Chưa đầy mười ngày sau l//y hôn, mẹ chồng cũ đã dẫn con dâu mới đi xem căn biệt thự giá trị chục tỷ. Khi chồng cũ đòi quẹt thẻ, một câu nói của trợ lý tôi khiến cả nhà chồng cũ khóc lóc cầu xin tôi nương tay.
Chưa đầy mười ngày sau l//y hôn, mẹ chồng cũ đã dẫn con dâu mới đi xem căn biệt thự giá trị chục tỷ. Khi chồng cũ đòi quẹt thẻ, một câu nói của trợ lý tôi khiến cả nhà chồng cũ khóc lóc cầu xin tôi nương tay.
Tờ giấy chứng nhận ly hôn lạnh băng chẳng qua chỉ là bia mộ cho cuộc hôn nhân ba năm của tôi.
Tôi ra đi tay trắng, tác thành cho Trần Hạo và ánh trăng sáng của anh ta.
Buồn cười là, bọn họ vậy mà lại tưởng tôi là một người vợ bị bỏ rơi đã cùng đường bí lối.
Ngày thứ chín sau ly hôn, trên tầng cao nhất của đế quốc thương mại mà tôi là người thừa kế duy nhất, tôi nhìn xuống thành phố, nghe trợ lý báo cáo động tĩnh của cả nhà chồng cũ.
Bọn họ muốn đến Hoàn Vũ Long Đình mua nhà à?
Rất tốt, đó là món quà sinh nhật tôi tự tặng cho mình.
Một vở kịch hay sắp mở màn.
1.
Hoàn Vũ Long Đình là tổ hợp căn hộ hạng sang và biệt thự trên không cao cấp nhất Giang Thành.
Với tầm nhìn ra sông tuyệt đẹp và thiết kế được ví như tác phẩm nghệ thuật, nơi đây đã trở thành giấc mơ xa vời của vô số người.
Hôm nay, trung tâm bán nhà ở đây lại đón một màn trò hề đặc biệt.
Tôi tên là Lâm Vãn.
Chín ngày trước, tôi vừa kết thúc cuộc hôn nhân ba năm với chồng tôi, Trần Hạo.
Nguyên nhân ly hôn rất đơn giản.
Ánh trăng sáng của anh ta đã quay về.
Còn tôi, người bị mẹ chồng ngày nào cũng c.h.ử.i là “con gà mái không biết đẻ trứng”, tự nhiên trở thành hòn đá cản đường tình yêu của bọn họ.
Để tác thành cho bọn họ, tôi chọn ra đi tay trắng.
Tôi không lấy của Trần Hạo một đồng nào, chỉ mang theo vài bộ quần áo của chính mình.
Lúc này, tôi đang đứng trong đại sảnh bán nhà lộng lẫy xa hoa này.
Tôi không đến xem nhà, mà đến kiểm tra công việc.
Không sai, toàn bộ dự án Hoàn Vũ Long Đình này đều thuộc sản nghiệp nhà họ Lâm của tôi.
Chỉ có điều, chuyện này ngoài người nhà tôi và trợ lý thân cận nhất của tôi ra, không ai biết cả.
Ba năm trước, vì tình yêu, tôi che giấu thân phận người thừa kế duy nhất của một tập đoàn có tài sản hàng trăm tỷ tệ.
Tôi cam tâm tình nguyện rửa tay nấu canh cho Trần Hạo, cùng anh ta từ hai bàn tay trắng gây dựng Công ty Hạo Thiên có giá trị hàng chục triệu tệ.
Tôi tưởng sự hy sinh của mình có thể đổi lấy chân tình, không ngờ thứ đổi lại chỉ là một tờ thỏa thuận ly hôn và sự phản bội vô tình.
“Ôi, đây chẳng phải Lâm Vãn sao?”
“Sao cô lại ở đây?”
“Chẳng lẽ bị đuổi ra khỏi nhà, không có chỗ để đi, nên chạy đến đây ké điều hòa à?”
Một giọng nói chua ngoa cay nghiệt vang lên sau lưng tôi.
Tôi thậm chí không cần quay đầu cũng biết đó là Lý Thúy Phân, người mới trở thành mẹ chồng cũ của tôi chưa đầy mười ngày trước…
…Tôi quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt đang hớn hở của Lý Thúy Phân, bên cạnh bà ta là Trần Hạo và “ánh trăng sáng” của anh ta – Bạch Liên. Bạch Liên đang e ấp khoác tay Trần Hạo, trên ngón áp út lấp lánh chiếc nhẫn kim cương mà trước đây tôi chưa từng được nhận.
“Mẹ, anh Hạo, chúng ta đừng chấp cô ấy.” Bạch Liên nhỏ nhẹ lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ rộng lượng nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự đắc ý: “Dù sao cô Vãn giờ cũng chẳng dễ dàng gì, ra đi tay trắng, chắc là đang phải đau đầu tìm chỗ thuê phòng trọ giá rẻ ấy mà.”
Trần Hạo nhìn tôi, ánh mắt phức tạp nhưng nhanh chóng bị sự kiêu ngạo thay thế. Anh ta rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng, cao giọng nói với nhân viên bán hàng: “Gói cho tôi căn biệt thự có tầm nhìn hướng sông đẹp nhất ở khu B. Hôm nay tôi quẹt thẻ thanh toán thẳng.”
Mẹ chồng cũ nghe vậy thì nở mày nở mặt, liếc xéo tôi một cái đầy khinh bỉ: “Đúng là đổi vợ cái vận khí tốt hẳn lên! Không như ai kia, ba năm qua chỉ biết mang lại xui xẻo. Nhìn thấy chưa Lâm Vãn? Căn biệt thự này giá trị ba mươi tỷ đấy, cô có làm việc cả đời cũng không chạm vào được một viên gạch ở đây đâu!”
