Đám ta//ng chồng tôi vừa qua được chín ngày thì căn nhà vốn còn vương mùi hương khói đã trở thành chiến trường. Không phải giữa người ngoài. Mà là giữa những người mang danh người thân….
Đám ta//ng chồng tôi vừa qua được chín ngày thì căn nhà vốn còn vương mùi hương khói đã trở thành chiến trường. Không phải giữa người ngoài. Mà là giữa những người mang danh người thân….
Chồng tôi, Hùng, qua đời trong một vụ TNGT trên đường đi công tác. Mọi chuyện đến quá bất ngờ. Buổi sáng anh còn gọi điện dặn tôi nhớ đón con sớm, chiều cùng ngày bệnh viện gọi báo gia đình đến nhận d//ạng.
Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, tôi từ một người vợ có chồng, trở thành gó/a phụ ở tuổi ba m/ươi hai.
Con trai tôi mới năm tuổi, vẫn ngây thơ hỏi mỗi tối:
– Mẹ ơi, sao ba đi làm lâu thế chưa về?
Tôi chỉ biết ôm con vào lòn/g mà khóc.
Những ngày tan//g lễ, tôi gần như k/iệt sức. Họ hàng đến viếng đông đủ. Anh trai chồng là Thái đứng ra lo mọi việc. Chị dâu lúc nào cũng tỏ vẻ thương xót, liên tục nắm tay tôi an ủi:
– Em đừng lo. Còn có gia đình.
Lúc ấy tôi thật sự tin.
Tôi nghĩ dù Hùng không còn, ít nhất mẹ con tôi vẫn còn một mái nhà.
Tôi đâu ngờ, đó chỉ là màn kịch.
…
Đến ngày thứ chín sau đám t//ang, khi bàn thờ còn chưa hết khói nhang, anh Thái và chị dâu lại đến.
Lần này, họ không mang trái cây hay nhang đèn.
Họ mang theo một tập hồ sơ dày.
Anh Thái đặt mạnh xuống bàn.
– Ký đi.
Tôi ngơ ngác.
– Đây là gì vậy anh?
Chị dâu kéo ghế ngồi xuống, giọng bình thản như đang bàn chuyện mua bán.
– Giấy x//ác nhận phân chia tài sản.
Tôi c//hết lặng.
– Tài sản gì?
– Căn nhà này.
Tôi nhìn họ không chớp mắt.
– Đây là nhà của vợ chồng em.

Chị dâu bật cười.
– Nhà của em?
Cô ta rút trong tập hồ sơ ra bản photocopy Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
– Em nhìn kỹ đi.
Tôi cầm lên.
Ti//m như rơi xuống vực.
Tên trên sổ đúng là cha chồng.
Phía dưới có ghi thêm người đồng sở hữu là chồng tôi.
Ngày đó, vì chúng tôi chưa đủ điều kiện vay ngân hàng nên cha chồng đứng tên giúp để làm thủ tục thế chấp. Sau khi trả hết nợ sẽ sang tên lại.
Nhưng ba năm nay công việc khó khăn, khoản vay vẫn chưa thanh toán xong.
Việc sang tên còn dang dở.
Không ngờ…
Chính điều đó lại trở thành cái cớ để họ cướp/ lấy tất cả.
Anh Thái chậm rãi nói:
– Hùng m/ất rồi. Phần của nó sẽ quay về gia đình. Tôi là con trưởng nên sẽ quản lý.
– Không thể như vậy!
Tôi nghẹn giọng.
– Bao năm nay vợ chồng em trả từng đồng tiền góp. Ba mẹ chỉ đứng tên hộ.
– Có giấy tờ chứng minh không?
Tôi cứng người.
Tiền trả góp đều chuyển khoản từ tài khoản của Hùng.
Nhưng người vay trên hợp đồng vẫn là cha chồng.
Chị dâu khoanh tay.
– Không có thì đừng nói.
…
Tôi quay sang cha mẹ chồng.
Hai người ngồi im từ đầu.
– Ba… mẹ…
Con chỉ xin mẹ con con được tiếp tục ở đây.
Con sẽ cố làm việc, trả hết khoản vay.
