Người chồng lương 15 triệu, mỗi tháng biếu mẹ 5 triệu, mẹ chồng vẫn chê con dâu tiêu hoang. Đến ngày bà đòi giữ luôn thẻ lương của con dâu, cô chỉ lặng lẽ treo một tờ giấy lên tường, cả nhà nhìn xong đều bẽ mặt…

Người chồng lương 15 triệu, mỗi tháng biếu mẹ 5 triệu, mẹ chồng vẫn chê con dâu tiêu hoang. Đến ngày bà đòi giữ luôn thẻ lương của con dâu, cô chỉ lặng lẽ treo một tờ giấy lên tường, cả nhà nhìn xong đều bẽ mặt…

Ngày lĩnh lương nào cũng giống nhau.

Đúng mùng 5 hàng tháng, vừa nhận được tiền, anh H. liền chuyển khoản ngay 5 triệu đồng cho mẹ.

“Con gửi mẹ tiền sinh hoạt tháng này.”

Bên kia, bà T. luôn trả lời rất nhanh:

“Ừ, mẹ nhận rồi. Cố gắng làm ăn nhé.”

Anh H. làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty điện lạnh, lương ổn định khoảng 15 triệu đồng/tháng.

Sau khi biếu mẹ 5 triệu, hai vợ chồng chỉ còn 10 triệu để xoay xở đủ mọi khoản: tiền thuê nhà, điện nước, sữa cho con, xăng xe, tiền học mầm non và những chi phí phát sinh.

Vợ anh là L., kế toán của một doanh nghiệp tư nhân, thu nhập khoảng 22 triệu đồng/tháng.

Từ ngày cưới, L. chưa từng phản đối việc chồng gửi tiền cho mẹ.

Cô vẫn luôn nói:

“Nuôi con khôn lớn đâu phải chuyện dễ. Anh báo hiếu là điều nên làm.”

Vì thế, suốt bốn năm hôn nhân, tháng nào H. cũng đều đặn gửi tiền về quê.

Thế nhưng…

Điều khiến L. đau lòn//g không phải là số tiền ấy.

Mà là cách mẹ chồng và chị chồng nhìn cô.

Mỗi lần về quê ăn giỗ.

Vừa bước vào sân, chị gái của H. là N. đã cười cười:

“Ôi, váy mới à em dâu?”

L. lễ phép đáp:

“Dạ, em mua lúc cửa hàng giảm giá.”

N. lập tức quay sang mẹ.

“Thấy chưa mẹ. Con gái bây giờ kiếm được bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu.”

Bà T. thở dài.

“Đàn bà phải biết vun vén. Chứ tiêu kiểu ấy thì bao nhiêu tiền cũng hết.”

L. chỉ cười.

Không giải thích.

Có lần bà nhìn chiếc điện thoại mới trên tay con dâu.

“Lại đổi máy à?”

“Dạ không mẹ. Máy công ty cấp để làm việc.”

Bà chẳng buồn nghe hết.

“Khéo tiêu tiền thật.”

Chị N. chen vào:

“Em gái bạn chị làm ngân hàng, lương chưa đến hai chục triệu mà một tháng tiết kiệm được gần chục triệu.”

Rồi quay sang L.

“Em nên học người ta.”

L. vẫn chỉ cười.

Thật ra…

Họ đâu biết.

Chiếc điện thoại là tài sản công ty.

Chiếc túi xách cô mang là quà sinh nhật khách hàng tặng.

Quần áo phần lớn mua vào dịp xả kho.

Còn khoản tiết kiệm của gia đình…

Chính L. là người âm thầm tích góp.

Nhưng cô chưa từng kể.

Một hôm.

Con trai sốt c..ao phải nhậ.p viện.

Viện phí gần 18 triệu.

H. lo lắng.

“Anh chỉ còn hơn hai triệu trong tài khoản.”

L. bình tĩnh chuyển khoản.

Chưa đầy mười phút.

Mọi chi phí đều được thanh toán.

H. ngạc nhiên.

“Em còn nhiều tiền vậy sao?”

“Quỹ dự phòng.”

“Em để từ bao giờ?”

“Ba năm rồi.”

H. lặng người.

Tối hôm ấy.

