Khi chồng đề nghị l//y hôn, tôi — người đã chăm sóc mẹ chồng nằm một chỗ suốt 5 năm lại cảm thấy như trời vừa sáng…
Khi chồng đề nghị l//y hôn, tôi — người đã chăm sóc mẹ chồng nằm một chỗ suốt 5 năm lại cảm thấy như trời vừa sáng…
Ngày anh đưa đơn l/y hôn, trên tay tôi vẫn còn dính vài hạt cháo sau khi vừa đút bữa sáng cho mẹ chồng.
Anh đặt xấp giấy xuống bàn.
Giọng bình thản đến lạnh người.
“Lan à… mình l/y hôn đi.”
Tôi ngẩng đầu.
Năm năm.
Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày.
Cuối cùng câu nói ấy cũng được thốt ra.
Bên cạnh, mẹ chồng nh/ếch môi.
“Đáng lẽ phải đ//uổi nó đi từ lâu. Ăn bá//m nhà này suốt mấy năm.”
Em chồng vừa bấm điện thoại vừa cười:
“Anh cả kiếm tiền nuôi chị từng ấy năm cũng đủ rồi.”
Vợ cậu ta che miệng cười khúc khích.
Ai cũng nghĩ tôi sẽ khóc.
Sẽ van xin.
Sẽ quỳ xuống vì sợ mất chồng, mất con.
Nhưng tôi chỉ mỉm cười.
Một nụ cười khiến cả căn phòng bỗng im phăng phắc.
Tôi nhìn thẳng vào chồng.
“Anh biết không?”
“Suốt năm năm qua…”
“Ngày nào em cũng mong anh nói câu này.”
…
Cả nhà ch//ết lặng.
Chiếc điện thoại trên tay em chồng rơi xuống nền gạch.
Chồng tôi cau mày.
“Em nói vậy là sao?”
Tôi bình tĩnh lau sạch đôi tay.
Rồi ngồi xuống đối diện anh.
“Đã l/y hôn thì tính cho rõ.”
“Công.”
“Và nợ.”
Năm năm trước.
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – bị ta//i bi/ến nặng sau một vụ TNGT.
Từ người phụ nữ khỏe mạnh, bà nằm liệt một chỗ.
Bệnh viện nói cần người chăm sóc 24/24.
Thuê điều dưỡng mất hơn hai mươi triệu một tháng.
Hôm ấy.
Chồng tôi.
Em chồng.
Cả gia đình đều nhìn tôi.
Anh nắm tay tôi.
“Lan…
Em nghỉ việc vài năm nhé.
Mẹ chỉ còn trông vào em.”
Tôi khi ấy là kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu.
Mức lương gần ba mươi triệu.
Sự nghiệp đang rất tốt.
Tôi từ bỏ.
Không phải vì tiền.
Mà vì nghĩ…
Mình là con dâu.
Mình còn trẻ.
Hy sinh vài năm cũng đáng.
Không ai ngờ…
“Vài năm.”
Lại thành năm năm.
Suốt năm năm ấy.
Tôi không có ngày nghỉ.
Không có lễ.
Không có Tết.
Đêm nào cũng phải dậy ba bốn lần thay tã.
Lật người cho mẹ chồng.
Massage chống loé//t.
Cho bà uống thuốc đúng giờ.
Đưa đi tái khám.
Mỗi lần sốt là thức trắng.
Có hôm bà lên cơn c/o giậ//t.
Tôi vừa khóc vừa gọi cấ//p cứu.
Trong khi đó.
Chồng tôi chỉ nói.
“Anh phải đi làm.”
Em chồng nói.
“Em bận.”
Em dâu nói.
“Em còn con nhỏ.”
Thế là…
Một mình tôi.
Gánh tất cả.
Điều đau nhất.
Không phải cực.
Mà là…
Không một ai ghi nhận.
Họ nói tôi ở nhà.
Không kiếm ra tiền.