Sau này nếu ba mẹ muốn lấy lại phần của anh Hùng, con cũng chấp nhận thương lượng.
Xin đừng đu/ổi mẹ con con ra ngoài.
Cha chồng cúi đầu uống trà.
Mẹ chồng khẽ thở dài.
– Con à…
Hùng m/ất rồi.
Nhà này là tài sản của gia đình.
Ba mẹ già rồi, cũng phải nghĩ cho con trưởng.
Nghe xong câu ấy…
Tôi cảm thấy toàn thân lạn/h buốt.
Thì ra…
Trong mắt họ.
Đứa con dâu đã chăm sóc gia đình gần tám năm.
Đứa cháu nội đang ngồi trong góc ôm di ảnh cha.
Cũng không đáng giá bằng một căn nhà.
…
Ba ngày sau.
Họ đưa cả luật sư riêng tới.
Luật sư nói rất nhẹ nhàng:
– Nếu chị hợp tác bàn giao nhà sẽ tốt hơn. Tránh kiện tụng.
Tôi hỏi:
– Nếu tôi không đồng ý?
Anh Thái đáp ngay.
– Thì ra tòa.
Đừng nghĩ góa phụ là muốn làm gì cũng được.
Lần đầu tiên trong đời.
Tôi hiểu thế nào là tuyệt vọng.
…
Đêm ấy.
Con trai đã ngủ.
Tôi ngồi trước bàn thờ chồng.
Tấm ảnh anh vẫn cười hiền như mọi ngày.
Tôi bật khóc.
– Anh à…
Em thật sự không giữ nổi ngôi nhà của mình sao?
Đúng lúc ấy.
Ánh mắt tôi chợt dừng lại trên chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là tập tài liệu Hùng từng dặn:
“Nếu có chuyện gì xảy ra, em hãy giữ cẩn thận.”
Tôi mở ra.
Ngoài giấy tờ vay ngân hàng còn có một tấm danh thiếp.
Chỉ ghi một cái tên.
Luật sư Trần Minh Quân.
Bên dưới là dòng chữ viết tay của Hùng:
“Nếu em gặp chuyện, hãy gọi chú Quân
Tôi run rẩy lấy tấm danh thiếp ra, những ngón tay siết chặt như người sắp chìm vớ được chiếc cọc cứu sinh duy nhất. Ngay đêm hôm đó, tôi gọi vào số điện thoại trên tấm thẻ. Đầu dây bên kia là một giọng nói trung niên trầm ấm nhưng vô cùng quyết đoán. Sau khi nghe tôi khóc nghẹn kể lại sự tình, luật sư Quân chỉ nói một câu: “Cháu yên tâm, ngày mai chú sẽ đến. Việc của Hùng, chú không để mẹ con cháu chịu thiệt.”
Sáng hôm sau, gia đình chồng lại kéo đến cùng gã luật sư riêng của họ, mang theo tờ biên bản bàn giao nhà được soạn sẵn, ép tôi ký. Anh Thái đập bàn, quát lớn: – Cô suy nghĩ kỹ chưa? Đừng để ra tòa rồi ra đi với hai bàn tay trắng, lúc đó đừng trách anh em tuyệt tình!
– Ai cho phép các người ép buộc góa phụ và trẻ nhỏ ngay trong thời gian tang chế thế này? – Một giọng nói đĩnh đạc vang lên từ cửa.
Luật sư Quân bước vào, bộ vest đen nghiêm chỉnh, trên tay ôm một tập hồ sơ dày không kém. Gã luật sư của phía anh Thái vừa nhìn thấy ông đã biến sắc, vội vàng đứng bật dậy: “Đàn anh… sao anh lại ở đây?”
Hóa ra, luật sư Trần Minh Quân là một tên tuổi lớn trong ngành luật, và cũng chính là người bạn chí cốt năm xưa của cha tôi, người đã chứng kiến và âm thầm giúp đỡ chồng tôi trong rất nhiều giao dịch tài chính.
