Cha Gi//à Sang Tên Hết Đất Cho Con Út, Đến Khi Bệnh Nặng Dọn Sang Nhà Anh Cả, Câu Nói Của Người Con Khiến Cả Nhà Sững Sờ…

Cha Gi//à Sang Tên Hết Đất Cho Con Út, Đến Khi Bệnh Nặng Dọn Sang Nhà Anh Cả, Câu Nói Của Người Con Khiến Cả Nhà Sững Sờ…

“Cha về đây làm gì?… Giờ cha bệ///nh thì lại tìm đến con sao?”

Câu nói vừa dứt, cả khoảng sân trước ngôi nhà cấp bốn chìm vào im lặng.

Ông T., mái tóc bạc trắng, một tay vịn chiếc vali cũ, một tay chống gậy, khựng lại giữa cổng. Đôi bàn tay gầy guộc run lên không ngừng. Ông ngước nhìn người con trai cả đứng trước mặt, đôi mắt đỏ hoe nhưng chẳng nói nổi một lời.

Trong bếp, chị H. – vợ anh cả – đánh rơi chiếc khăn lau. Đứa cháu nội tám tuổi đang hí hửng chạy ra đón ông cũng đứng sững, ngơ ngác nhìn cha mình.

Ông lão cúi đầu.

– Cha… chỉ muốn ở nhờ ít hôm. Khi khỏe hơn, cha sẽ tự tìm chỗ khác…

Anh cả siết chặt hai bàn tay.

– Cha vào nhà đi.

Ông ngạc nhiên.

– Con… không đuổ//i cha sao?

Anh nhìn thẳng vào cha.

– Con chưa nói hết.

Cả sân nhà căng như dây đàn.

Người con dâu nín thở. Chị cũng không hiểu chồng mình định nói gì.

……

Ba tháng trước, ông T. vừa hoàn tất thủ tục sang tên toàn bộ hơn ba mẫu đất và căn nhà cũ cho người con út.

Ai trong họ cũng bất ngờ.

Bởi từ trước đến nay, người chăm sóc cha mẹ nhiều nhất luôn là anh cả.

Ngày mẹ mất, anh nghỉ việc gần một tháng để lo tang lễ. Những năm sau đó, cứ cuối tuần anh lại đưa vợ con về thăm cha, sửa mái nhà dột, thay bóng đèn, đưa cha đi khám bệnh.

Trong khi đó, người con út làm ăn xa. Mỗi năm chỉ về vài lần.

Thế nhưng, khi được hỏi vì sao lại chia toàn bộ tài sản cho con út, ông chỉ cười.

– Nó mới khởi nghiệp, cần vốn hơn. Thằng cả có công việc ổn định rồi, tự lo được.

Anh cả nghe xong chỉ im lặng.

Không có mô tả ảnh.



Bạn bè bất bình thay.

– Cậu chăm cha bao nhiêu năm, cuối cùng chẳng được gì.

Anh chỉ cười nhẹ.

– Cha còn sống khỏe là được. Đất đai cũng đâu mang theo được.

Vợ anh từng hỏi:

– Anh có buồn không?

Anh lắc đầu.

– Buồn chứ. Nhưng đó là tài sản của cha. Cha muốn cho ai là quyền của cha.

Chị nhìn chồng, vừa thương vừa xót.

Sau khi nhận hết đất đai, con út xây căn nhà hai tầng khang trang.

Lễ tân gia tổ chức linh đình.

Ông T. được mời lên ngồi ghế giữa.

Ai cũng khen:

– Có cậu út hiếu thảo thật.

Ông cười mãn nguyện.

Ông tin mình đã quyết định đúng.

Thế nhưng cuộc sống chẳng ai đoán trước.

Chỉ hơn hai tháng sau, ông phát hiện mắ//c bệnh nặng, phải điều trị lâu dài.

Tiền thuốc mỗi tháng lên tới hàng chục triệu đồng.

Những lần đầu, con út vẫn đưa cha đi bệnh viện.

Nhưng rồi chi phí ngày càng lớn.

Việc kinh doanh lại thua lỗ.

Không khí trong nhà bắt đầu nặng nề.

Một tối, ông vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa con trai và con dâu út.

– Tiền đâu chữa mãi?

– Hay đưa cha về quê?

– Em không chịu nổi cảnh bệnh nhân nằm trong nhà nữa.

Ông nằm quay mặt vào tường.

Đêm ấy, nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối.

Sáng hôm sau, ông chủ động nói.

– Cha muốn về nhà cũ vài hôm.

Con út không giữ.

Nó chỉ lặng lẽ xếp quần áo vào chiếc vali cũ.

Chiều hôm ấy, chiếc taxi dừng trước cổng nhà anh cả.

Sau khi bảo cha vào nhà, anh cả quay sang em trai vừa đưa cha đến.

– Em vào uống chén nước.

Người em lắc đầu.

– Em bận.

– Không. Anh muốn nói chuyện.

Người em miễn cưỡng bước vào.

Cả nhà ngồi quanh chiếc bàn gỗ.

Anh cả nhìn cha rồi chậm rãi nói…

Cả nhà ngồi quanh chiếc bàn gỗ.

