“Ngày ra tòa l//y hôn, người chồng tưởng mình đã nắm chắc phần thắng. Nhưng đúng lúc thẩm phán chuẩn bị đưa ra quyết định, cô con gái 7 tuổi bất ngờ giơ tay:**

“Ngày ra tòa l//y hôn, người chồng tưởng mình đã nắm chắc phần thắng. Nhưng đúng lúc thẩm phán chuẩn bị đưa ra quyết định, cô con gái 7 tuổi bất ngờ giơ tay:**

‘Thưa bác… con muốn kể một bí mật về bố.’

Chỉ một câu nói ấy khiến người cha tái mặt, còn cả phòng xử lặng đi trong kinh ngạc…”

Sáng đầu tuần, bầu không khí trong phòng xử trở nên nặng nề khác thường. Anh N. ngồi ở hàng ghế phía bên phải, chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm sau nhiều giờ chờ đợi. Đối diện anh là chị **D.**, người vợ đã gắn bó gần mười năm nhưng giờ đây đang chuẩn bị chấm dứt cuộc hôn nhân bằng một bản án ly hôn.

Ngồi giữa hai người là bé **M.A.**, cô con gái bảy tuổi với mái tóc buộc hai bên. Con bé liên tục nhìn sang bố rồi lại nhìn mẹ bằng ánh mắt lo lắng, như cảm nhận được điều gì đó rất lớn đang xảy ra.

Vị thẩm phán bước vào, cất giọng nghiêm nghị:

— Hôm nay tòa xét xử vụ việc ly hôn giữa anh N. và chị D. Nội dung tranh chấp chính là quyền nuôi con và nghĩa vụ cấp dưỡng sau ly hôn.

Anh **N.** lập tức đứng dậy:

— Tôi xin ly hôn vì vợ tôi không còn tin tưởng tôi nữa. Cô ấy luôn kiểm soát, nghi ngờ mọi việc tôi làm. Tôi không thể tiếp tục cuộc sống như vậy.

Chị **D.** bật cười chua chát:

— Nghi ngờ vô cớ sao? Những tin nhắn lúc nửa đêm, những lần anh nói đi công việc nhưng lại xuất hiện ở nơi khác… Tôi đều có bằng chứng.

Nói rồi, chị mở tập hồ sơ mang theo, đưa ra những bản in tin nhắn và nhiều giấy tờ liên quan.

Anh **N.** vội phản bác:

— Tất cả chỉ là hiểu lầm. Đó là công việc, không phải như cô nghĩ.

Không khí trong phòng xử lập tức trở nên căng thẳng.

Sau khi lắng nghe hai bên trình bày, vị thẩm phán quay sang cô bé:

— Con có muốn nói điều gì không? Con muốn sống với bố hay với mẹ?

Bé **M.A.** cúi đầu một lúc lâu rồi khẽ nói:

— Con chỉ muốn mẹ đừng khóc nữa…

Câu trả lời khiến nhiều người trong phòng xử chùng lòng.

Nhưng ngay sau đó, cô bé bất ngờ bước lên phía trước một bước.

— Thưa bác… con có thể kể một bí mật được không ạ?

Cả căn phòng lập tức im bặt.

Anh **N.** giật mình đứng phắt dậy:

— M.A., con đừng…

Nhưng cô bé không nhìn bố.

Nó chỉ nhìn vị thẩm phán bằng đôi mắt trong trẻo rồi nói:

— Con biết bố không có người khác.

Câu nói khiến tất cả sửng sốt.

Ngay cả chị **D.** cũng ngây người.

Vị thẩm phán nhẹ nhàng hỏi:

— Tại sao con lại nói vậy?..

Vị thẩm phán nhẹ nhàng hỏi:

— Tại sao con lại nói vậy? Con có thể kể cho các bác nghe được không?

Bé M.A. mím môi, đôi bàn tay nhỏ nhắn đan chặt vào nhau. Con bé quay sang nhìn bố, ánh mắt vừa sợ hãi nhưng cũng đầy kiên quyết. Anh N. lúc này đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Anh lắp bắp: “Thưa Hội đồng xét xử, cháu còn nhỏ… cháu không biết gì đâu…”

“Xin anh N. giữ trật tự. Để cháu bé nói,” vị thẩm phán nghiêm giọng ngắt lời, rồi dịu dàng gật đầu khích lệ M.A.

