Chồng lấy chiếc xe tôi bỏ tiền mua để chở “bé ba ba” , đến khi tôi mời bố mẹ hai bên đến tuyên bố l//y hôn thì cả căn phòng bàng hoàng phát hiện “tiểu ta//m” lại chính là… người quen của cả hai gia đình…

Chồng lấy chiếc xe tôi bỏ tiền mua để chở “bé ba ba” , đến khi tôi mời bố mẹ hai bên đến tuyên bố l//y hôn thì cả căn phòng bàng hoàng phát hiện “tiểu ta//m” lại chính là… người quen của cả hai gia đình…

L. chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành người phụ nữ phải công khai chuyện hôn nhân trước mặt hai bên gia đình.

Ba mươi hai tuổi, cô sở hữu chuỗi spa có tiếng.Công việc ổn định, thu nhập tốt, nhà riêng có, xe sang có. Điều duy nhất cô từng mong muốn là một gia đình bình yên.

Ba năm trước, L. kết hôn với T., một giảng viên đại học.

T. không giàu, cũng chẳng có ngoại hình nổi bật, nhưng anh điềm đạm, nói năng từ tốn và luôn tỏ ra là người đàn ông tử tế.

Bạn bè từng khuyên L.:

“Cậu kiếm tiền giỏi như vậy, lấy người ngang tầm sẽ đỡ thiệt.”

Nhưng L. chỉ cười.

“Hôn nhân đâu phải cuộc thi xem ai kiếm được nhiều tiền hơn.”

Sau cưới, đúng như những gì cô từng nói, L. không để chồng phải áp lực kinh tế.

Tiền trả góp căn hộ là cô.

Chi phí sinh hoạt là cô.

Tiền sửa lại căn nhà cũ cho bố mẹ chồng ở quê cũng là cô.

Ngay cả chiếc ô tô hơn hai tỷ đồng để chồng đi làm, cũng do cô đứng tên mua bằng tiền tích lũy của mình.

Hôm nhận xe, T. xúc động ôm lấy vợ.

“Cảm ơn em. Anh sẽ giữ gìn nó như giữ gìn gia đình mình.”

L. đã tin.

Cô tin tuyệt đối.



Ba năm đầu, cuộc sống khá yên ổn.

Cho đến khoảng nửa năm gần đây, T. thay đổi.

Anh thường xuyên nói phải họp đột xuất.

Đi công tác nhiều hơn.

Có hôm gần nửa đêm mới về.

Điện thoại luôn úp màn hình.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



Mỗi khi có cuộc gọi đến, anh đều bước ra ban công nghe.

L. hỏi.

“Anh có chuyện gì à?”

T. chỉ cười.

“Trường chuẩn bị kiểm định chất lượng nên bận.”

L. không tra hỏi thêm.

Nhưng trực giác của một người vợ khiến cô bắt đầu chú ý.



Chiều thứ Bảy.

L. kết thúc cuộc họp sớm hơn dự kiến.

Trên đường về, khi đi ngang quận 7, cô vô tình nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đang đỗ trước một quán cà phê sân vườn.

Biển số xe không thể nhầm.

Đó chính là chiếc xe cô mua.

L. tấp xe vào lề.

Qua lớp kính, cô nhìn thấy T.

Đối diện anh là một cô gái trẻ, ăn mặc thời trang.

Điều khiến L. đau nhất không phải là hai người ngồi cùng nhau.

Mà là cảnh cô gái kia bước sang ghế lái, cười rất tươi rồi vuốt nhẹ vô lăng.

T. còn lấy khăn giấy lau mồ hôi cho cô ta.

Sau đó cả hai cùng lên xe.

Cô gái ngồi ghế phụ, cười nói ríu rít.

T. chủ động cài dây an toàn cho cô.

L. lặng lẽ giơ điện thoại lên.

Một tấm.

Hai tấm.

Rồi một đoạn video dài gần ba phút.

Cô không bước xuống.

Không đánh ghen.

Không làm ầm ĩ.

Bởi cô hiểu, muốn kết thúc một cuộc hôn nhân, cảm xúc không quan trọng bằng sự tỉnh táo.



Tối hôm đó.

T. vẫn về nhà như chưa có chuyện gì xảy ra.

Anh còn hỏi:

“Hôm nay em ăn cơm chưa?”

