Chồng tôi m//ất chưa đầy ba tháng, chị dâu cả đã giục tôi dọn phòng đuổi tôi khỏi căn nhà do chính tôi mua và đứng tên trên sổ đ/ỏ…tôi đã lên một vở kịch khiến họ sáng mắt vì sự th..am lam!
Chồng tôi m//ất chưa đầy ba tháng, chị dâu cả đã giục tôi dọn phòng đuổi tôi khỏi căn nhà do chính tôi mua và đứng tên trên sổ đ/ỏ…tôi đã lên một vở kịch khiến họ sáng mắt vì sự th..am lam!
Chồng tôi vừa m//ất được hơn hai tháng rưỡi.
Bữa cơm tối hôm ấy, khi cả nhà còn đang ăn, chị dâu cả bất ngờ lên tiếng.
“Thảo này, chị không có ý đuổi em đâu…”
Chị ta đặt bát xuống, cười rất gượng.
“Nhưng anh cả đang tính sửa lại căn phòng của em để làm phòng học cho bé Na. Em thu dọn đồ trước thì tiện cho thợ đến làm.”
Chị ta dừng một chút rồi nói tiếp bằng giọng đầy vẻ “quan tâm”:
“Với lại… Minh m//ất rồi, em cứ ở mãi nhà chồng thế này cũng không phải.”
Mẹ chồng tôi vẫn cúi đầu vành bát cơm, động tác khựng lại một thoáng rồi giả vờ như không nghe thấy.
Anh cả của chồng chỉ chăm chú gắp thức ăn, không nói một lời.
Thấy tôi im lặng, chị dâu lại cười:
“Chị chỉ sợ hàng xóm dị nghị thôi. Người ngoài hay nhiều chuyện lắm.”
Lúc ấy tôi mới ngẩng đầu.
Mỉm cười rất nhẹ.
“Cảm ơn chị đã lo cho em.”
“Nhưng em không sợ người ta bàn tán.”
Bởi vì…
Đây vốn là nhà của tôi.
Nụ cười trên mặt chị ta cứng lại.
Ánh mắt hiện rõ vẻ khó chịu.
Định nói tiếp thì anh cả ho khan một tiếng.
“Thôi nào, đang ăn cơm.”
Chị ta miễn cưỡng im lặng nhưng vẫn liếc tôi đầy bực bội.
Tôi chẳng buồn để ý.
Lặng lẽ ăn hết bát cơm rồi trở về phòng.
Đêm ấy.
Khát nước, tôi đi ra bếp.
Khi đi ngang phòng của vợ chồng anh cả, tiếng nói chuyện bên trong vọng ra rất rõ.
“Cô ta đúng là lì thật.”
Giọng chị dâu đầy bực tức.
“Em mềm mỏng như thế mà vẫn không chịu hiểu.”
“Em còn định dọn phòng đó cho bé Na học hành. Ai ngờ cô ta vẫn muốn bám lại.”
Anh cả thở dài.
“Biết làm sao được.”
“Em trai anh mới mấ/t chưa đầy ba tháng.”
“Bây giờ mà đuổi thẳng nó đi thì thiên hạ chửi ch//ết.”
“Thế chẳng lẽ để nó ở mãi?”
Chị dâu hạ giọng.
“Minh m//ất rồi. Nó đâu còn là người nhà mình nữa.”
Tay tôi si/ết chặt cốc nước.
Rồi nghe anh cả nói tiếp.
“Không đuổi thì để nó tự đi.”
“Mai em hỏi xem quanh đây giá thuê phòng bao nhiêu.”
“Từ tháng sau bảo nó đóng tiền thuê.”
“Căn nhà này của nhà anh, đâu thể để nó ở không mãi.”
“Nếu nó không chịu?”
Chị dâu hỏi.
Anh cả cười nhạt.
“Thì nhờ mẹ nói.”
“Nó trước giờ nể mẹ.”
“Mẹ nói chắc chắn nó sẽ nghe.”
Tôi đứng ngoài cửa.
Bất giác bật cười.
Ở nhờ trong nhà tôi.
Dùng điện nước do tôi trả.
Thế mà giờ còn định thu tiền thuê nhà của chính chủ.
Tôi trở về phòng.
Mở ngăn kéo dưới cùng của tủ.
Lấy ra cuốn sổ đỏ.
Dòng tên chủ sở hữu hiện rõ.
Nguyễn Thu Thảo.
Một mình tôi đứng tên.
Căn hộ hơn một trăm bảy mươi mét vuông này là quà bố mẹ mua cho tôi trước khi tôi kết hôn.
Ngày cưới, chồng tôi từng bảo mua nhà khác.
Nhưng tôi thấy lãng phí nên hai vợ chồng chuyển về đây ở.
Hai năm sau.
Anh trai chồng làm ăn thua lỗ.
