Bến xe đông nghịt người, một chiếc ví hiệu bị bỏ quên, và một cú chạy bứt tốc của cậu sinh viên năm cuối… Quyết định trả lại đồ rơi trong vòng vài giây ngắn ngủi cứ ngỡ là một việc tốt bình thường, cho đến khi người đàn ông lịch lãm kia quay người lại. Cậu sinh viên không hề biết rằng, chính hành động bản năng ấy đã vô tình kích hoạt một chuỗi bước ngoặt định mệnh, thay đổi hoàn toàn tương lai của cậu mãi mãi!
Bến xe đông nghịt người, một chiếc ví hiệu bị bỏ quên, và một cú chạy bứt tốc của cậu sinh viên năm cuối… Quyết định trả lại đồ rơi trong vòng vài giây ngắn ngủi cứ ngỡ là một việc tốt bình thường, cho đến khi người đàn ông lịch lãm kia quay người lại. Cậu sinh viên không hề biết rằng, chính hành động bản năng ấy đã vô tình kích hoạt một chuỗi bước ngoặt định mệnh, thay đổi hoàn toàn tương lai của cậu mãi mãi!
Gió hanh hao của những ngày cuối năm lùa qua sảnh chờ bến xe liên tỉnh, cuốn theo những chiếc lá khô và cả bầu không khí hối hả, sực nức mùi khói xe, mùi hành lý và tiếng người í ới gọi nhau. Giữa biển người đông nghịt đang chen chúc tìm lối lên xe để kịp về quê trước đợt cao điểm, Thành đứng lọt thỏm với một chiếc ba lô sờn vai và chiếc túi vải đựng đầy sách vở. Là sinh viên năm cuối ngành kỹ thuật công nghệ, những ngày này đối với Thành là chuỗi áp lực đè nặng: đồ án tốt nghiệp chưa hoàn thiện, tiền trọ tháng cuối còn nợ một nửa, và chiếc máy tính xách tay cũ kỹ – công cụ mưu sinh lẫn học tập duy nhất – vừa mới hỏng màn hình vào tối qua.
Thành nhìn tấm vé xe trên tay, khẽ thở dài. Số tiền tích cóp từ việc đi gia sư và làm thêm tại cửa hàng sửa chữa điện tử chỉ vừa đủ mua vé và gửi một ít về cho mẹ chuẩn bị Tết. Chi phí sửa máy tính lên tới vài triệu đồng lúc này là một bài toán hoàn toàn bế tắc. Giữa lúc tâm trí đang rối bời bởi những lo toan cơm áo, một bờ vai rắn rỏi chen qua dòng người, vô tình quệt mạnh vào ba lô của Thành. Đó là một người đàn ông trung niên có vóc dáng cao ráo, mặc chiếc áo khoác măng tô sẫm màu lịch lãm, tay xách một chiếc cặp da bóng loáng. Bước chân của ông rất vội vã, hướng thẳng về phía cửa soát vé của chuyến xe đường dài sắp chuyển bánh.
Do cú va chạm khá mạnh, chiếc áo khoác của người đàn ông khẽ tung lên. Chính vào khoảnh khắc ấy, Thành nghe thấy một tiếng “bộp” rất khẽ bị nuốt chửng bởi tiếng động cơ gầ:m r:ú xung quanh. Anh nhìn xuống chân mình. Một chiếc ví da màu nâu sẫm, dày cộp, nằm im lìm trên nền xi măng xám xịt. Người đàn ông lịch lãm kia thì đã đi xa được vài mét, hoàn toàn không hay biết mình vừa đánh rơi vật tùy thân quan trọng.