Luật sư Quân thong thả ngồi xuống đối diện với gia đình chồng tôi, mở cặp và rút ra một tập tài liệu: – Các vị tưởng Hùng mất đi thì các vị có thể nuốt trọn căn nhà này dựa trên cái danh nghĩa đứng tên hộ của ông cụ sao? Các vị quá ngây thơ rồi.
Ông quay sang gã luật sư trẻ phía đối diện: – Cậu tư vấn cho thân chủ mà không check kỹ dòng tiền sao? Hãy nhìn cho kỹ đây. Toàn bộ số tiền cọc mua đất ban đầu, tiền nộp thuế, và tất cả các kỳ thanh toán nợ gốc lẫn lãi hàng tháng trong 3 năm qua đều được chuyển khoản trực tiếp từ tài khoản cá nhân của anh Hùng vào tài khoản vay của ông cụ. Trên nội dung chuyển khoản đều ghi rõ: “Hùng trả tiền mua nhà đất”. Theo luật, đây là chứng cứ đanh thép chứng minh quan hệ sở hữu thực tế.
Gương mặt anh Thái và chị dâu bắt đầu tái mét. Chị dâu gằn giọng chống chế: – Nhưng trên giấy tờ rõ ràng có tên ba chồng tôi và anh Thái là con trưởng…
– Chưa hết đâu! – Luật sư Quân cắt ngang, nụ cười nửa miệng đầy đanh thép. Ông rút ra một tờ giấy có công chứng – Đây là Văn bản thỏa thuận tài sản được ký giữa ông cụ và anh Hùng ngay tại văn phòng công chứng vào thời điểm mua nhà. Trong đó ông cụ đã ký xác nhận: Toàn bộ số tiền mua đất và xây nhà đều do anh Hùng chi trả, ông cụ chỉ đứng tên hộ để làm thủ tục vay ngân hàng và cam kết sẽ sang tên lại vô điều kiện khi anh Hùng yêu cầu.
Tai tôi như ù đi trước những lời của chú Quân. Thì ra, chồng tôi khi sinh thời là người cẩn trọng, anh đã âm thầm chuẩn bị mọi đường lui để bảo vệ mẹ con tôi, phòng trường hợp lòng người thay đổi.
Gã luật sư phía anh Thái run rẩy xem qua tập hồ sơ, rồi cúi đầu nói nhỏ với anh Thái: “Anh chị thôi đi, giấy tờ này chuẩn 100%, có kiện ra tòa mình chắc chắn thua, còn có nguy cơ bị kiện ngược tội chiếm đoạt tài sản đấy!”
Nhìn thấy đồng minh tháo chạy, chị dâu ngã quỵ xuống ghế, anh Thái mặt cắt không còn giọt máu. Lúc này, cha mẹ chồng tôi – những người vốn im lặng suốt mấy ngày qua – mới run rẩy lên tiếng: – Con dâu… ba mẹ… ba mẹ già rồi, bị thằng Thái nó xúi dại… Con đừng chấp nhặt…
Tôi nhìn năm con người trước mặt, những người cách đây vài phút còn muốn đẩy mẹ con tôi vào đường cùng. Nỗi đau buồn hóa thành sự cứng cỏi, tôi gạt nước mắt, ôm chặt con trai vào lòng và nhìn thẳng vào họ: – Anh Hùng vừa nằm xuống, các người đã không màng tình máu mủ mà bức tử mẹ con tôi. Từ hôm nay, tình nghĩa đoạn tuyệt. Căn nhà này là mồ hôi nước mắt của chồng tôi, tôi sẽ giữ lại cho con trai anh ấy. Mời các người ra khỏi nhà tôi!
Anh Thái, chị dâu và ba mẹ chồng lủi thủi thu dọn giấy tờ bước đi trong nhục nhã, không ai dám ngoái đầu nhìn lại.
Căn nhà trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Tôi thắp một nén nhang lên bàn thờ chồng, nhìn nụ cười của anh qua làn khói xám. Giờ đây, tôi không còn khóc nữa. Tôi biết, dù anh không còn ở bên bằng xương bằng thịt, nhưng tình yêu và sự chu đáo của anh sẽ mãi là bức tường thành vững chãi nhất bảo vệ mẹ con tôi đến suốt cuộc đời.