Anh cả nhìn cha, rồi quay sang người em út, chậm rãi nói:

“Cha về đây làm gì? Ngày xưa cha sang tên hết đất đai cho chú, lúc khỏe mạnh chú nuôi, giờ cha bệnh thì lại tìm đến con sao? Tiền của, nhà cửa chú giữ hết, giờ gánh nặng bạo bệnh lại đẩy sang cho anh?”

Mỗi câu, mỗi chữ của anh cả như những nhát búa nện thẳng vào bầu không khí đặc quánh. Ông T. cúi gằm mặt, hai vai run lên bần bật, nước mắt tủi nhục chực trào. Người em út bối rối, mặt đỏ gay, định mở miệng phân bua:

“Anh cả, em dạo này làm ăn thua lỗ…”

“Chú im đi!” – Anh cả bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn, tiếng quát lớn khiến đứa con út giật nảy mình, nép sát vào lòng mẹ.

Anh cả đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào người em trai:

“Chú làm ăn thua lỗ, hay chú tiếc tiền chữa bệnh cho cha? Ba mẫu đất cha cho, chú bán đi một góc cũng đủ tiền thuốc thang cho cha cả đời. Vậy mà mới có hai tháng, chú đã định đùn đẩy cha đi? Chú có còn là con người không?!”

Quay sang nhìn ông T. đang co rúp người vì tủi hổ, giọng anh cả bỗng chùng xuống, nghẹn ngào:

“Còn cha… Cha có biết con giận cha lắm không? Con giận không phải vì cha cho chú út hết đất. Con giận vì cha coi con như người ngoài. Lúc cha có tiền, có đất, cha nghĩ thằng cả tự lo được nên đem dâng hết cho đứa khác. Đến lúc cha ốm đau, bị người ta hắt hủi, cha lại nghĩ con sẽ đuổi cha đi, phải rụt rè xin ‘ở nhờ ít hôm’!”

Anh cả bước đến bên cạnh cha mình, quỳ một gối xuống trước mặt ông, áp bàn tay chai sần của mình lên đôi bàn tay đang run rẩy của người cha già:

“Cha ơi, con là con trai trưởng của cha mà! Dù cha không cho con một mét đất nào, thì bổn phận nuôi dưỡng cha vẫn là trách nhiệm của con. Nhà con nghèo, nhưng chưa bao giờ con có ý nghĩ bỏ rơi cha. Tại sao cha lại phải chịu khổ, chịu nhục ở bên nhà chú ấy rồi mới chịu tìm về với con?”

Cả gian nhà lặng đi. Chị H. – vợ anh cả – đứng bên cạnh cũng không cầm được nước mắt, chị vội bước tới đỡ lấy vai bố chồng:

“Phải đấy cha ạ. Nhà mình tuy chật, nhưng lòng chúng con không hẹp. Từ nay cha cứ ở đây với vợ chồng con. Việc chữa bệnh của cha, vợ chồng con dù có phải bán xe, vay mượn ngược xuôi cũng quyết lo cho cha đến cùng. Cha đừng nghĩ ngợi gì nữa.”

Nhìn con trai và con dâu cả, ông T. khóc nấc lên như một đứa trẻ. Sự bao dung và lòng hiếu thảo vô điều kiện của vợ chồng con cả như một dòng nước ấm áp, xoa dịu mọi vết thương, sự ê chề mà ông đã phải gánh chịu suốt thời gian qua. Ông nghẹn ngào nắm chặt tay anh cả:

“Cha… cha sai rồi. Cha có mắt như mù… Cha xin lỗi con…”

Anh cả lau nước mắt cho cha, rồi đứng thẳng người, quay sang người em út đang cúi gục đầu vì xấu hổ:

“Chú út, ba mẫu đất của cha, chú đã đứng tên thì anh không tranh giành. Nhưng trách nhiệm phụng dưỡng cha, chú không được phép trốn tránh. Anh sẽ nuôi cha, chăm cha ở đây. Còn tiền thuốc men, viện phí của cha mỗi tháng, chú phải có trách nhiệm gánh vác một nửa. Nếu chú không đồng ý, anh sẽ mời dòng họ, chính quyền đến phân xử, và anh cũng sẵn sàng làm đơn đòi lại quyền thừa kế đất đai cho cha.”

Người em út mặt cắt không còn giọt máu, lí nhí vâng dạ rồi vội vã đứng dậy ra về, không dám nhìn thẳng vào mắt anh trai thêm một giây nào nữa.

Kể từ ngày hôm đó, ông T. chính thức dọn về sống cùng vợ chồng anh cả. Căn phòng nhỏ tuy không khang trang bằng ngôi nhà hai tầng của con út, nhưng lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười của trẻ thơ và sự chăm sóc ân cần, ấm áp của vợ chồng con cả. Mỗi ngày, nhìn con dâu sắc thuốc, con trai bóp chân, ông T. thầm cảm ơn trời đất vì sau những sai lầm, ông vẫn còn một chốn bình yên, một người con hiếu thảo thực sự để nương tựa tuổi xế chiều.