Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người…
Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người…
Tôi có một em gái ru//ột, lấy chồng cách đây hơn một năm, giờ sắp sinh con đầu l/òng. Kinh tế bên chồng nó không khá giả gì, còn nợ nần đám cưới chưa trả hết, vậy nên khi nghe tin em tôi chuẩn bị sinh, tôi lập tức nghĩ đến chuyện giúp đỡ ít nhiều.
Nhưng bản thân tôi thì làm công ăn lương, lo đủ ăn đủ mặc đã là cố gắng. Trong đầu chỉ hiện lên một khoản: 50 triệu của vợ tôi.
Số tiền đó là tiền thừa kế mẹ vợ cho riêng, đứng tên vợ, cô ấy giữ làm “quỹ phòng thân”. Mỗi lần tôi nhắc đến, cô ấy đều gạt đi:
“Tiền đó để dành cho con sau này, đừng có đụng vào!”
Nhưng giờ là chuyện máu mủ ruột thịt, em gái tôi sinh nở đâu phải chuyện nhỏ, tôi nói khéo, rồi năn nỉ, thậm chí nổi cáu:
“Em đừng ích kỷ thế được không? Nó là em ruộ//t anh! Một mình nó bầu bì, không có nổi cái máy hút sữa đàng hoàng, chẳng nhẽ em thấy không thương à?”
Vợ tôi lạnh lùng đáp:
“Anh nói như thể em là người dưng nước lã. Nhưng anh nhớ lại xem — từ ngày cưới nhau đến giờ, anh đã từng hỏi xem em cần gì chưa?”
Tôi gắt:
“Đây là lúc nói mấy chuyện nhỏ nhặt đấy à? Đưa 50 triệu, có phải là mất tất đâu. Em gái anh cũng là em chồng em!”
Cô ấy không nói nữa, đứng dậy đi vào phòng. Tôi ngồi ngoài lầm bầm, tức điên, nghĩ không ngờ lấy vợ mà đụng chuyện lại thấy rõ cái lòng dạ đàn bà.
Một lúc sau, vợ tôi bước ra. Không nói một lời. Tay cầm một chiếc hộp nhỏ, rồi ném mạnh xuống sàn trước mặt tôi.
“Anh muốn 50 triệu đúng không?”
Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hoả, tay run rẩy khi thấy bên trong không phải tiền, mà là…
Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hỏa, tay run rẩy khi thấy bên trong không phải tiền, mà là một xấp biên lai đóng học phí, hóa đơn viện phí và một cuốn sổ tiết kiệm mang tên con trai tôi đã bị tất toán từ ba tháng trước.
Bên cạnh những tờ giấy ấy là một chiếc phong bì mỏng lét, bên trong vỏn vẹn có vài tờ tiền lẻ và một chiếc lắc tay bạc cũ kỹ của vợ từ hồi con gái.
Tôi ngẩng đầu lên, lắp bắp:
“Thế này… thế này là nghĩa làm sao? Tiền thai sản, tiền mẹ cho em đâu?”
Vợ tôi cười, nụ cười nghẹn ngào nhưng đầy chua chát. Nước mắt cô ấy lúc này mới chịu trào ra, lăn dài trên đôi gò má gầy sạm đi vì lo toan mà bấy lâu nay tôi chẳng hề sái gạt:
“Anh mở to mắt ra mà nhìn đi! Anh làm chồng, làm cha cái kiểu gì vậy hả? Anh có biết con mình ba tháng trước phải vào viện cấp cứu vì sốt xuất huyết nặng không? Anh có biết tiền học phí bán trú của con mỗi tháng tăng lên bao nhiêu không?

Lúc con nằm viện, anh bận đi nhậu với bạn, bận tăng ca lo dự án cho công ty để lấy tiếng. Một mình em chạy vạy, một mình em lo liệu. 50 triệu tiền thai sản và tiền mẹ em cho, em đã phải tất toán sạch sành sanh để trả viện phí cho con, để đóng tiền học cho nó suốt nửa năm qua rồi!”
Tôi chết lặng, lật giật giở từng tờ biên lai. Đúng là ngày tháng trùng khớp với đợt con ốm, và cả những khoản chi tiêu bỉm sữa, tiền điện, tiền nước tăng vọt mà bấy lâu nay tôi mặc định là “lương anh đưa thế là đủ”.
Vợ tôi nghẹn ngào chỉ tay vào chiếc lắc bạc cũ:
“Trong cái hộp này, tài sản lớn nhất của em chỉ còn lại chiếc lắc bạc này thôi. Anh muốn mang đi bán để lo cho em gái anh có cái máy hút sữa xịn, có phòng sinh dịch vụ sang trọng đúng không? Anh cầm đi! Cầm đi mà làm tròn chữ hiếu, tròn tình anh em cốt nhục của anh đi!”
Từng lời của vợ như những cái tát trời giáng vào sự ích kỷ và vô tâm của tôi. Hóa ra bấy lâu nay, tôi luôn tự hào mình là người đàn ông có trách nhiệm, thương em, lo cho gia đình, nhưng thực chất tôi chỉ đang dùng “sĩ diện” của mình để ép uổng vợ. Tôi đòi cô ấy phải rộng lượng, phải hy sinh tiền riêng cho em chồng, trong khi chính bản thân tôi còn chẳng biết vợ con mình đang sống thiếu thốn ra sao.
Tôi nhìn chiếc hộp ném chỏng chơ giữa nhà, nhìn bờ vai vợ run lên bần bật vì uất ức. Cảm giác hối hận, nhục nhã bủa vây lấy tâm trí. Tôi tiến lại gần, quỳ sụp xuống trước mặt vợ, nhặt chiếc hộp lên mà bàn tay run rẩy không vững:
“Anh xin lỗi… Vợ ơi, anh sai rồi… Anh đúng là thằng tồi, thằng chồng vô tích sự…”
Đêm đó, tôi nhận ra bài học xương máu. Muốn làm người tốt với thiên hạ, trước hết phải làm tròn trách nhiệm với chính người đầu ấp tay gối của mình. Việc của em gái, tôi sẽ tìm cách khác, tự dùng sức lao động của mình để giúp đỡ trong khả năng, tuyệt đối không bao giờ để vợ mình phải chịu thêm một ấm ức nào nữa.