Thành cúi xuống nhặt chiếc ví lên. Cảm giác dày dặn và nặng tay của lớp da bò cao cấp cho thấy bên trong chứa không ít giấy tờ và tiền bạc. Trong một phần ba giây ngắn ngủi, một tia nghĩ thoáng qua trong đầu chàng trai ngh:èo: nếu giữ lại số tiền này, chiếc máy tính sẽ được sửa, đồ án sẽ hoàn thành, và mẹ anh ở quê sẽ có một cái Tết ấm lo hơn. Nhưng ngay lập tức, gương mặt khắc khổ nhưng nghiêm nghị của mẹ, cùng lời dặn từ thuở nhỏ: “Đói cho sạch, rách cho thơm, tiền không do mồ hôi mình làm ra thì tuyệt đối không được chạm vào” hiện lên như một gáo nước lạnh d:ập tắt hoàn toàn sự dao động vừa nhen nhóm.
Không chần chừ thêm một giây nào, Thành siết chặt chiếc ví trong tay, dùng hết sức bình sinh luồn lách qua những dòng người đang ùn ứ.
“Chú ơi! Chú mặc áo khoác đen ơi! Chú rơi ví rồi!”
Thành hét lớn, nhưng tiếng gọi của anh bị chìm nghỉm trong tiếng loa phát thanh và tiếng còi xe inh ỏi. Người đàn ông đã bước tới sát cửa kiểm soát vé, chuẩn bị đưa thẻ lên tàu. Khoảng cách giữa hai người là hàng chục hành khách cùng những chồng thùng xốp, vali ngổn ngang. Thành bất chấp tất cả, khom người tránh một chiếc xe đẩy hàng, nhảy qua một chiếc túi lớn, chân run lên vì mệt nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm lưng phía trước. Khi người đàn ông vừa đặt một chân lên bậc thềm xe buýt, Thành kịp lao đến, bàn tay đẫm mồ hôi giữ chặt lấy khuỷu tay ông.
“Chú… chú ơi… ví của chú…” Thành thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, hai đầu gối khuỵu xuống vì mất sức, nhưng bàn tay vẫn nâng niu chiếc ví da trao trả lại cho chủ nhân.
Người đàn ông trung niên giật mình quay lại. Dưới ánh đèn neon nhập nhèm của bến xe, gương mặt ông lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chuyển sang thảng thốt khi nhìn thấy chiếc ví trên tay Thành. Ông vội vàng kiểm tra túi áo khoác, mặt hơi biến sắc, rồi nhận lại chiếc ví từ tay cậu sinh viên.
“Cảm ơn cháu… Cảm ơn cháu nhiều lắm! Trong này không chỉ có tiền, mà toàn bộ giấy tờ tùy thân quan trọng để chú kịp bay sang nước ngoài vào ngày mai đều ở đây cả,” người đàn ông thở phào, giọng nói trầm ấm nhưng không giấu nổi sự xúc động.
Ông nhìn kỹ chàng trai trẻ trước mặt. Thành lúc này tóc tai bù xù, chiếc ba lô sờn vai bạc màu, và đôi giày cũ há mõm vì cú bứt tốc vừa rồi. Ánh mắt ông dừng lại rất lâu ở chiếc túi vải đựng đầy sách vở ngành Kỹ thuật Công nghệ và tập bản vẽ đồ án ló ra một nửa. Một thoáng suy tư lướt qua mắt người đàn ông. Ông rút ra một xấp tiền dày từ trong ví, đưa về phía Thành: “Đây là chút lòng thành của chú, cháu cầm lấy để mua vé xe hay sắm Tết nhé.”
Thành khẽ mỉm cười, xua tay từ chối không một chút đắn đo: “Dạ không cần đâu chú ạ. Đồ của chú thì cháu trả lại thôi. Xe của chú sắp chạy rồi, chú lên đi kẻo lỡ chuyến.”
Nói rồi, Thành gật đầu chào rồi quay lưng, chậm rãi đi bộ ngược về phía sảnh chờ, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ dù túi áo vẫn rỗng tuếch và nỗi lo về chiếc máy tính hỏng vẫn còn nguyên vẹn. Cậu không hề biết rằng, người đàn ông ấy đã đứng lặng nhìn theo bóng lưng cậu rất lâu, ánh mắt hiện lên sự tán thưởng sâu sắc. Ông rút điện thoại ra, bấm một dãy số: “Trợ lý Lâm, kiểm tra cho tôi danh sách sinh viên năm cuối ngành Công nghệ nhận học bổng hoặc có hồ sơ gửi về tập đoàn Vintech… Tìm một cậu cậu thanh viên tên Thành, vừa chạy từ sảnh chờ ra xe số 4.”
