Bố mẹ chồng tôi không bàn bạc với ai, lặng lẽ bán căn nhà duy nhất ở quê, rồi đem toàn bộ gần 15 tỷ đồng đưa cho em chồng mua đứt một căn hộ cao cấp…
Bố mẹ chồng tôi không bàn bạc với ai, lặng lẽ bán căn nhà duy nhất ở quê, rồi đem toàn bộ gần 15 tỷ đồng đưa cho em chồng mua đứt một căn hộ cao cấp…
Khi biết chuyện, tôi chỉ mỉm cười, không nói một lời.
Chồng tôi ngạc nhiên hỏi sao tôi không nổi giận, tôi chỉ nhún vai:
“Đó là tiền của bố mẹ. Bố mẹ muốn cho ai là quyền của bố mẹ.”
Nửa năm sau, bố mẹ chồng tay xách nách mang vali xuất hiện trước cửa nhà tôi ở Hà Nội, cười tươi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Con dâu à, sau này bố mẹ về ở với hai đứa để dưỡng già nhé.”
Tôi đứng sau cánh cửa sắt, bình tĩnh đáp:
“Con gái cưng của bố mẹ đang ở TP.HCM đấy. Bố mẹ gõ nhầm cửa rồi.”
1
Bữa cơm tối hôm ấy nặng nề đến lạ.
Tôi gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát con trai. Đó là món thằng bé thích nhất.
Đôi đũa của mẹ chồng tôi – bà Nguyễn Thị Lan – khựng lại giữa đĩa thức ăn.
“Trẻ con ăn ít thịt lại. Toàn đồ chiên xào, không tốt.”
Giọng bà vẫn đều đều nhưng đầy vẻ áp đặt.
Tôi chỉ mỉm cười, lặng lẽ rút đũa về.
Con trai tôi – bé Bảo – nhìn mẹ rồi nhìn bà nội, ngoan ngoãn cúi đầu ăn hết miếng sườn.
Chồng tôi, anh Trần Văn Hùng, vội nói đỡ:
“Mẹ, không sao đâu. Thằng bé đang tuổi lớn, ăn khỏe một chút cũng tốt.”
Mẹ chồng liếc con trai.
“Anh thì biết gì.”
“Cái Linh em gái anh ở TP.HCM ấy, đi làm bận đến mức nhiều hôm chẳng kịp ăn cơm, gầ//y rộc cả người.”
“Còn Bảo thì sắp tròn như cái bánh bao rồi.”
Suốt cả bữa ăn, câu chuyện chỉ xoay quanh cô em chồng Trần Mỹ Linh.
Trong mắt bố mẹ chồng, dường như cô con gái ở cách nhà hơn một nghìn cây số mới là niềm tự hào lớn nhất.
Tôi lặng lẽ uống canh.
Tám năm làm dâu.
Tôi đã quen.
Bố chồng tôi – ông Trần Văn Phúc – vốn ít nói cũng chậm rãi lên tiếng:
“Con bé Linh giỏi thật.”
“Một thân một mình vào TP.HCM lập nghiệp, đứng vững được ở đó đâu phải chuyện dễ.”
“Không như có người, cả đời chỉ quanh quẩn ở tỉnh lẻ.”
Ông không nhìn tôi.
Nhưng ai cũng hiểu ông đang nói ai.
Tôi lấy chồng tám năm.
Có công việc ổn định trong cơ quan nhà nước.
Gia đình nhỏ êm ấm.
Thế nhưng trong mắt bố mẹ chồng, tôi vẫn là người “không có chí tiến thủ”, chỉ vì không vào thành phố lớn lập nghiệp.
Anh Hùng vội gắp cho tôi ít rau.
“Bố, công việc của Hương cũng tốt mà. Cô ấy là cán bộ chủ chốt của cơ quan.”
“Chủ chốt?”
Mẹ chồng cười nhạt.
“Lương ba cọc ba đồng thì làm được gì?”
“Tiền thưởng một dự án của con Linh còn bằng cả nửa năm lương của nó.”
“Đó mới là khác biệt.”
Bát canh trong tay tôi bỗng nhạt thếch.
Bé Bảo nhỏ giọng:
“Nhưng cô giáo bảo mẹ giỏi lắm mà…”
Lời nói ngây thơ của đứa trẻ khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt.
Mẹ chồng sa sầm mặt.
“Người lớn nói chuyện, trẻ con không được xen vào.”
Bảo giật mình, cúi gằm mặt.
Tôi đặt bát xuống.
“Mẹ.”
“Bảo còn nhỏ. Mẹ đừng quát cháu.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng đủ lạnh.
Bà Lan sững người.
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi đáp lại bà bằng thái độ như vậy.
Anh Hùng vội vàng chuyển sang kể vài chuyện ở quê.
Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng khó chịu.
…
Rửa xong đống bát đũa, tôi nghe mẹ chồng nói ngoài phòng khách:
“Đàn bà thì phải biết lo việc nhà.”
“Cái Linh nhà tôi đi làm bận thế mà nhà cửa lúc nào cũng sạch bong.”
Lại là Trần Mỹ Linh.