Cô bé bảy tuổi hít một hơi thật sâu, giọng run run nhưng rõ ràng vang lên khắp phòng xử:

— Những tin nhắn lúc nửa đêm mà mẹ thấy… không phải của cô nào hết. Đó là tin nhắn từ chú ở bệnh viện. Con từng nghe lén bố nói chuyện điện thoại ngoài ban công. Bố… bố bị bệnh rất nặng. Bố bảo chú ấy phải giấu mẹ, nói dối là bố đi ngoại tình để mẹ ghét bố, để mẹ chịu ly hôn…

Cả phòng xử án như nổ tung sau câu nói của đứa trẻ. Chị D. bàng hoàng nhìn con gái, rồi quay phắt sang chồng, tập hồ sơ trên tay rơi rụng lả tả xuống sàn: “M.A… con đang nói cái gì vậy? N., chuyện này là sao?!”

Đến lúc này, anh N. không thể gượng dậy được nữa. Anh gục mặt xuống bàn tư pháp, bờ vai gầy rung lên bần bật. Bí mật mà anh dùng cả danh dự, dùng cả sự tự tôn của một người đàn ông để che giấu, cuối cùng lại bị cô con gái nhỏ bóc trần theo cách xót xa nhất.

M.A. bật khóc, chạy đến ôm chầm lấy chân mẹ:

— Mẹ ơi, con thấy trong cặp bố có rất nhiều thuốc, có cả tờ giấy ghi chữ ‘ung thư’ nữa. Bố bảo với chú kia là bố không sống được lâu, bố không muốn làm gánh nặng cho mẹ, không muốn mẹ phải bán nhà chữa bệnh cho bố rồi sau này khổ cực. Bố cố tình đối xử lạnh nhạt để mẹ chủ động đòi ly hôn, rồi bố sẽ nhường hết nhà cửa và tiền tiết kiệm cho hai mẹ con… Nhưng con không muốn bố mẹ bỏ nhau đâu! Con muốn bố chữa bệnh!

Tiếng khóc non nớt của đứa trẻ xé toạc không gian tĩnh lặng. Chị D. đứng ngây dại, những giọt nước mắt uất hận nãy giờ bỗng hóa thành sự bàng hoàng, đau đớn tột cùng. Chị lao đến phía anh N., giật lấy chiếc cặp da anh đang khư khư ôm trong lòng. Khi khóa kéo mở ra, bên trong không có tài liệu công việc nào cả, chỉ có những xấp bệnh án dày cộp của bệnh viện K và những đơn thuốc giảm đau liều cao.

“Anh điên rồi sao, N.?” — Chị D. nghẹn ngào, khuỵu xuống bên cạnh chồng. — “Mười năm qua chúng ta là vợ chồng kia mà? Gian khổ nào cũng qua được, tại sao đến chuyện sinh tử anh lại bắt em làm người phụ nữ cạn tình cạn nghĩa để anh một mình gánh chịu?”

Anh N. ngẩng đầu lên, gương mặt hốc hác đầy nước mắt. Anh ôm lấy vợ và con gái, giọng khàn đặc: “Anh xin lỗi… anh chỉ nghĩ nếu anh chết đi, mẹ con em vẫn phải sống tiếp. Anh không muốn em phải nợ nần chồng chất vì một người không còn hy vọng…”

Chứng kiến cảnh tượng ấy, vị thẩm phán già khẽ tháo kính lau vệt nước mắt nơi khóe mắt. Thư ký tòa dừng đánh máy, cả phòng xử lặng đi, không phải vì căng thẳng tranh chấp, mà vì sự xúc động nghẹn ngào trước một tình yêu quá đỗi khờ dại và hy sinh.

Sau vài phút hội ý nhanh, vị thẩm phán gõ búa nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:

— Căn cứ vào tình hình thực tế và nguyện vọng tự nguyện của hai bên đương sự tại tòa, Tòa án quyết định tạm hoãn phiên tòa ly hôn.

Vị thẩm phán đứng dậy, bước xuống bục, đặt tay lên vai anh N.:

— Anh N., anh đã sai khi nghĩ rằng sự lừa dối này là tốt cho gia đình. Tài sản lớn nhất của một người phụ nữ không phải là tiền bạc hay ngôi nhà, mà là người chồng cùng họ đầu ấp tay gối. Việc của anh bây giờ không phải là ra tòa, mà là cùng vợ con chiến đấu với bệnh tật.

Phiên tòa kết thúc không bằng một bản án chia ly như anh N. từng tính toán. Chị D. siết chặt tay chồng, dắt theo bé M.A. bước ra khỏi phòng xử án. Ánh nắng ngày đầu tuần chiếu rọi lên ba bóng hình đang dựa vào nhau. Con đường phía trước của họ chắc chắn sẽ rất gian nan, nhưng ít nhất, họ không còn phải bước đi một mình trong bóng tối của những lời nói dối.