Vợ vừa mới si/nh chưa đầy tháng, người còn y//ếu đến run tay, vậy mà chồng vẫn thản nhiên đưa bạn về nhà, bắt vợ nấu 3 mâm cỗ để anh ta nh/ậ/u nh/ẹt đến khuya, cô vợ cũng không ngờ mẹ chồng lại….
Vợ vừa mới si/nh chưa đầy tháng, người còn y//ếu đến run tay, vậy mà chồng vẫn thản nhiên đưa bạn về nhà, bắt vợ nấu 3 mâm cỗ để anh ta nh/ậ/u nh/ẹt đến khuya, cô vợ cũng không ngờ mẹ chồng lại….
Tôi sinh con vào một ngày mưa dầm.
Không phải kiểu mưa ào ạt rồi tạnh, mà là thứ mưa lất phất, dai dẳng, như bám vào da thịt người ta mà không chịu buông. Cái ngày tôi ôm đứa con đỏ hỏn trong tay, người vẫn còn đau như bị xé làm đôi, tôi đã nghĩ… chỉ cần chồng tôi ở bên, chỉ cần gia đình này coi tôi là một phần của họ, thì mọi thứ đều đáng.
Nhưng tôi đã nhầm.
—
Tôi tên là Hòa, hai mươi sáu tuổi, kết hôn được hơn một năm thì sinh con.
Chồng tôi — Nam — không phải người xấu, ít nhất là trước khi tôi mang thai.
Anh từng là người đàn ông khiến tôi tin rằng mình chọn đúng. Biết quan tâm, biết nói lời ngọt ngào, và đặc biệt… rất chiều tôi.
Nhưng từ khi tôi có bầu, mọi thứ dần thay đổi.
Không phải ngay lập tức.
Mà là từng chút một.
Anh bắt đầu về muộn hơn.
Ít hỏi han hơn.
Và mỗi khi tôi mệt mỏi, cáu gắt, anh chỉ nói một câu:
“Có mỗi việc ở nhà mà cũng than.”
Câu nói đó… lúc đầu tôi còn cãi lại.
Sau đó, tôi im lặng.
Vì tôi nghĩ… chắc do anh áp lực công việc.
—
Sinh c//on xong, tôi về nhà chồng ở cữ.
Người ta bảo phụ nữ sa/u si//nh cần được chăm sóc, cần kiêng cữ, cần nghỉ ngơi.
Nhưng ở nhà chồng tôi… mọi thứ đều là “tùy hoàn cảnh”.
Mẹ chồng tôi không phải người ác.
Nhưng bà có một suy nghĩ rất rõ ràng:
“Ngày xưa mẹ sinh xong, ba ngày đã xuống bếp nấu cơm cho cả nhà rồi. Bây giờ các cô s/ướng quá hóa yếu.”
Tôi nghe, chỉ biết cười trừ.
Người còn đau.
Vết m/ổ chưa lành.
Sữa chưa về ổn định.
Tay run, chân yếu.
Nhưng vẫn phải cố gắng… để không bị nói là “yếu đuối”..
Dưới đây là phần tiếp nối và kết thúc hoàn chỉnh cho câu chuyện của bạn:
Ngày thứ hai mươi lăm sau sinh.
Đầu chiều, trời lại đổ mưa dầm. Tôi vừa dỗ con ngủ xong, người mệt rã rời, hai bả vai mỏi nhừ và đôi bàn tay vẫn còn run lên bần bật vì thiếu ngủ. Tôi định nằm chợp mắt một lát thì cửa chính bị đẩy mạnh ra.
Nam bước vào, theo sau anh là một nhóm gần mười người đàn ông, tay xách nách mang những thùng bia lớn. Tiếng cười nói, tiếng giày dép loẹt quẹt phá tan bầu không khí yên tĩnh.