Nhân viên bán hàng cầm chiếc thẻ, thái độ vô cùng cung kính, chuẩn bị tiến về phía máy POS.
Đúng lúc này, từ phía cửa VIP, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước nhanh tới, theo sau là giám đốc điều hành của toàn bộ dự án. Người đàn ông đó chính là trợ lý tổng tài của tập đoàn nhà họ Lâm – Chu Minh.
Chu Minh sải bước thẳng về phía tôi, cúi đầu chín mươi độ, cung kính hô lớn: “Lâm tổng! Toàn bộ hồ sơ bàn giao quyền sở hữu khu biệt thự Hoàn Vũ Long Đình cho cô đã chuẩn bị xong, mời cô ký nhận.”
Tiếng “Lâm tổng” vang lên dõng dạc khiến cả đại sảnh đột nhiên im phăng phắc.
Mẹ chồng cũ của tôi sững sờ, rồi phá lên cười: “Này anh kia, anh nhận nhầm người rồi à? Nó là đứa con gái nghèo kiết xác bị con trai tôi đá ra khỏi nhà đấy! Lâm tổng cái gì chứ?”
Chu Minh không thèm liếc bà ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng giơ tay ra hiệu cho nhân viên bán hàng dừng việc quẹt thẻ, rồi quay sang nhìn cả nhà họ Trần:
“Thẻ của Công ty Hạo Thiên? Thật xin lỗi, năm phút trước, Tập đoàn Lâm Thị đã chính thức hủy bỏ toàn bộ các hợp đồng hợp tác và rút cạn nguồn vốn đầu tư đối với Hạo Thiên. Hiện tại, tài khoản công ty của các người đã bị đóng băng để thanh tra. Chiếc thẻ này của anh Trần, e là đến một cọng cỏ ở đây cũng không mua nổi.”
“Cái… cái gì?!” Mặt Trần Hạo cắt không còn một giọt máu. Anh ta run rẩy rút điện thoại ra, ngay lập tức, hàng loạt cuộc gọi từ giám đốc tài chính và ngân hàng đổ chuông dồn dập.
“Trần tổng! Không xong rồi! Lâm Thị đột ngột rút vốn, các đối tác khác cũng đồng loạt hủy hợp đồng, công ty chúng ta phá sản rồi!” Tiếng loa ngoài điện thoại vang lên rõ mồn một giữa đại sảnh.
Trần Hạo loạng choạng suýt ngã, chiếc thẻ ngân hàng trên tay rơi kịch xuống đất. Anh ta ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự bàng hoàng và hoảng sợ: “Lâm Vãn… Lâm Thị… Em là người của nhà họ Lâm?!”
Lúc này, giám đốc điều hành dự án mới bước lên, lạnh lùng bồi thêm một đòn chí mạng: “Giải thích cho anh Trần hiểu, cô Lâm Vãn đây chính là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Lâm Thị chúng tôi. Toàn bộ khu Hoàn Vũ Long Đình này, bao gồm cả căn biệt thự anh định mua, chỉ là một món quà sinh nhật nhỏ mà cô ấy tự tặng cho mình mà thôi.”
Bạch Liên nghe đến đây thì mặt mũi tái mét, vội vàng buông tay Trần Hạo ra, lùi lại phía sau như muốn vạch rõ ranh giới.
Còn Lý Thúy Phân, bà ta sụp đổ hoàn toàn. Nghĩ đến những lời lăng mạ mình từng thốt ra, nghĩ đến việc chính tay mình đã đẩy đi một nàng dâu là đại hào môn có tài sản trăm tỷ để rước về một kẻ ăn bám, bà ta liền quỳ sụp xuống đất, vừa khóc lóc thảm thiết vừa bò về phía tôi, định nắm lấy gấu quần tôi:
“Vãn Vãn! Mẹ sai rồi! Là mẹ có mắt không thấy thái sơn! Ba năm qua con đối xử với nhà chúng ta tốt như vậy, con không thể tuyệt tình như thế được! Cầu xin con nương tay, cứu lấy công ty của Trần Hạo đi con ơi!”

Trần Hạo cũng không còn vẻ kiêu ngạo vừa rồi, anh ta quỳ gối trước mặt tôi, tát liên tiếp vào mặt mình: “Vãn Vãn, anh bị mù mới bị cô ta che mắt! Người anh yêu nhất vẫn là em, chúng ta đi đăng ký kết hôn lại có được không? Anh xin em, tha cho Hạo Thiên một con đường sống…”
Tôi đứng trên cao nhìn xuống ba con người đang khóc lóc thảm hại dưới chân mình, trong lòng không một chút gợn sóng. Sự chịu đựng và tình yêu của ba năm qua, trong chín ngày này đã hoàn toàn hóa thành tro bụi.
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm tay bẩn thỉu của bà ta, nhàn nhạt nói với Chu Minh: “Bảo bảo vệ tiễn khách. Đừng để bọn họ làm bẩn sàn nhà mới của tôi.”
“Vâng, Lâm tổng.”
Dưới ánh mắt khinh bỉ của tất cả nhân viên và khách hàng trong đại sảnh, cả nhà Trần Hạo bị bảo vệ thẳng tay kéo ra ngoài như những con chó nhà có tang. Tiếng khóc lóc, van xin của bọn họ nhỏ dần rồi tắt hẳn sau cánh cửa kính.
Tôi quay đầu nhìn ra dòng sông Giang chảy xiết ngoài cửa sổ, khẽ mỉm cười. Vở kịch hạ màn, và cuộc đời rực rỡ của tôi, giờ mới thực sự bắt đầu.