Bước ngoặt định mệnh
Hai tuần sau Tết Nguyên Đán.
Thành trở lại thành phố với tâm trạng nặng nề. Chiếc máy tính hỏng khiến đồ án tốt nghiệp của cậu bị chậm tiến độ nghiêm trọng. Đúng vào ngày hạn cuối phải nộp đề cương chi tiết cho giảng viên hướng dẫn, Thành nhận được một email lạ gửi đến hòm thư sinh viên của mình. Tiêu đề vỏn vẹn: [Tập đoàn Công nghệ Vintech] – Thư mời phỏng vấn đặc cách vị trí Kỹ sư Dự án R&D.
Tập đoàn Vintech – giấc mơ của mọi sinh viên ngành công nghệ, nơi có tỷ lệ chọi ngặt nghèo đến mức ngay cả những thủ khoa cũng chưa chắc có suất. Thành bán tín bán nghi bước đến trụ sở tổng công ty theo địa chỉ trong thư. Cậu được dẫn thẳng lên tầng cao nhất – phòng làm việc của Chủ tịch Hội đồng quản trị, thay vì phòng nhân sự thông thường.
Khi cánh cửa gỗ lớn mở ra, Thành sững sờ. Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc lớn, mặc bộ vest sang trọng quyền lực, không ai khác chính là người đàn ông trung niên ở bến xe đông đúc ngày hôm đó.
“Chào cháu, Thành. Chúng ta lại gặp nhau rồi,” Chủ tịch Nguyễn Tiến cầm tách trà, mỉm cười nhìn cậu.
Thành lắp bắp: “Chủ… Chủ tịch… Chú là…”
“Hôm đó chú vội ra xe để kịp lên sân bay đi ký kết một hợp đồng trị giá hàng triệu đô. Nếu mất chiếc ví, mất hộ chiếu và những tài liệu mật trong chiếc thẻ nhớ cài ở ngăn trong, tổn thất của Vintech là khôn lường,” vị Chủ tịch đứng dậy, bước đến vỗ vai Thành. “Chú đã tìm hiểu về cháu. Đồ án của cháu về ‘Hệ thống tự động hóa vi mạch’ rất xuất sắc, nhưng điều chú đánh giá cao nhất ở một người kỹ sư tương lai không chỉ là cái đầu lạnh, mà là một cái tâm trong sạch. Giữa danh lợi và lòng tham, cháu đã chọn sự tử tế chỉ trong vòng ba giây.”
Tương lai mới mở ra

Chủ tịch Tiến đẩy về phía Thành một bản hợp đồng tài trợ toàn diện:
-
Tài trợ 100% chi phí hoàn thiện đồ án tốt nghiệp, bao gồm cả việc trang bị một chiếc máy tính trạm chuyên dụng đời mới nhất.
-
Một suất học bổng toàn phần hệ Thạc sĩ tại Singapore sau khi tốt nghiệp.
-
Bản hợp đồng tuyển dụng chính thức vào Viện Nghiên cứu Công nghệ Cao của Vintech với mức lương khởi điểm mà Thành chưa bao giờ dám mơ tới.
Bước ra khỏi tòa nhà chọc trời của tập đoàn, ánh nắng mùa xuân ấm áp rọi xuống gương mặt Thành. Cậu hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt. Hóa ra, lòng tốt không bao giờ là vô ích. Cú bứt tốc trong vài giây ở bến xe ngày hôm ấy không chỉ giúp cậu trả lại một chiếc ví, mà đã chính thức đưa cuộc đời của cậu sinh viên nghèo bước sang một trang mới đầy rực rỡ.