Nợ nần chồng chất.
Cả gia đình kéo đến xin tá túc.
Mẹ chồng khóc.
Chồng tôi thương anh nên nắm tay tôi xin giúp.
Lúc ấy.
Tôi từng đề nghị thuê cho họ một căn hộ gần đây.
Tiền thuê tôi sẽ trả.
Ai có không gian riêng của người ấy.
Nhưng chị dâu lập tức đổi sắc mặt.
“Người một nhà mà còn bày đặt thuê nhà.”
“Ở chung cho đỡ tốn.”
Anh cả cũng nói thêm:
“Hay em thấy anh chị nghèo nên chê?”
Vì không muốn chồng khó xử.
Tôi đồng ý.
Không ngờ.
Chỉ vài năm sau.
Họ lại coi căn nhà này là của họ.
Đến mức muốn đuổi chính tôi ra ngoài.
Tôi nhìn cuốn sổ đỏ rất lâu.
Rồi lấy điện thoại.
Chụp lại toàn bộ.
Lưu lên bộ nhớ đám mây.
Sau đó cất bản gốc vào két sắt ở ngân hàng, chỉ để lại bản photo trong nhà.
Có những thứ…
Không phải vì mình không tin người.
Mà vì lòng người thay đổi quá nhanh….tôi chính thức lên một vở kịch để họ biết thế nào sự th..am lam…
Tôi chính thức lên một vở kịch để họ biết thế nào là cái giá của sự tham lam…
Sáng hôm sau, tôi không tỏ vẻ gì là biết chuyện đêm qua. Tôi giả vờ mệt mỏi, mắt quầng thâm như thể cả đêm mất ngủ vì suy nghĩ lời chị dâu nói. Trong bữa sáng, trước mặt đầy đủ mọi người, tôi chủ động buông đũa, thở dài đầy bất lực:
“Chị dâu nói đúng đấy ạ. Anh Minh mất rồi, em ở lại căn nhà này cũng thấy trống trải quá. Em định gom góp ít tiền, ra ngoài tìm một căn chung cư nhỏ để thuê, nhường lại không gian ở đây cho cả nhà.”
Nghe đến đó, mắt chị dâu cả sáng rực lên như bắt được vàng. Chị ta lập tức đon đả, gắp cho tôi miếng trứng: “Ôi Thảo hiểu được thế thì tốt quá! Chị cũng chỉ nghĩ cho tương lai của em thôi, chứ ai muốn đuổi em làm gì.”
Tôi cúi đầu, vờ lau giọt nước mắt chực trào: “Nhưng dạo này công việc của em khó khăn, gom mãi mới được ba mươi triệu tiền cọc nhà. Số tiền còn lại từ lúc anh Minh mất, em gom hết mang đi đầu tư chung với người ta rồi. Giờ em chỉ lo ra ngoài không đủ tiền trang trải…”
Anh cả nghe thấy chữ “đầu tư”, tai liền vểnh lên. Anh ta ho khan một tiếng, ra vẻ quan tâm: “Đầu tư gì thế em? Có chắc chắn không? Giờ lừa đảo nhiều lắm.”
Tôi ngập ngừng, nhìn quanh một lượt rồi hạ giọng, ra vẻ bí mật: “Dạ, là chỗ người quen bên sàn bất động sản. Họ đang có suất ngoại ngoại giao đất nền vùng ven, cam kết lợi nhuận gấp đôi sau ba tháng vì sắp có dự án đường cao tốc chạy qua. Em dồn hết tiền tiết kiệm của hai vợ chồng vào đó, tổng cộng là hai tỷ. Tầm hai tháng nữa là đến hạn rút cả gốc lẫn lãi, lúc đó em có bốn tỷ trong tay thì mua nhà mấy hồi. Chỉ là… tháng sau em phải đóng nốt đợt cuối năm trăm triệu, nếu không sẽ bị phạt hủy hợp đồng, mất trắng hai tỷ kia.”
Vừa nghe đến con số “bốn tỷ”, hơi thở của vợ chồng anh cả bỗng dồn dập hẳn lên. Chị dâu nuốt nước bọt, liếc mắt ra hiệu cho chồng liên tục. Đúng như tôi dự đoán, lòng tham của họ đã trỗi dậy. Họ không chỉ muốn chiếm căn nhà này, mà còn muốn nuốt luôn cả số tiền “bốn tỷ” ảo kia của tôi.
Tối hôm đó, anh cả gõ cửa phòng tôi, trên tay cầm một bọc tiền dày cộm: “Thảo này, anh chị nghĩ rồi. Em là dâu trong nhà, lúc khó khăn anh chị không thể ngó lơ. Đây là bốn trăm triệu anh chị vừa rút từ sổ tiết kiệm và vay mượn thêm, em cầm lấy đóng nốt tiền đất đi. Coi như… anh chị góp vốn với em, lúc nào rút bốn tỷ về thì chia cho anh chị một ít là được.”