Tôi sửng sốt bước ra từ phòng ngủ, chưa kịp định thần thì Nam đã đi tới, vỗ vai tôi bôm bốp rồi nói một cách thản nhiên: – May quá em dậy rồi. Hôm nay anh dẫn mấy anh em cùng cơ quan về chơi. Tiện thể chúc mừng anh vừa được lên chức tổ trưởng. Em xuống bếp làm nhanh ba mâm cỗ thịnh soạn một chút nhé. Có con gà ta trong tủ lạnh đấy, làm thêm nồi lẩu với vài món nhắm rượu nữa.
Tôi nhìn Nam, rồi nhìn đám bạn anh ta đang ồn ào tự tiện ngồi xuống ghế sofa, đầu óc tôi quay cuồng: – Anh Nam… em mới sinh chưa đầy tháng. Người em còn yếu đến mức run cả tay, làm sao một mình xoay xở nổi ba mâm cỗ? Hay là anh gọi đồ ăn bên ngoài về đi?
Nụ cười trên môi Nam lập tức tắt ngấm. Anh ta cau mày, hạ thấp giọng nhưng đầy sự khó chịu: – Gọi bên ngoài vừa đắt vừa không có không khí. Em làm vợ kiểu gì thế? Hôm nay là ngày vui của anh, có mấy mâm cỗ mà cũng thoái thác? Vợ người ta sinh xong tuần thứ hai đã quán xuyến hết việc nhà rồi, em đừng có làm mình làm mẩy trước mặt bạn bè anh!
Đám bạn của Nam bắt đầu nhìn về phía này, có tiếng xì xào: “Ơ, vợ Nam không thoải mái à? Thôi thế anh em mình ra quán vậy.”
Nam nghe thế thì thấy sĩ diện của mình bị tổn thương nghiêm trọng. Anh ta trừng mắt nhìn tôi, gằn giọng: – Em vào bếp ngay cho anh! Đừng để anh phải mất mặt!
Nước mắt tôi chực trào ra, lồng ngực nghẹn đắng. Tôi nhìn người đàn ông mình từng hết mực yêu thương, giờ đây trước mắt tôi chỉ là một kẻ ích kỷ, coi thể diện của bản thân cao hơn cả sức khỏe và tính mạng của vợ mình. Đôi bàn tay tôi run rẩy, không phải chỉ vì yếu, mà còn vì sự phẫn uất tột cùng.
Tôi quay lưng đi vào bếp, nhìn đống thực phẩm trong tủ lạnh mà nước mắt rơi lã chã. Tôi phải một mình chặt gà, nhặt rau, đứng băm chặt bên thớt khi vết mổ vẫn còn đau nhói từng cơn.
Tiếng cười nói, tiếng hô hào “1, 2, 3 zô!” từ phòng khách vọng vào nghe chói tai vô cùng. Họ nhậu nhẹt từ năm giờ chiều cho đến tận mười một giờ đêm vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Đúng lúc tôi đang bế đứa con đang khóc ngặt nghẽo vì giật mình bởi tiếng ồn, vừa phải dùng một tay để lau dọn bãi chiến trường đầy vỏ chai và thức ăn thừa đổ nát trong bếp, thì tiếng cạch cửa vang lên.
Mẹ chồng tôi đi ăn cưới ở quê vừa về đến nơi.
Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong nhà, mùi men rượu nồng nặc và cô con dâu mặt mũi xanh mét, tay ôm con tay cầm giẻ lau, bà đứng sững lại ở cửa.
Nam thấy mẹ về, liền say khướt đứng dậy, cười hô hố: – Mẹ về rồi đấy à? Mẹ ngồi vào đây làm vài chén với tụi con. Hôm nay vợ con nó đảm đang lắm, làm hẳn ba mâm cỗ ra trò!
Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần nghe mẹ chồng bồi thêm một câu giáo huấn quen thuộc kiểu như “Ngày xưa tôi thế này, thế nọ…”. Tôi không ngờ, phản ứng của mẹ chồng lại nằm ngoài hoàn toàn sức tưởng tượng của tôi.
“Bộp!”
Mẹ chồng tôi ném chiếc túi xách xuống sàn nhà. Bà lao thẳng vào phòng khách, không nể nang gì bạn bè của Nam, thẳng tay giật lấy chén rượu trên tay con trai mình rồi hắt thẳng vào mặt anh ta.