L. mỉm cười.

“Rồi.”

Im lặng vài phút, cô nói:

“Mai chủ nhật, em muốn mời bố mẹ hai bên lên ăn cơm.”

T. hơi khựng lại.

“Có chuyện gì sao?”

“Ừ.”

“Chuyện quan trọng.”

T. nhìn vợ vài giây rồi gật đầu.

“Được.”



Hôm sau.

Bố mẹ hai bên đều có mặt.

Không khí bữa cơm vẫn vui vẻ.

L. nói chuyện bình thường.

Gắp thức ăn cho từng người.

Thậm chí còn rót trà mời bố mẹ chồng trước.

Ăn xong.

Cô đứng dậy.

“Bố mẹ ngồi lại giúp con vài phút.”

Rồi cô lấy điều khiển, bật chiếc tivi trong phòng khách.

Trên màn hình lần lượt hiện lên từng bức ảnh.

T. và một cô gái ôm eo nhau.

T. mở cửa xe cho cô gái.

T. cười rất hạnh phúc.

Đoạn video cuối cùng hiện lên.

Cô gái ngồi trên chiếc xe do L. mua.

Hai người nắm tay nhau.

Cả căn phòng chết lặng.

Mẹ T. run run.

“Chuyện… chuyện này là sao?”

T. tái mặt.

“L., em nghe anh giải thích…”

L. bình tĩnh.

“Không cần.”

“Tôi chỉ muốn bố mẹ biết vì sao hôm nay tôi xin ly hôn.”

Cô lấy từ ngăn kéo ra một tập hồ sơ.

Bên trong là giấy đăng ký xe.

Hóa đơn mua xe.

Hợp đồng mua bán.

Toàn bộ đều đứng tên L.

Cô nhìn sang chồng.

“Anh dùng chiếc xe tôi mua để đưa đón người khác.”

“Thứ làm tôi đau không phải chiếc xe.”

“Mà là anh coi sự tin tưởng của tôi chẳng đáng giá.”

Bầu không khí nặng nề.

Đúng lúc ấy…

Chuông cửa vang lên.

L. bước ra mở.

Một cô gái trẻ bước vào.

Chính là người xuất hiện trong đoạn vi//deo.

T. bật dậy.

“Sao em lại đến đây?”

Cô gái còn chưa kịp trả lời thì mẹ T. bỗng sững người….

Mẹ T. bỗng sững người, đánh rơi cả chiếc tách trà đang cầm trên tay. Nước trà nóng bắn tung tóe lên tấm thảm, nhưng không ai thèm để ý.

Bố mẹ tôi cũng bật dậy khỏi ghế, tròn mắt nhìn cô gái vừa bước qua cánh cửa.

Cô ta không ai khác chính là Vy – con gái của cô bạn thân bên cạnh nhà bố mẹ tôi dưới quê, đồng thời cũng là đứa cháu họ xa bên đằng ngoại nhà chồng tôi.

Năm Vy đỗ đại học trên thành phố, chính bố mẹ tôi đã dặn dò tôi phải nâng đỡ em nó. Còn mẹ chồng tôi thì dăm bữa nửa tháng lại gọi điện nhắc nhở T.: “Vy nó là họ hàng bên ngoại mình, lại là con của bạn thân thông gia, con làm giảng viên ở trường thì phải biết bảo ban, chăm sóc em.”

Và T. đã “chăm sóc” Vy chu đáo đến mức đưa em lên thẳng… ghế phụ chiếc xe của vợ mình.

Màn kịch hạ màn

Vy nhìn thấy đông đủ cả hai bên gia đình thì nụ cười trên môi lập tức tắt ngấm. Gương mặt cô ta cắt không còn giọt máu, run rẩy lùi lại một bước:

– Chị… Chị L… Bác… Sao mọi người lại ở đây đông đủ thế này?

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, kéo chiếc ghế trống ra:

– Vào đi em. Chẳng phải lúc nãy em nhắn tin cho anh T. bảo muốn đến đây để lấy tài liệu sao? Chính chị đã dùng máy của anh ấy trả lời, bảo em cứ tự nhiên qua đấy. Tiện thể, cả nhà đang họp mặt, em vào đông vui luôn.

Vy lắp bắp không thành tiếng, cầu cứu nhìn sang T. Nhưng lúc này, chồng tôi chỉ biết cúi gằm mặt, hai tay đan chặt vào nhau, không dám ho he một lời.