Tôi nhìn bọc tiền, trong lòng cười thầm nhưng mặt vẫn giả vờ xúc động, rối rít cảm ơn và không quên viết cho anh ta một tờ giấy biên nhận “Vay tiền mặt”.
Kịch bản đã hoàn thành được một nửa. Nửa còn lại, tôi dành tặng họ một bất ngờ lớn nhất cuộc đời.

Ba ngày sau, khi vợ chồng anh cả đi làm, tôi âm thầm thuê một đội dọn nhà chuyên nghiệp đến đóng gói toàn bộ đồ đạc cá nhân của mình. Sau đó, tôi hẹn văn phòng môi giới bất động sản đến bàn giao căn hộ. Đúng vậy, tôi đã âm thầm treo biển cho thuê toàn bộ căn hộ 170m² này với giá ba mươi triệu một tháng cho một công ty nước ngoài làm văn phòng, hợp đồng ký hẳn hai năm, tiền cọc ba tháng trả thẳng.
Đến năm giờ chiều, khi vợ chồng anh cả và mẹ chồng hân hoan trở về nhà sau ngày làm việc, họ chấn động khi thấy toàn bộ đồ đạc của họ đã bị gom gọn vào một góc hành lang chung cư. Trong nhà, mấy người thợ đang sơn sửa lại tường theo phong cách văn phòng.
“Cái… cái gì thế này? Thảo! Cô làm cái trò gì thế?!” Chị dâu cả hét toáng lên, mặt cắt không còn giọt máu.
Tôi từ trong nhà bước ra, thong thả cầm cuốn sổ đỏ bản gốc trên tay, mỉm cười đối diện với ba con người đang run rẩy vì tức giận và hoang mang:
“Em dọn nhà theo đúng ý anh chị mà. Chị dâu bảo anh Minh mất rồi, em không nên ở lại nhà chồng. Nên em quyết định cho thuê căn nhà ĐỨNG TÊN EM này để lấy tiền ra ngoài ở. Hợp đồng đã ký, tiền cọc em đã nhận.”
“Cô… cô nói cái gì? Nhà này là của chú Minh mua cơ mà?!” Anh cả trợn tròn mắt, lao vào định giật cuốn sổ đỏ nhưng tôi đã nhanh tay đút vào túi.
“Anh cả nhầm rồi. Căn nhà này là tài sản riêng của em trước khi kết hôn, đứng tên một mình Nguyễn Thu Thảo. Hai năm qua em thương anh chị nợ nần nên cho ở nhờ miễn phí. Ai ngờ anh chị lại nghĩ nhà của em là nhà của anh chị, còn định đòi thu tiền thuê nhà của chính chủ cơ à?”
Nghe đến đây, mặt anh cả và chị dâu xám xịt lại như tro tàn. Họ nhận ra đoạn đối thoại lén lút đêm hôm đó đã bị tôi nghe sạch.
“Còn… còn năm trăm triệu tiền đất nền thì sao? Cô cầm bốn trăm triệu của tôi rồi cơ mà?!” Anh cả gào lên, lao đến định bắt đền.
Tôi thản nhiên rút tờ giấy biên nhận ra: “À, giấy trắng mực đen ghi rõ là ‘Vay tiền mặt’ nhé anh cả. Em đang nợ nần chồng chất, nên số tiền đó em xin phép khất, khi nào có em trả sau. Còn chuyện đất nền vùng ven… làm gì có dự án nào hả anh? Em chỉ dựng tạm một vở kịch để xem lòng tham của anh chị lớn đến mức nào thôi. Ai ngờ anh chị lại dễ dàng đem bốn trăm triệu đi dâng cho người mà anh chị vừa định đuổi ra đường.”
Mẹ chồng tôi lúc này ngã quỵ xuống ghế hành lang, vừa khóc vừa mắng vợ chồng anh cả ngu xuẩn. Chị dâu cả thì như kẻ điên, ngồi bệt xuống đất nhìn đống đồ đạc bị vứt ra ngoài.
Tôi kéo chiếc vali cuối cùng ra khỏi cửa, quay lại nhìn họ một lần cuối: “Chìa khóa phòng em đã đổi. Trong vòng hai tiếng nữa, nếu anh chị không mang đống đồ này đi, bảo vệ tòa nhà sẽ dọn sạch dưới hình thức rác thải chung cư. Chúc cả nhà tìm được nhà thuê mới thật nhanh chóng nhé!”
Bước vào thang máy, nhìn cánh cửa từ từ khép lại, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Lòng tham đã che mờ mắt họ, và cái kết ngày hôm nay chính là bài học đắt giá nhất cho những kẻ chuyên đi cướp đoạt công sức của người khác. Từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ chỉ có bình yên.