Cả phòng khách im bặt. Đám bạn của Nam tỉnh cả rượu, ngơ ngác nhìn nhau.
– Thằng nghịch tử này! Anh điên rồi đúng không?! – Mẹ chồng tôi hét lên, hai mắt bà đỏ ngầu vì tức giận. – Vợ anh nó vừa mới sinh, người còn chưa hết sản dịch, vết mổ còn chưa lành da thịt. Anh đưa một bầy người về bắt nó phục dịch đến nửa đêm thế này à?!
Nam vừa nhục nhã vừa sửng sốt, ôm mặt lắp bắp: – Mẹ… sao mẹ lại làm thế trước mặt bạn con? Ngày xưa mẹ bảo mẹ sinh xong ba ngày đã xuống bếp…
– Đúng! Ngày xưa tôi khổ, nên bây giờ tôi nhìn con dâu tôi khổ tôi chịu không nổi! – Mẹ chồng tôi ngắt lời, giọng bà run lên vì xót xa. – Ngày xưa bố anh đối xử tệ với tôi, tôi hận cả đời. Giờ anh lại muốn học cái thói ích kỷ vô tâm đó để đày đọa vợ anh à? Người ta gả con gái nhà gia giáo cho anh là để làm vợ, chứ không phải làm con ở để anh mang ra sĩ diện với bạn bè!
Bà quay sang nhìn đám bạn của Nam, thẳng thừng đuổi khách: – Các chú thông cảm, nhà tôi có sản phụ và trẻ sơ sinh, không tiện tiếp khách muộn. Mời các chú về cho, từ nay đừng đến đây nhậu nhẹt nữa!
Đám bạn của Nam biết ý, vội vàng vơ vác túi xách, lí nhí chào rồi chuồn thẳng ra cửa. Phòng khách chỉ còn lại ba người.

Mẹ chồng tôi lập tức đi vào bếp, đỡ lấy đứa bé từ tay tôi. Nhìn thấy đôi bàn tay tôi đang run rẩy gồng lên vì kiệt sức, bà sững người, rồi giọt nước mắt lăn dài trên lưỡi mác của người đàn bà vốn nghiêm khắc: – Hòa ơi… Mẹ xin lỗi. Mẹ không nghĩ thằng Nam nó lại tệ bạc đến mức này. Vào phòng nghỉ với con đi con, chỗ này cứ để mẹ dọn.
Nam đứng chôn chân ở phòng khách, mặt mũi xám xịt, có lẽ anh ta chưa bao giờ thấy mẹ mình nổi trận lôi đình như vậy. Anh ta định tiến lại gần tôi: – Hòa… anh…
– Anh đứng im đấy! – Mẹ chồng tôi chỉ tay thẳng vào mặt Nam. – Đêm nay anh tự dọn sạch cái bãi chiến trường này cho tôi. Lau nhà ba lượt, rửa sạch hết bát đĩa. Ngày mai, anh viết một bản kiểm điểm tự nhận lỗi với vợ, nếu không, tôi sẽ gọi điện bảo thông gia đón cái Hòa về, rồi tôi cho anh ra đường ở!
Tôi nhìn mẹ chồng, mọi sự ấm ức, tủi hờn đè nén suốt một tháng qua như được cởi bỏ. Tôi bật khóc nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ lòng.
Tôi ôm con đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại, để mặc Nam đứng đó đối mặt với sự trừng phạt xứng đáng từ chính mẹ đẻ của mình. Hóa ra, mẹ chồng tôi không ác, bà chỉ dùng cách nghiêm khắc của người đi trước để dạy tôi mạnh mẽ, nhưng khi tôi bị bắt nạt, bà sẵn sàng là người đứng ra che chở cho tôi. Đêm đó, trong căn phòng thơm mùi sữa, tôi ôm con ngủ một giấc thật sâu, biết rằng giông bão ngoài kia đã có người cùng tôi gánh vác.