Là ăn bám.
Thậm chí.
Khi đi họ hàng.
Em chồng còn cười.
“Chị dâu em sướ/ng lắm.
Ở nhà chẳng phải làm gì.”
Mọi người cười.
Chỉ có tôi biết.
Đêm hôm trước.
Tôi vừa thay bốn lần tã cho mẹ chồng.
Tôi nhìn chồng.
“Còn nhớ tiền hồi m/ôn bố mẹ em cho không?”
Anh khựng lại.
“Tám trăm triệu.”
“Đúng.”
“Năm năm qua em đã rút gần sáu trăm triệu để mua thuốc, tã, thực phẩm dinh dưỡng cho mẹ.”
Anh giật mình.
“Sao em không nói?”
“Từng nói.”
“Ba lần.”
“Lần nào anh cũng bảo…
‘Để anh xoay.'”
“Rồi anh quên.”
Tôi mở điện thoại.
Một bảng excel hiện ra.
Ngày tháng.
Hóa đơn.
Số tiền.
Ảnh chụp.
Chuyển khoản.
Không thiếu một khoản nào.
Tổng cộng:
597.420.000 đồng.
Cả nhà bắt đầu tái mặt.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.
Tôi lấy thêm một chiếc USB….
Tôi đặt chiếc USB lên mặt bàn, tiếng “cạch” nhỏ vang lên giữa bầu không khí im phăng phắc như một tiếng sấm rền.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, rồi lướt qua khuôn mặt đang dần chuyển từ đắc ý sang tái mét của mẹ chồng và cô em dâu.
“Trong chiếc USB này là toàn bộ file ghi âm cuộc họp gia đình 5 năm trước. Khi đó, anh, chú hai và cô út đã thống nhất ký vào một biên bản: ‘Nếu Lan nghỉ việc chăm mẹ, mỗi tháng mỗi người sẽ phụ cấp cho Lan 7 triệu đồng coi như chi phí sinh hoạt và thù lao chăm sóc’. Anh còn nhớ chứ?”
Chồng tôi nuốt nước bọt, lắp bắp: “Anh… anh nhớ, nhưng dạo đó kinh tế khó khăn…”
“Khó khăn?” – Tôi bật cười, cắt ngang lời anh – “Năm năm qua, chưa một ai đưa cho tôi một đồng nào. Anh nói lương anh phải lo đối ngoại, chú hai bảo bận mua xe, cô út than nuôi con nhỏ. Tôi vì nghĩ cho cái nhà này nên cắn răng dùng tiền túi ra gánh. Bây giờ tính theo giá thị trường nhé!”
Tôi rút từ trong túi xách ra một tờ giấy đã in sẵn, đẩy về phía anh:
“Thuê điều dưỡng chăm người liệt giường 24/24 hiện tại ít nhất là 20 triệu/tháng. Tôi lấy giá hữu nghị người nhà: 15 triệu/tháng.
-
15 triệu x 12 tháng x 5 năm = 900 triệu đồng tiền công.
-
Cộng với 597.420.000 đồng tiền thuốc men tôi đã chi.
-
Tổng cộng: 1.497.420.000 đồng.”
Tôi gõ nhẹ ngón tay xuống bàn: “Chia ba cho ba người con ruột của mẹ. Mỗi người gánh gần 500 triệu. Anh là chồng tôi, khoản tiền thuốc men anh phải có trách nhiệm một nửa, vậy phần của anh là 700 triệu. Thanh toán xong, chúng ta ký đơn.”
“Chị… chị điên rồi à?!” – Cô em chồng hét lên, chiếc điện thoại rơi dưới đất cũng chẳng buồn nhặt – “Chị là con dâu, chăm mẹ là bổn phận! Sao lại tính tiền như đi chợ thế này?”