Mẹ chồng tôi run rẩy chỉ tay vào Vy, giọng nghẹn lại vì vừa sốc vừa nhục nhã:

– Vy… Sao lại là cháu? Cháu với anh họ cháu… Hai đứa bay… Trời đất ơi!

Mẹ tôi thì giận đến mức ngực phập phồng, bà bước đến trước mặt Vy, rơm rớm nước mắt vì thất vọng:

– Vy ơi là Vy! Bố mẹ cháu ở quê chắt chiu từng đồng gửi cháu đi học. Chị L. thì xin việc làm thêm cho cháu ở spa, mua quần mua áo cho cháu. Sao cháu lại đi cướp chồng, cướp xe của chị cháu hả Vy?

Vy quỳ sụp xuống sàn nhà, khóc nấc lên:

– Cháu xin lỗi… Cháu sai rồi… Là anh T. chủ động trước. Anh ấy bảo… bảo hai vợ chồng chị không còn tình cảm, sớm muộn gì cũng ly hôn…

– Cô câm miệng lại! – T. lúc này mới gầm lên, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng.

Sự dứt khoát của người phụ nữ bản lĩnh

Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, tôi không hề khóc, cũng chẳng buồn lớn tiếng. Sự ghê tởm đã lấn át hoàn toàn lòng vị tha cuối cùng của tôi dành cho người đàn ông này.

Tôi tiến lại gần bàn, đặt xuống ba thứ:

  • Tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên tôi.

  • Chìa khóa xe ô tô tôi vừa giật lại từ tay T. lúc nãy.

  • Bản kê khai tài sản trước hôn nhân rõ ràng từng mục.

Tôi nhìn thẳng vào T. và bố mẹ chồng, giọng nói đanh thép, rõ ràng từng chữ:

“Con xin lỗi bố mẹ hai bên vì đã để mọi người phải chứng kiến cảnh tượng dơ bẩn này. Nhưng hôn nhân của con và anh T. chấm dứt tại đây.

Toàn bộ căn nhà này, chiếc xe hai tỷ kia, và cả chuỗi spa đều đứng tên con trước khi cưới. Anh T. sẽ dọn đồ ra khỏi nhà ngay trong tối nay. Chiếc xe anh đang đi, con cũng sẽ thu hồi lại để bán. Từ nay về sau, anh đi bộ hay đi xe ôm đi làm là việc của anh.”

Tôi quay sang Vy, ánh mắt lạnh lùng:

– Còn em, ngày mai không cần đến spa của chị làm việc nữa. Ngày mai mẹ chị cũng sẽ gửi đoạn video này về cho bố mẹ em ở quê xem để họ biết con gái ngoan hiền của họ đã học được những gì trên thành phố.

Bước ra khỏi vũng bùn

Mẹ chồng tôi khóc lóc van xin, nắm lấy tay tôi nài nỉ mong tôi nghĩ lại, nhưng tôi gạt ra một cách lịch sự nhưng kiên quyết. T. lúc này biết mình sẽ mất tất cả – từ danh dự, sự nghiệp giảng viên cho đến cuộc sống nhung lụa – liền quỳ xuống ôm chân tôi cầu xin tha thứ.

Tôi nhìn anh ta, nở một nụ cười khinh bỉ rồi gỡ tay anh ta ra:

– Anh nói anh sẽ giữ gìn chiếc xe như giữ gìn gia đình này. Anh nói đúng rồi đấy. Anh đã đem cả hai thứ đó chà đạp dưới chân người khác. Cho nên bây giờ, anh không xứng đáng có được bất kỳ thứ gì nữa.

Tối hôm đó, tôi thuê người dọn sạch toàn bộ quần áo của T. ném ra cửa.

Bước ra ban công, nhìn chiếc xe sang trọng đỗ dưới sân chung cư – chiếc xe từ nay sẽ không còn bóng dáng của kẻ phản bội – tôi hít một hơi thật sâu. Gió đêm mát rượi thổi qua tóc. Lòng tôi nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

Hóa ra, từ bỏ một kẻ không xứng đáng lại dễ dàng và thanh thản đến thế. Cuộc đời tôi từ ngày mai, sẽ chỉ có tiền tài, nhan sắc và những tháng ngày tự do tự tại.