Bán mảnh đất ở quê, vét sạch số tiền tiết kiệm cả đời được 4 tỷ đồng, vợ chồng tôi không giữ lại một xu, tất cả đều đưa cho con trai lên thành phố mua nhà với hy vọng tuổi già sẽ có nơi đi về.
Con trai tôi tên T., còn con dâu là H.
Vợ chồng tôi chỉ có duy nhất một người con trai. Hai vợ chồng quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, dành dụm từng đồng để mong sau này con có cuộc sống khá hơn mình. Cả đời tôi chưa từng dám mua bộ quần áo đắt tiền, còn vợ tôi thì vá đi vá lại chiếc áo cũ đến bạc màu. Chúng tôi chỉ có một suy nghĩ giản dị: tất cả vì tương lai của con.
Khi T. lập gia đình, vợ chồng tôi mừng lắm. H. là cô gái thành phố, nhanh nhẹn, có công việc ổn định. Ngày cưới, tôi còn nắm tay con trai dặn đi dặn lại:
“Con đã có gia đình thì phải biết yêu thương cả hai bên nội ngoại. Đừng để ai phải tủi thân.”
Nó cười gật đầu.
Lúc ấy, tôi đâu ngờ câu nói ấy sau này lại như một lời nhắc dành cho chính nó.
Ba năm trước, T. gọi điện về.
“Bố mẹ ơi, con định mua nhà trên thành phố. Giá gần bốn tỷ. Nếu bán mảnh đất ở quê đứng tên con rồi gom thêm tiền tiết kiệm của bố mẹ thì đủ.”
Đó là mảnh đất ông bà nội để lại cho nó từ ngày còn nhỏ.
Còn tiền tiết kiệm của chúng tôi là hơn hai tỷ đồng, dành dụm suốt mấy chục năm.
Vợ tôi im lặng rất lâu.
Bà biết, nếu đưa hết số tiền ấy thì tuổi già của hai vợ chồng gần như chẳng còn gì.
Nhưng rồi bà vẫn quay sang nhìn tôi.
“Thôi ông ạ. Mình còn khỏe thì còn làm được. Có căn nhà ổn định, các con đỡ khổ.”
Thế là chúng tôi bán đất.
Rút sạch sổ tiết kiệm.
Chuyển cho con đủ bốn tỷ.
Ngày T. nhận chìa khóa căn hộ mới, nó gọi video khoe khắp các phòng.
“Bố mẹ xem này! Nhà đẹp không?”
Vợ tôi rưng rưng nước mắt.
“Đẹp lắm con.”
Bà còn cười bảo:
“Khi nào bố mẹ lên, mẹ sẽ nấu bữa cơm đầu tiên trong căn bếp mới.”
T. cười.
“Vâng.”
Nhưng lời hứa ấy chẳng bao giờ thành hiện thực.

Sau khi dọn vào ở được vài tuần, chúng tôi mới biết bố mẹ vợ của T. đã chuyển đến sống cùng.
Lý do rất đơn giản.
“Ông bà ngoại già rồi. Ở quê bất tiện.”
Tôi nghĩ cũng phải.
Cha mẹ nào già mà chẳng cần con chăm sóc.
Nhưng điều khiến tôi buồn là từ ngày ấy, con trai gần như quên luôn bố mẹ ruột.
Mỗi lần gọi điện.
“Bố mẹ khỏe không?”
“Dạ khỏe.”
Rồi hết chuyện.
Ngày lễ.
Tết.
Sinh nhật mẹ.
Giỗ ông bà.
Nó hiếm khi về.
Có năm chỉ gửi vài triệu đồng rồi nhắn:
“Con bận.”
Trong khi qua hàng xóm, tôi biết nó thường xuyên đưa bố mẹ vợ đi du lịch, đi khám sức khỏe, đi ăn nhà hàng.
Vợ tôi nhiều đêm nằm quay mặt vào tường khóc.
“Tôi đâu cần tiền của con. Tôi chỉ cần nó về ăn với mình một bữa.”
Nghe mà tim tôi như có ai bóp nghẹt.
Một buổi sáng, tôi quyết định lên thành phố.
Không báo trước.
Tôi muốn tạo bất ngờ.
Cũng muốn xem cuộc sống của con ra sao.
Đến nơi thì vừa đúng sáu giờ tối.
Cửa mở.
Mùi thức ăn thơm phức bay ra.
Trong phòng khách, bố mẹ vợ T. đang ngồi xem tivi.
Trên bàn ăn bày đủ món.
Tiếng cười nói rôm rả.
Tôi đứng ngoài cửa vài giây.
Không hiểu sao lại thấy mình giống một người khách lạ.
T. nhìn thấy tôi thì sững người.
“Bố?”
Tôi cười.
“Bố lên thăm các con.”
Thế nhưng điều đầu tiên nó nói không phải là:
“Bố vào nhà đi.”
Mà là:
“Sao bố lên không nói trước với con?”
Tôi khựng lại.