Mẹ chồng tôi trên giường cũng ú ớ, mặt đỏ gay vì tức giận, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi: “Đồ… đồ đàn bà máu lạnh… nuôi ong tay áo…”
Tôi quay sang nhìn bà, ánh mắt không còn một chút ấm áp hay cam chịu nào của 5 năm qua:
“Mẹ ạ, con dâu chỉ có nghĩa vụ đạo đức khi được đối xử như một con người. Năm năm qua, con thức đêm thức hôm, đổ bô giặt tã cho mẹ, đổi lại là câu ‘đồ ăn bám’ từ miệng mẹ và các con mẹ. Từ giây phút chồng con đưa tờ đơn ly hôn này, con không còn là con dâu của mẹ nữa. Con là một người làm thuê bị quỵt tiền suốt 5 năm. Mà đã là nợ, thì phải trả.”
Tôi đứng dậy, đi vào phòng thu dọn chiếc vali vốn đã được sắp xếp gọn gàng từ một tuần trước – ngay sau khi tôi vô tình đọc được tin nhắn của chồng với cô nhân tình trẻ trung ở công ty, hứa hẹn rằng “chờ anh dọn dẹp xong mụ vợ sập xệ ở nhà rồi anh đón em về”.
Họ tưởng họ đá tôi ra đường để rước người mới. Họ đâu biết, tôi chỉ chờ cái ngày này để được giải thoát một cách danh chính ngôn thuận.
Khi tôi kéo vali bước ra phòng khách, chồng tôi đang vò đầu bứt tai nhìn bảng chi tiết nợ, còn cô em chồng và em dâu thì đang tị nạnh nhau xem ai sẽ là người phải ở nhà thay tã cho mẹ vào ngày mai.
“Lan… em từ từ đã… chuyện này để anh suy nghĩ lại…” – Chồng tôi níu tay tôi, ánh mắt hiện rõ sự hoảng loạn. Anh ta không sợ mất tôi, anh ta chỉ sợ mất một con robot giúp việc miễn phí và đối mặt với đống nợ khổng lồ.
Tôi gạt tay anh ra, cười nhẹ: “Đơn tôi ký rồi. Tiền thì luật sư của tôi sẽ làm việc với các người. Từ ngày mai, lịch lật người của mẹ là 3 tiếng một lần, thuốc huyết áp uống lúc 6h sáng. Chúc cả nhà một cuộc sống mới ‘hạnh phúc’ và ‘nhàn nhã’ như các người vẫn nghĩ.”

Bước ra khỏi cánh cửa chung cư, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sớm, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Năm năm thanh xuân đổi lấy một bài học cay đắng, nhưng nhìn bầu trời phía trước rộng mở, tôi biết: Cuộc đời tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Tôi đặt chiếc USB lên mặt bàn, tiếng “cạch” nhỏ vang lên giữa bầu không khí im phăng phắc như một tiếng sấm rền.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, rồi lướt qua khuôn mặt đang dần chuyển từ đắc ý sang tái mét của mẹ chồng và cô em dâu.
“Trong chiếc USB này là toàn bộ file ghi âm cuộc họp gia đình 5 năm trước. Khi đó, anh, chú hai và cô út đã thống nhất ký vào một biên bản: ‘Nếu Lan nghỉ việc chăm mẹ, mỗi tháng mỗi người sẽ phụ cấp cho Lan 7 triệu đồng coi như chi phí sinh hoạt và thù lao chăm sóc’. Anh còn nhớ chứ?”
Chồng tôi nuốt nước bọt, lắp bắp: “Anh… anh nhớ, nhưng dạo đó kinh tế khó khăn…”
“Khó khăn?” – Tôi bật cười, cắt ngang lời anh – “Năm năm qua, chưa một ai đưa cho tôi một đồng nào. Anh nói lương anh phải lo đối ngoại, chú hai bảo bận mua xe, cô út than nuôi con nhỏ. Tôi vì nghĩ cho cái nhà này nên cắn răng dùng tiền túi ra gánh. Bây giờ tính theo giá thị trường nhé!”
