Ch//ê vợ là “m/ẹ sề” và thẳng thừng tuyên bố “chỗ của cô chỉ là ở xó nhà”, người chồng nhất quyết không cho vợ đi cùng đến bữa tiệc sang trọng. Thế nhưng, khi vừa bước chân vào nhà hàng, anh ta đã hoàn toàn choáng váng. Trước mắt anh, toàn bộ ban giám đốc và dàn khách mời VIP đều đồng loạt cúi đầu, kính cẩn chào đón người phụ nữ “xó nhà” ấy…

Ch//ê vợ là “m/ẹ sề” và thẳng thừng tuyên bố “chỗ của cô chỉ là ở xó nhà”, người chồng nhất quyết không cho vợ đi cùng đến bữa tiệc sang trọng. Thế nhưng, khi vừa bước chân vào nhà hàng, anh ta đã hoàn toàn choáng váng. Trước mắt anh, toàn bộ ban giám đốc và dàn khách mời VIP đều đồng loạt cúi đầu, kính cẩn chào đón người phụ nữ “xó nhà” ấy…

“Cô ở nhà đi, đám cưới người ta sang trọng, toàn khách sộp, cô mà đi thì… tôi ngại lắm.” Hưng nói mà chẳng nhìn vào mắt vợ. Giọng anh pha chút c/áu k/ỉnh, khó chịu. Lan – người vợ mới ngoài ba mươi – khẽ siết tay vào vạt áo. Cô nhìn xuống thân hình sau ba lần sin//h n//ở, những vết r//ạn d//a chưa kịp mờ, mái tóc buộc vội, gương mặt phờ phạc vì những đêm con quấy kh//óc.

Cô cười gượng: “Em chỉ định đi cùng anh cho vui. Chị Hằng mời cả hai vợ chồng mà…”

Hưng xua tay: “Thôi, cô nhìn lại mình đi, như n//hà qu//ê. Đi với tôi chỉ tổ làm người ta cười. Ở nhà mà trông con, tôi đi chút rồi về. Chỗ của cô là ở góc nhà chứ có phải nơi người ta trưng diện giao tiếp với toàn khách làm ăn kia đâu”. Câu nói như một nh//át d///ao. Lan quay đi, giấu nước mắt. Bao năm qua, cô đã quen với việc bị chồng coi thường: “đầ//u b//ù tóc rối”, “ở nhà ă/n bá/m”, “chẳng biết chăm sóc bản thân”. Anh đâu biết, mỗi khi đêm xuống, cô ngồi trước gương, nhìn lại chính mình – người phụ nữ từng khiến anh si mê năm nào – và chỉ thấy một cái bóng mờ mịt.

Chiều hôm đó, Hưng diện bộ vest mới, xịt nước hoa, lái ô tô sang đến nhà hàng Hoàng Gia, nơi tổ chức tiệc cưới của chị họ anh. Bước vào sảnh lộng lẫy, anh tự tin vì mình là họ hàng bên cô dâu, được ngồi bàn VIP. Đang mải trò chuyện cùng vài người bạn, Hưng chợt thấy mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa lớn.

Một người phụ nữ bước vào trong bộ đầm dạ hội màu xanh ngọc sang trọng, tôn lên vóc dáng tuy không còn thon thả như thời con gái nhưng lại toát lên phong thái điềm tĩnh, quý phái lạ thường. Ánh đèn sảnh tiệc như chỉ dành riêng cho cô. Hưng nheo mắt, tim anh đập lệch một nhịp. Đó là Lan, nhưng lại không phải là người vợ “đầu bù tóc rối” mà anh vừa bỏ lại ở nhà vài tiếng trước.

Anh chưa kịp định thần xem tại sao cô lại ở đây, thì một cảnh tượng không tưởng đã diễn ra.

Từ phía xa, vị Chủ tịch tập đoàn danh tiếng – người mà Hưng từng mất cả năm trời xin được một cái hẹn nhưng vẫn bị từ chối – đã đứng bật dậy khỏi bàn danh dự. Ông bước nhanh về phía Lan, không phải với thái độ bề trên, mà là sự cung kính hiếm thấy. Theo sau ông, toàn bộ ban giám đốc và các khách mời VIP vốn đang ngồi nghiêm nghị cũng đồng loạt đứng lên, cúi đầu chào cô một cách đầy tôn trọng.

“Chào bà chủ, rất vinh dự khi bà có mặt tại đây,” vị Chủ tịch cất tiếng, giọng nói sang sảng vang vọng khắp sảnh tiệc.

Hưng sững người, ly rượu trên tay suýt rơi xuống đất. “Bà chủ?” Anh lắp bắp, đầu óc quay cuồng. Hóa ra, dự án khởi nghiệp mà Lan vẫn thường âm thầm làm việc trên máy tính mỗi đêm sau khi con ngủ không phải là những trò tiêu khiển vô bổ. Đó là đế chế công nghệ mà cô đã gây dựng từ con số không, chính là đối tác chiến lược mà vị Chủ tịch kia phải cất công mời bằng được.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới

Lan khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy bản lĩnh. Cô không hề liếc nhìn về phía Hưng, dù cô biết rõ anh ta đang đứng chết trân ở bàn tiệc gần đó. Cô điềm tĩnh tiến về phía sân khấu, bước đi đầy tự tin của một người phụ nữ làm chủ vận mệnh chính mình.

Hưng bàng hoàng nhận ra, “xó nhà” mà anh hằng khinh rẻ, thực chất lại là nơi trú ngụ của một nữ cường nhân mà cả giới kinh doanh phải ngả mũ. Anh nhìn xuống bộ vest đắt tiền của mình, rồi nhìn lại những vết rạn da trên cánh tay vợ mình khi cô lướt qua – những “dấu tích” của sự hy sinh mà anh từng coi là khuyết điểm, giờ đây bỗng chốc trở thành minh chứng cho một người phụ nữ đã nỗ lực gấp mười lần người thường để vừa làm mẹ, vừa làm chủ cuộc đời mình.

Trong phút chốc, vị thế của cả hai đảo chiều. Hưng – người đàn ông kiêu ngạo vì cái mác công việc – bỗng trở nên nhỏ bé, lạc lõng giữa hào quang mà chính người vợ “mẹ sề” anh vừa miệt thị đang nắm giữ. Anh hiểu rằng, từ giây phút này, khoảng cách giữa họ không còn là vẻ bề ngoài nữa, mà là một vực thẳm mà anh đã tự tay đào lên bằng sự coi thường của chính mình.


Một người phụ nữ.