đẩy bản thỏa thuận l//y hôn đến trước mặt Trần Mặc, tôi đã quyết định xong mọi chuyện.
Tiền sinh hoạt của mẹ chồng, tôi sẽ không chu cấp nữa.
Căn nhà cưới, tôi nhất định sẽ bán.
Và đến ngày Trần Mặc mở tiệc ăn mừng tình mới sinh con, anh mới thực sự hiểu rốt cuộc mình đã đánh mất điều gì.
Hôm ấy, hệ thống sưởi trong nhà bật rất ấm, trên tivi đang phát một trận bóng đá, nhưng phòng khách lại lạnh lẽo đến lạ.
Trần Mặc nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, gác chân lên bàn trà, bên cạnh là lon bia. Nghe tôi nói:
“Ký đi.”
Anh ta thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ tiện tay kéo bản thỏa thuận lại, lật vài trang như đang xem một tờ thực đơn giao đồ ăn chẳng liên quan gì đến mình.
“Em nghĩ kỹ rồi à?”
Anh hỏi qua loa.
Tôi đứng bên cạnh, nhìn anh, trong lòng không còn gợn nổi chút sóng nào.
“Nghĩ kỹ rồi.”
Anh gật đầu, cầm bút ký tên.
Ký xong liền ném cây bút xuống bàn, hờ hững nói:
“Thế cũng được, đỡ phải cãi nhau mãi.”
Chỉ đúng một câu.
Mười năm hôn nhân, đến lúc kết thúc, hóa ra chỉ đáng giá đúng một câu như thế.
Tôi vốn còn nghĩ, đến nước này rồi, ít nhiều anh cũng sẽ có chút lưu luyến, dù chỉ là giả vờ.
Nhưng không.
Trông anh thậm chí còn nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ được một gánh nặng.
Tôi không nói thêm gì, cầm bản thỏa thuận trở về phòng thu dọn đồ đạc.
Vừa mở tủ quần áo, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là cuốn album cũ đặt trên ngăn cao nhất.
Đó là cuốn album được làm vào năm đầu tiên chúng tôi chuyển vào nhà cưới.
Bên trong có rất nhiều ảnh.
Ảnh lúc sửa nhà.
Ảnh ngày đăng ký kết hôn.
Cả ảnh tôi và Trần Mặc ngồi chen chúc trong phòng khách còn chưa lắp rèm cửa, ăn mì gói.
Ngày ấy thật sự rất nghèo.
Nghèo đến mức một chiếc bàn ăn tử tế cũng không có.
Nhưng cũng thật sự rất hạnh phúc.
Trần Mặc ngồi xổm dưới đất vặn ốc vít, đầu đầy mồ hôi, vẫn cười nói với tôi:
“Lâm Vãn, em chịu khó thêm hai năm nữa. Đợi anh thăng chức, anh sẽ cho em một cuộc sống thật tốt.”
Khi đó tôi tin.
Tin thật.
Sau này anh đúng là được thăng chức.
Lương tăng.
Con người cũng ngày càng lịch thiệp.
Áo sơ mi đổi sang hàng may đo.
Giày da càng mua càng đắt.
Chỉ có những lời anh từng hứa, từng câu từng chữ đều như bị gió cuốn đi, không bao giờ tìm lại được nữa.
Lúc tôi kéo vali xuống lầu, cuối cùng Trần Mặc cũng đứng dậy khỏi sofa.
“Căn nhà tính sao?”
Anh hỏi.
“Bán đi, chia đôi.”
Anh nhíu mày.
“Gấp vậy sao?”

“Trong thỏa thuận ghi rất rõ.”
Anh im lặng hai giây, rồi bỗng hỏi:
“Thế còn tiền sinh hoạt của mẹ anh?”
Tôi ngẩng mắt nhìn anh….
Tôi nhìn anh, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt:
“Trần Mặc, anh có phải đã quên rồi không? Tiền sinh hoạt của mẹ anh suốt 5 năm qua hoàn toàn là lấy từ tiền lương của tôi. Anh ngoại tình, mang tiền đi nuôi bồ nhí, đến một cắc lẻ cũng không đưa về nhà. Bây giờ ly hôn rồi, anh lấy tư cách gì bắt tôi phải tiếp tục nuôi mẹ anh?”
Trần Mặc sững người, gương mặt thoáng chút bối rối nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo thường ngày:
“Cắt thì cắt. Em nghĩ không có em thì mẹ con anh không sống nổi chắc? Dự án mới của anh sắp ký kết rồi, Lâm Vãn, em đừng có hối hận!”
Tôi không đáp, dứt khoát kéo vali ra cửa. Tiếng cửa đóng lại “rầm” một tiếng, cắt đứt hoàn toàn 10 năm thanh xuân của tôi.
Sau khi ly hôn, tôi lập tức liên hệ môi giới bán tháo căn nhà cưới. Vì vị trí đẹp và giá hợp lý, căn nhà bay trong vòng chưa đầy một tháng. Trần Mặc nhận được một nửa tiền bán nhà, nghe nói liền gom hết cùng với tiền thưởng dự án để mua một căn hộ cao cấp khác, rước cô nhân tình trẻ tuổi tên Nhã Vy về sống chung.
Còn tôi? Tôi dùng số tiền của mình để mở rộng chuỗi cửa hàng hoa tươi và bánh ngọt. Hóa ra, khi không phải cung phụng một người mẹ chồng tai quái và một người chồng vô tâm, cuộc sống của tôi lại thăng hoa đến thế. Tôi bận rộn đến mức chẳng còn thời gian để đau lòng.
Thấm thoắt một năm trôi qua.
Một ngày cuối thu, tôi nhận được một tấm thiệp mời điện tử gửi đến từ số máy của Trần Mặc. Đó là thiệp mời tiệc đầy tháng của con trai anh ta, được tổ chức hoành tráng tại một nhà hàng 5 sao. Kèm theo thiệp là một dòng tin nhắn đầy đắc ý:
“Lâm Vãn, ngày xưa em không sinh được con, mẹ anh nói đúng, em là loại cây độc không trái. Nhã Vy sinh cho anh một đứa con trai kháu khỉnh lắm. Nếu rảnh, mời em đến chung vui.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, bất giác bật cười thành tiếng. Trần Mặc ơi là Trần Mặc, anh tự tìm đường chết, tôi làm sao có thể từ chối màn kịch hay này đây?
Hôm diễn ra buổi tiệc, tôi diện một chiếc váy thiết kế thanh lịch, trang điểm rạng rỡ, thong thả bước vào sảnh lớn.
Không gian buổi tiệc ngập tràn hoa và bong bóng. Trần Mặc mặc vest bảnh bao, Nhã Vy diện váy đuôi cá lộng lẫy ôm đứa trẻ trong tay, bên cạnh là mẹ chồng cũ của tôi đang cười đến híp cả mắt, liên tục khoe khoang với quan khách về đứa cháu đích tôn.
Sự xuất hiện của tôi lập tức thu hút ánh nhìn của Trần Mặc. Anh ta đứng dậy, nâng ly rượu bước về phía tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ vênh váo của kẻ thắng cuộc:
“Ơ kìa, Lâm Vãn đến thật à? Anh cứ nghĩ em sẽ trốn ở nhà khóc lóc chứ? Nhìn xem, đây là con trai anh. Mẹ anh mong mỏi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có người nối dõi tông đường.”
Mẹ chồng cũ của tôi thấy tôi liền chống gậy đi tới, lớn tiếng mỉa mai:
“Đúng là đồ không biết đẻ! Cắt tiền sinh hoạt của tôi thì sao chứ? Bây giờ con trai tôi giàu có, con dâu mới hiếu thảo, sinh được cháu đích tôn cho nhà họ Trần. Cô nhìn mà thèm muồng đi!”
Quan khách xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
Tôi không hề tức giận, ngược lại còn nở một nụ cười vô cùng điềm đạm. Tôi mở túi xách, lấy ra một phong bì dày cộp, không phải tiền mừng, mà là một xấp tài liệu.
“Trần Mặc, tôi đến đây không phải để cãi nhau. Tôi chỉ muốn tặng anh một món quà đầy tháng thật ý nghĩa.”
Tôi đưa phong bì cho anh ta. Trần Mặc nhíu mày, giật lấy rồi mở ra.