Anh gọi điện về kể với mẹ.

Không ngờ bà chỉ đáp:

“Thì tiền của chồng nó chứ đâu.”

L. vô tình nghe được.

Ti..m cô chùng xuống.

Ít lâu sau.

Gia đình tổ chức sinh nhật bà T.

Đông đủ họ hàng.

Đang ăn cơm.

Bà bất ngờ nói lớn.

“Tôi nói thật nhé.”

Mọi người đều quay lại.

“Đàn bà mà không biết giữ tiền thì khổ chồng.”

Ánh mắt bà nhìn thẳng L.

“Từ giờ mẹ thấy con nên đưa thẻ lương cho mẹ giữ.”

Không khí bàn ăn bỗng im bặt.

L. tưởng mình nghe nhầm.

Bà nói tiếp.

“Mẹ sẽ chia tiền sinh hoạt hàng tháng.”

“Còn lại mẹ giữ.”

“Chứ để con tiêu linh tinh thì chẳng mấy mà trắng tay.”

Chị N. lập tức hưởng ứng.

“Đúng đấy.”

“Đàn ông đưa tiền cho mẹ giữ là yên tâm nhất.”

“Con dâu bây giờ tiêu mạnh tay lắm.”

Một vài người họ hàng bắt đầu gật gù.

H. ngồi im.

Anh lúng túng.

Không biết phải nói thế nào.

L. nhìn chồng.

Rồi nhẹ nhàng hỏi:

“Anh cũng nghĩ vậy sao?”

H. cúi đầu.

“Hay… em cứ chiều mẹ một lần…”

Câu nói ấy khiến trái tim L. lạnh đi.

Cô không cãi.

Không khóc.

Cũng không bỏ về.

Lặng lẽ đứng dậy.

Đi vào phòng khách.

Mọi người tưởng cô giận.

Nhưng vài phút sau.

L. cầm theo một tờ giấy A3, một cuộn băng dính.

Cô dán ngay giữa bức tường cạnh bàn ăn.

Rồi bình tĩnh

“Mọi người cứ tiếp tục dùng bữa đi ạ. Con dán cái này lên để mẹ và chị tiện xem xét, xem từ tháng sau mẹ sẽ chia tiền sinh hoạt cho gia đình con như thế nào cho hợp lý.”

Cả bàn ăn đổ dồn ánh mắt vào tờ giấy A3. Trên đó là những dòng chữ được L. in rõ ràng, rành mạch bằng mực đen đậm, chia làm hai cột thu nhập và chi tiêu trong suốt bốn năm qua:

BẢNG MINH BẠCH TÀI CHÍNH GIA ĐÌNH

1. Khoản thu (Mỗi tháng):

  • Lương của chồng (anh H.): 15.000.000đ.

    • Trích biếu mẹ chồng: 5.000.000đ.

    • Còn lại góp nuôi gia đình: 10.000.000đ.

  • Lương của vợ (L.): 22.000.000đ.

    • Góp nuôi gia đình và tích lũy: 22.000.000đ.

  • Tổng quỹ chi tiêu thực tế: 32.000.000đ.

2. Khoản chi cố định (Mỗi tháng):

  • Tiền thuê nhà + điện nước: 6.000.000đ.

  • Tiền học mầm non tư thục + bỉm sữa cho con: 7.000.000đ.

  • Tiền ăn uống, sinh hoạt của cả nhà (4 miệng ăn): 6.000.000đ.

  • Xăng xe, điện thoại, đám hiếu hỷ, thuốc men: 3.000.000đ.

  • Tổng chi tiêu cơ bản: 22.000.000đ/tháng.

Phía dưới cùng của tờ giấy, L. dùng bút dạ đỏ gạch chân một dòng chữ rất lớn:

KẾT LUẬN: 10 triệu đồng tiền lương còn lại của anh H. chỉ vừa đủ trả tiền thuê nhà và một nửa tiền học của con. Toàn bộ tiền ăn uống, bỉm sữa, sinh hoạt phí của gia đình, cùng khoản quỹ dự phòng 18 triệu đồng vừa chi trả viện phí cho cháu tuần trước… ĐỀU ĐƯỢC TRÍCH TỪ LƯƠNG 22 TRIỆU CỦA CON DÂU.