Tôi chưa kịp trả lời thì nó nói tiếp:
“Nhà có việc riêng. Bố lên bất ngờ thế này làm mọi người khó xử.”
Từng câu nói như những mũi kim đâm vào tim.
Đây là căn nhà được mua từ tiền của bố mẹ.
Vậy mà tôi phải báo trước mới được bước vào?
Không khí im lặng đến đáng sợ.
Tôi gượng cười.
“Bố chỉ tiện đường nên ghé.”
Lúc ấy, tôi định quay về luôn.
Thì H. bất ngờ đứng dậy.
Cô ấy đi thẳng đến chỗ chồng.
“T., anh vừa nói gì vậy?”
“Tôi…”
“Đây là bố anh.”
“Nhưng…”
“Anh quên căn nhà này được mua bằng tiền của ai rồi sao?”
Cả căn phòng lặng như tờ.
Tôi cũng đứng chết lặng.
H. quay sang bố mẹ mình.
“Bố mẹ thông cảm. Con xin phép.”
Rồi cô ấy kéo ghế.
“Mời bố ngồi.”
Không ai nói thêm câu nào.
H. lấy bát mới.
Xới cơm.
Gắp thức ăn.
Nhẹ nhàng đặt trước mặt tôi.
“Bố ăn đi. Từ chiều con biết hôm nay trời nóng nên nấu canh chua. Không ngờ bố lại lên.”
Giọng cô ấy bình thản nhưng mắt đã đỏ.
Trong bữa cơm, T. cúi gằm mặt.
Không khí nặng nề.
Ăn xong, H. nói với chồng:
“Anh theo em vào phòng.”
Khoảng hai mươi phút sau.
T. bước ra.
Đôi mắt đỏ hoe.
Nó tiến đến trước mặt tôi rồi bất ngờ quỳ xuống.
“Bố… con xin lỗi.”
Tôi giật mình.
“Bố không cần con quỳ.”
Nó nghẹn ngào.
“Con mải lo làm tròn bổn phận với bên ngoại mà quên mất người đã hy sinh tất cả cho mình.”
Hóa ra trong phòng, H. đã đưa cho chồng xem bản sao giấy chuyển khoản bốn tỷ năm xưa mà cô vẫn giữ.
Ngày mua nhà, chính H. là người yêu cầu lưu lại toàn bộ hồ sơ.
Cô nói với chồng:
“Em chưa bao giờ phản đối việc chăm sóc bố mẹ em. Nhưng anh không thể hiếu với một bên rồi bất hiếu với bên còn lại.”
Từng lời ấy khiến T. tỉnh ngộ.
Hôm đó, bố mẹ vợ T. cũng bước đến.
Ông thông gia nắm tay tôi.
“Anh chị thông cảm. Chúng tôi ở đây nhưng chưa từng yêu cầu con rể bỏ bê bố mẹ ruột. Là người lớn, chúng tôi cũng có phần trách nhiệm.”
Tôi nhìn ông rồi mỉm cười.
“Không ai muốn chuyện này xảy ra.”
Một tháng sau.
T. về quê.
Lần này không phải một mình.
Cả gia đình cùng về.
Nó xin sửa lại căn nhà cũ.
Lắp máy nước nóng.
Đổi mái ngói.
Mua cho mẹ chiếc giường mới.
Quan trọng hơn cả, nó về thường xuyên.
Có khi chỉ để ăn bữa cơm rồi tối lại lên thành phố.
Có lần tôi hỏi H.:
“Con không thấy thiệt khi chồng dành thời gian cho bố mẹ chồng à?”
Cô cười.
“Cha mẹ nào cũng chỉ có một cuộc đời để chờ con. Nếu hôm nay mình không biết trân trọng thì sau này muốn báo hiếu cũng không còn cơ hội.”
Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi.
Từ đó, hai bên thông gia cũng thân thiết hơn.
Ngày lễ, lúc thì bố mẹ vợ xuống quê chơi.
Lúc thì chúng tôi lên thành phố.
Không còn cảnh bên trọng bên khinh.
Không còn ai phải tủi thân.
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn các con quây quần bên mâm cơm, tôi lại hiểu rằng giá trị lớn nhất của một gia đình không nằm ở căn nhà bốn tỷ hay những món đồ đắt tiền.
Điều quý giá nhất là sự công bằng trong tình thân.
Cha mẹ hai bên đều đã dành cả tuổi trẻ để nuôi con khôn lớn.
Không ai xứng đáng bị lãng quên chỉ vì khoảng cách địa lý hay điều kiện sống.
Con người có thể thành công ngoài xã hội, nhưng nếu để cha mẹ già phải chờ đợi trong cô đơn thì mọi thành công ấy cũng khó trọn vẹn.
Bởi báo hiếu không phải là chọn một bên để yêu thương.
Mà là biết gìn giữ trọn vẹn nghĩa tình với cả những người đã sinh thành và những người đã yêu thương mình bằng cả cuộc đời.
ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN HƯ CẤU, ẢNH MINH HỌA, ĐỌC MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ!