Đi dự tiệc tại khách sạn 5 sao, sợ b//ị chê cư/ời vì người vợ ăn mặc giản dị, người chồng lạnh lùng tuyên bố trước đám đông: “Cô ta là em họ mới từ quê lên”. Không nói một lời, người vợ lặng lẽ tháo chiếc khẩu trang đang che kín gương mặt. Chỉ trong vài giây, cả khán phòng bất ngờ vì thân phận thật của người vợ tào khang bị chồng coi thường…!

Đi dự tiệc tại khách sạn 5 sao, sợ b//ị chê cư/ời vì người vợ ăn mặc giản dị, người chồng lạnh lùng tuyên bố trước đám đông: “Cô ta là em họ mới từ quê lên”. Không nói một lời, người vợ lặng lẽ tháo chiếc khẩu trang đang che kín gương mặt. Chỉ trong vài giây, cả khán phòng bất ngờ vì thân phận thật của người vợ tào khang bị chồng coi thường…!

Bữa tiệc kỷ niệm 10 năm thành lập công ty chồng được tổ chức ở một khách sạn 5 sao nổi tiếng ngay trung tâm. Là một người vợ, chị Mai cảm thấy vui lây với niềm hãnh diện của chồng. Anh Tuấn – chồng chị – là trưởng phòng kinh doanh, năm nay được chọn phát biểu trước toàn công ty. Nhưng có một điều chị không ngờ: anh không hề muốn chị đi cùng.

“Chỗ đó toàn người có địa vị, em đi lỡ lại qu//ê mặt anh,” anh nói, ánh mắt lả/ng trá/nh.

Chị Mai kh/ựng lại. “Em là vợ anh mà. Sao lại x//ấu h//ổ?”

“Em cũng biết mình không hợp với môi trường đó. Với lại… em đâu có váy áo gì phù hợp.”

Chị im lặng. Đúng là chị không có gì nổi bật: dáng người nhỏ nhắn, nước da rám nắng vì thường xuyên phơi đồ, dọn dẹp nhà cửa. Suốt mười mấy năm ở nhà chăm con, chị đã quen với quần áo giản dị và không son phấn.

Tối hôm đó, chị quyết định vẫn đến. Không phải để ph/á r/ối, mà để hiểu xem tại sao chồng mình lại thay đổi đến vậy.

Chị mượn một chiếc váy xanh cổ điển từ người bạn cũ – dáng váy đơn giản, nhưng màu xanh biển thanh nhã khiến chị trông nổi bật một cách nhẹ nhàng. Trang điểm nhẹ và đeo khẩu trang, chị bước vào khách sạn với tr/ái ti/m đ/ập mạ/nh vì hồi hộp.

Từ xa, chị thấy anh Tuấn đang đứng cạnh sếp lớn, cùng vài đồng nghiệp ăn mặc bảnh bao. Bất ngờ, một cô gái trẻ đẹp trong nhóm lên tiếng:

– “Anh Tuấn, ai kia? Sao nhìn quen mà lạ?”

Anh Tuấn nhìn theo ánh mắt, thấy chị Mai đang lúng túng đứng ở lối vào. Gương mặt anh biế/n sắ/c chỉ trong tích tắc, nhưng anh nhanh chóng cười trừ:

– “À em họ mới từ quê lên, quê mùa lắm”…

Chị Mai đứng đó, tai ù đi vì số//c. Chị không thể tin người chồng từng nâng niu chị lại có thể nói ra những lời đó giữa chốn đông người.



Một giọt nước mắt lặng lẽ tràn khỏi mắt chị, nhưng chị kiên quyết bước tới. Khi chỉ còn cách vài bước, chị từ từ tháo khẩu trang.

Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên, và rồi…

…giám đốc tổng công ty – người nãy giờ vẫn đứng trầm ngâm bên cạnh anh Tuấn – bỗng nhiên trợn tròn mắt, làm rơi cả ly rượu vang trên tay xuống sàn nhà. Ông vội vàng bước lên phía trước, cúi đầu một góc 90 độ trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ nhân viên:

– “Chị… Chị Mai! Sao chị lại đến đây mà không báo trước cho ban giám đốc một tiếng để chúng em chuẩn bị đón tiếp ạ?”

Cả khán phòng bỗng chốc im phăng phắc. Anh Tuấn đứng sững sờ như hóa đá, miệng há hốc không thốt nên lời.

Lúc này, vị giám đốc tổng mới quay sang nhìn Tuấn bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa giận dữ: – “Cậu Tuấn, cậu vừa nói cái gì cơ? Ai là em họ từ quê lên? Cậu có biết người phụ nữ giản dị mà cậu vừa coi thường chính là bà chủ thực sự của tập đoàn này không? Chị Mai chính là con gái độc nhất của cố Chủ tịch, người đang nắm giữ 60% cổ phần của tổng công ty chúng ta!”

Sự thật phơi bày như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Tuấn.

Mười mấy năm trước, khi Tuấn còn là một gã trai nghèo hai bàn tay trắng, chính Mai đã đem lòng yêu anh. Để bảo vệ lòng tự trọng của chồng, cô đã giấu nhẹm gia thế khủng của mình, chấp nhận lùi về phía sau làm một người vợ tào khang, chăm sóc vun vén cho gia đình để anh yên tâm lập nghiệp. Ngay cả chiếc ghế trưởng phòng kinh doanh mà Tuấn vừa ngồi lên, cũng là do Mai âm thầm nhờ bố mình nâng đỡ phía sau. Cô muốn anh thành công bằng chính sự tự tin của mình, chứ không phải mang tiếng dựa hơi nhà vợ.

Nhưng Mai không ngờ, khi có chút thành tựu, người đàn ông cô từng hết lòng yêu thương lại quay lưng, chê bai người vợ đã cùng mình đi qua giông bão là “quê mùa”, “xấu mặt”.

Mai nhìn Tuấn bằng ánh mắt thất vọng tột cùng. Cô không hề khóc, sự dịu dàng thường ngày biến mất, thay vào đó là khí chất thanh cao, đầy quyền lực của một tiểu thư trâm anh thế phiệt. Cô khẽ mỉm cười, giọng nói điềm tĩnh nhưng lạnh lùng thấu xương:

– “Anh Tuấn, mười năm qua tôi đã làm tròn bổn phận của một người vợ, ăn mặc giản dị vì muốn tiết kiệm cho gia đình, vì muốn anh không bị áp lực. Không ngờ, sự giản dị của tôi lại là cái cớ để anh đem ra làm trò cười và chối bỏ danh phận của vợ mình trước đám đông.”

Tuấn run rẩy, quỳ sụp xuống chân Mai, vừa tát vào mặt mình vừa cầu xin: – “Mai… anh sai rồi! Anh bị mờ mắt bởi hư vinh thôi. Xin em tha thứ cho anh, anh biết lỗi rồi Mai ơi!”

Mai nhẹ nhàng lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm tay của Tuấn. Cô quay sang vị giám đốc tổng, dõng dạc tuyên bố: – “Kể từ ngày mai, tôi sẽ chính thức tham gia vào ban hội đồng quản trị. Còn về phần trưởng phòng Tuấn, anh ta không còn tư cách để đại diện cho bộ mặt của công ty nữa. Mọi thủ tục ly hôn và thanh tra tài sản, luật sư của tôi sẽ làm việc với anh sau.”

Nói rồi, Mai quay lưng bước đi, tà váy xanh thanh nhã nhẹ nhàng bay trong gió. Khán phòng tự động rẽ lối cho cô bước qua. Tuấn nhìn theo bóng lưng dứt khoát của vợ, biết mình đã chính thức đánh mất tất cả: cả sự nghiệp lẫn người phụ nữ trân quý nhất cuộc đời, chỉ vì một phút sĩ diện hão huyền.