Tôi rút từ trong túi xách ra một tờ giấy đã in sẵn, đẩy về phía anh:
“Thuê điều dưỡng chăm người liệt giường 24/24 hiện tại ít nhất là 20 triệu/tháng. Tôi lấy giá hữu nghị người nhà: 15 triệu/tháng.
-
15 triệu x 12 tháng x 5 năm = 900 triệu đồng tiền công.
-
Cộng với 597.420.000 đồng tiền thuốc men tôi đã chi.
-
Tổng cộng: 1.497.420.000 đồng.”
Tôi gõ nhẹ ngón tay xuống bàn: “Chia ba cho ba người con ruột của mẹ. Mỗi người gánh gần 500 triệu. Anh là chồng tôi, khoản tiền thuốc men anh phải có trách nhiệm một nửa, vậy phần của anh là 700 triệu. Thanh toán xong, chúng ta ký đơn.”
“Chị… chị điên rồi à?!” – Cô em chồng hét lên, chiếc điện thoại rơi dưới đất cũng chẳng buồn nhặt – “Chị là con dâu, chăm mẹ là bổn phận! Sao lại tính tiền như đi chợ thế này?”
Mẹ chồng tôi trên giường cũng ú ớ, mặt đỏ gay vì tức giận, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi: “Đồ… đồ đàn bà máu lạnh… nuôi ong tay áo…”
Tôi quay sang nhìn bà, ánh mắt không còn một chút ấm áp hay cam chịu nào của 5 năm qua:
“Mẹ ạ, con dâu chỉ có nghĩa vụ đạo đức khi được đối xử như một con người. Năm năm qua, con thức đêm thức hôm, đổ bô giặt tã cho mẹ, đổi lại là câu ‘đồ ăn bám’ từ miệng mẹ và các con mẹ. Từ giây phút chồng con đưa tờ đơn ly hôn này, con không còn là con dâu của mẹ nữa. Con là một người làm thuê bị quỵt tiền suốt 5 năm. Mà đã là nợ, thì phải trả.”
Tôi đứng dậy, đi vào phòng thu dọn chiếc vali vốn đã được sắp xếp gọn gàng từ một tuần trước – ngay sau khi tôi vô tình đọc được tin nhắn của chồng với cô nhân tình trẻ trung ở công ty, hứa hẹn rằng “chờ anh dọn dẹp xong mụ vợ sập xệ ở nhà rồi anh đón em về”.
Họ tưởng họ đá tôi ra đường để rước người mới. Họ đâu biết, tôi chỉ chờ cái ngày này để được giải thoát một cách danh chính ngôn thuận.
Khi tôi kéo vali bước ra phòng khách, chồng tôi đang vò đầu bứt tai nhìn bảng chi tiết nợ, còn cô em chồng và em dâu thì đang tị nạnh nhau xem ai sẽ là người phải ở nhà thay tã cho mẹ vào ngày mai.
“Lan… em từ từ đã… chuyện này để anh suy nghĩ lại…” – Chồng tôi níu tay tôi, ánh mắt hiện rõ sự hoảng loạn. Anh ta không sợ mất tôi, anh ta chỉ sợ mất một con robot giúp việc miễn phí và đối mặt với đống nợ khổng lồ.
Tôi gạt tay anh ra, cười nhẹ: “Đơn tôi ký rồi. Tiền thì luật sư của tôi sẽ làm việc với các người. Từ ngày mai, lịch lật người của mẹ là 3 tiếng một lần, thuốc huyết áp uống lúc 6h sáng. Chúc cả nhà một cuộc sống mới ‘hạnh phúc’ và ‘nhàn nhã’ như các người vẫn nghĩ.”
Bước ra khỏi cánh cửa chung cư, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sớm, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Năm năm thanh xuân đổi lấy một bài học cay đắng, nhưng nhìn bầu trời phía trước rộng mở, tôi biết: Cuộc đời tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.