Chỉ mới lướt qua vài dòng đầu tiên, sắc mặt anh ta lập tức biến đổi, từ đắc ý chuyển sang tái mét, rồi trắng bệch như người chết lâm sàng. Đôi tay anh ta run lẩy bẩy, xấp giấy tờ rơi lả tả xuống sàn nhà.
Đó là hai bản báo cáo y khoa.
Bản thứ nhất: Là kết quả xét nghiệm vô sinh nam của Trần Mặc tại bệnh viện quốc tế từ 3 năm trước. Anh ta bị dị tật tinh trùng bẩm sinh, khả năng thụ thai tự nhiên gần như bằng không.
Bản thứ hai: Là bản xét nghiệm ADN cuống rốn của đứa trẻ sơ sinh mà Nhã Vy đang bế, kết quả khẳng định đứa bé và Trần Mặc không có quan hệ huyết thống.
Năm xưa, khi đi khám, tôi là người nhận kết quả trước. Vì sĩ diện của anh ta, vì muốn bảo vệ lòng tự trọng của người đàn ông mình yêu, tôi đã giấu nhẹm đi và chấp nhận mang tiếng xấu là “không biết đẻ”, âm thầm tìm cách chạy chữa cho anh ta. Không ngờ, lòng tốt của tôi đổi lại là sự phản bội. Trước khi ly hôn, tôi đã kịp giữ lại hồ sơ gốc, và việc Nhã Vy mang thai chỉ là một cú lừa ngoạn mục để danh chính ngôn thuận bước vào nhà họ Trần.
“Cái… cái này là giả! Lâm Vãn, cô hãm hại tôi!” – Trần Mặc hét lên, giọng lạc đi.
“Giả hay thật, anh cứ nhìn phản ứng của vợ mới anh thì biết.” – Tôi thản nhiên liếc nhìn Nhã Vy.
Lúc này, Nhã Vy mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt đứa bé, lắp bắp không nói nên lời, ánh mắt đảo liên tục đầy tội lỗi. Nhìn biểu cảm đó, Trần Mặc dù có ngu ngốc đến đâu cũng hiểu ra sự thật.
Anh ta quay sang túm tóc Nhã Vy, gầm lên như một con thú bị thương: “Khốn nạn! Cô dám cắm sừng tôi? Đứa bé này là con của ai?!”
Sảnh tiệc náo loạn. Mẹ chồng cũ của tôi nhìn thấy xấp giấy xét nghiệm ADN, tim đập nhanh đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ. Khách khứa bàn tán xôn xao, người chỉ trỏ, kẻ cười chê. Bữa tiệc đầy tháng xa hoa bỗng chốc biến thành một trò hề lớn nhất thành phố.
Giữa đám đông hỗn loạn ấy, Trần Mặc bỗng lao đến quỳ rạp dưới chân tôi, khóc lóc thảm thiết:
“Vãn Vãn! Anh sai rồi! Anh bị cô ta lừa! Hóa ra em vì anh mà chịu đựng bấy lâu nay… Căn nhà mới anh mua đứng tên anh, anh vẫn còn tiền. Chúng ta làm lại từ đầu có được không em?”
Tôi cúi xuống, nhìn người đàn ông thảm hại trước mặt, khẽ rút tà váy ra khỏi bàn tay đang níu kéo của anh ta.
“Trần Mặc, căn nhà cưới ngày xưa chúng ta tích cóp từng đồng để mua, anh đã không trân trọng. Mẹ anh tôi cung phụng bao năm, bà ấy coi đó là điều hiển nhiên. Giờ đây anh trắng tay, nuôi con tu hú, mẹ anh đổ bệnh tai biến nằm đó, tất cả là quả báo của anh.”
Tôi quay lưng, bước đi trên đôi giày cao gót, tiếng gót giày gõ xuống sàn vang lên giòn giã.
Bước ra khỏi nhà hàng, ánh nắng mùa đông ấm áp chiếu thẳng vào mặt tôi. Tiếng khóc lóc, chửi bới của nhà họ Trần lùi dần phía sau. Cuối cùng, trời xanh cũng có mắt, và cuộc đời mới của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.