Cả phòng ăn bỗng chốc lặng ngắt như tờ, đến tiếng rơi của chiếc đũa cũng có thể nghe rõ.

Mấy người họ hàng vừa nãy còn gật gù hùa theo bà T., giờ nhìn vào những con số rành rành thì mặt mày nghệt ra, nhìn nhau ái ngại. Chị N. cứng họng, bàn tay đang gắp thức ăn khựng lại giữa chừng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Hóa ra, đứa em dâu mà mẹ con chị bấy lâu nay vẫn mỉa mai là “tiêu hoang”, “ăn bám lương chồng” lại chính là trụ cột kinh tế, một mình gánh vác gần như toàn bộ cái nhà này.

Bà T. nhìn chằm chằm vào tờ giấy, hai tai lùng bùng. Bà run run định cất tiếng vớt vát thể diện: “Thì… thì vợ chồng cưới nhau, tiền nào chẳng là tiền…”

L. không để mẹ chồng nói hết câu. Cô mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đanh thép, vang lên rành rọt giữa phòng:

“Thưa mẹ, bốn năm qua con chưa từng phàn nàn một lời về việc anh H. trích 1/3 lương để báo hiếu mẹ, vì con tôn trọng đạo hiếu của chồng. Con tự gói ghém, dùng tiền của mình để bù vào phần thiếu hụt và lo cho các con có cuộc sống tốt nhất. Con mua chiếc váy giảm giá, mang chiếc túi khách hàng tặng, mẹ và chị bảo con đua đòi, con cũng nén nhịn cho êm nhà êm cửa.”

Cô quay sang nhìn thẳng vào chồng, ánh mắt thất vọng tràn trề khiến H. nhục nhã tới mức chỉ biết cúi gầm mặt xuống bàn.

“Nhưng hôm nay mẹ đòi giữ thẻ lương 22 triệu của con để ‘chia tiền sinh hoạt’, con thấy không hợp lý. Từ tháng sau, để cho công bằng và đúng ý mẹ, con xin phép đưa lại thẻ lương 15 triệu của anh H. cho mẹ toàn quyền quản lý. Con cũng sẽ chỉ đóng góp đúng 10 triệu đồng vào quỹ chung – bằng đúng số tiền anh H. góp. Tiền nhà, tiền học, tiền ăn của các cháu, mẹ cứ trích từ thẻ của anh H. ra rồi chi trả giúp vợ chồng con nhé. Thiếu đâu, con tin là mẹ và chị N. giàu lòng vun vén sẽ tự có cách bù vào.”

Đến lúc này, một người bác họ lớn tuổi trong mâm mới tằng hắng một tiếng, quay sang trách khéo bà T.: “Thôi bà T. ạ, con dâu nó giỏi giang, biết tự tích lũy lo cho con cái thế là nhất rồi. Bà còn đòi giữ thẻ lương của nó làm gì nữa, người ngoài nghe vào cười cho đấy!”

Mấy người họ hàng khác cũng lật đật buông đũa, kiếm cớ đứng lên: “Thôi, chúng tôi ăn no rồi, xin phép ra phòng khách uống nước”, cốt để thoát khỏi bầu không khí nhục nhã đang bao trùm.

Bà T. ngồi trơ trọi trên ghế, mặt tái mét, không dám ho he thêm một lời nào về chuyện “giữ thẻ”. Chị N. cũng lấm lét thu dọn bát đũa rồi lủi thẳng xuống bếp.

Tối hôm đó, anh H. vừa bước vào phòng liền đóng cửa, quỳ sụp xuống ôm lấy vai vợ khóc lóc, xin lỗi vì sự nhu nhược của mình. L. không nói gì, cô chỉ lẳng lặng rút tay ra. Cô biết, sau ngày hôm nay, mẹ chồng và chị chồng sẽ không bao giờ còn dám mở miệng dạy đời cô hai chữ “tiêu hoang” nữa. Tờ giấy A3 ấy không chỉ đòi lại danh dự cho cô, mà còn là ranh giới cuối cùng cô tự vạch ra để bảo vệ thành quả lao động và cuộc sống của chính mẹ con cô.