Tôi siết chặt chiếc bát trong tay.
Tiếng nước chảy lạnh buốt.
Lạnh như chính lòng tôi lúc ấy.
Lúc chuẩn bị về, mẹ chồng bất ngờ nắm lấy tay chồng tôi.
“Con trai.”
“Bố mẹ già rồi.”
“Chỉ mong hai anh em luôn yêu thương nhau.”
“Em gái con ở TP.HCM vất vả lắm.”
Bố chồng cũng gật đầu.
“Gia đình mình phải nghĩ cho nó nhiều hơn.”
Rồi mẹ chồng mỉm cười đầy ẩn ý.
“Bố mẹ đang chuẩn bị cho con Linh một món quà thật lớn.”
“Để nó yên tâm cắm rễ ở TP.HCM.”
“Chuyện này hai đứa không cần lo.”
Nói xong, hai ông bà rời đi.
Tôi đứng ở cửa nhìn theo.
Trong lòng bỗng dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Không hiểu vì sao…
Tôi có cảm giác…
Một cơn bão rất lớn sắp ập đến.
2
Hai tuần sau.
Điều kỳ lạ là bố mẹ chồng không gọi lấy một cuộc điện thoại.
Anh Hùng gọi về vài lần, họ cũng chỉ nói vài câu rồi vội tắt máy.
Chiều hôm ấy, tôi nhận được cuộc gọi từ cô em họ ở quê.
“Chị Hương!”
“Chị biết tin chưa?”
“Bố mẹ chồng chị bán căn nhà ở quê rồi!”
Tôi chết lặng.
“Căn… căn nào?”
“Còn căn nào nữa.”
“Căn nhà ba gian sát bờ sông ấy.”
“Nơi cả nhà sống mấy chục năm.”
“Người ta mua gần 15 tỷ đồng.”
“Chuyển khoản một lần luôn.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Đó là căn nhà tổ.
Là nơi chồng tôi lớn lên.
Là nơi bố mẹ chồng từng nhiều lần nói trước mặt họ hàng rằng sau này sẽ để lại cho cháu nội.
Thế mà…
Họ bán.
Không nói với ai.
Tôi run giọng hỏi:
“Vậy… bố mẹ đang ở đâu?”
“Đi TP.HCM rồi.”
“Bán nhà xong hôm sau là lên luôn.”
“Hàng xóm ai cũng bảo sau này hai ông bà sẽ về sống với vợ chồng chị để dưỡng già.”
Tôi bỗng bật cười.
Một nụ cười lạnh.
Bán sạch tài sản.
Cho hết tiền con gái.
Rồi bảo với cả thiên hạ rằng sau này sẽ về dựa vào con trai.
Đúng là tính toán quá khéo.
Tôi cúp máy.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Tôi vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng.
Tôi gọi cho Trần Mỹ Linh.
Đầu dây bên kia rất lâu mới có người bắt máy.
“Chị dâu à.”
“Sao hôm nay lại nhớ gọi em?”
Giọng cô ta vui như mở hội.
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Dạo này em thế nào?”
“Tốt lắm.”
“Em vừa mua căn hộ ở TP.HCM.”
“Khu trung tâm luôn.”
“Hơn 120 mét vuông.”
Tim tôi nặng trĩu.
“Bố mẹ thương em nhất.”
“Hai người bán nhà ở quê.”
“Đưa em toàn bộ gần 15 tỷ.”
“Thanh toán một lần.”
“Sổ hồng đứng tên mình em.”
“Chị thấy em có phải là người hạnh phúc nhất không?”
Từng lời như từng nhát dao.
Thì ra…
Đó chính là “món quà lớn” mà bố mẹ chồng từng nhắc đến.
Họ bán căn nhà duy nhất của cả gia đình.
Dốc sạch tài sản tích cóp cả đời.
Chỉ để mua nhà cho con gái.
Còn con trai, con dâu và đứa cháu nội…
Dường như chưa từng tồn tại trong phép tính của họ.
Mỹ Linh vẫn cười nói:
“À đúng rồi.”
“Bố mẹ đang ở với em.”
“Nhưng nhà mới còn mùi sơn.”
“Một thời gian nữa hai người sẽ ra Hà Nội ở với anh chị.”
“Dù sao anh Hùng là con trai trưởng.”
“Phụng dưỡng bố mẹ là trách nhiệm mà.”
“Tiền thì bố mẹ cho em hết rồi.”
“Việc chăm bố mẹ sau này nhờ anh chị nhé.”
“Công bằng mà.”
Tôi lặng lẽ tắt máy.
Nếu nghe thêm một câu nữa…
Có lẽ tôi sẽ không còn giữ được bình tĩnh.
Tôi ngồi trong bóng tối đến tận khi anh Hùng đi làm về.
Anh bật đèn, giật mình khi thấy tôi ngồi bất động trên ghế sofa.
“Hương.”
“Em sao thế?”
Tôi tránh bàn tay anh.
Anh khựng lại.
“Có chuyện gì vậy?”

Tôi nhìn người đàn ông đã chung sống với mình suốt tám năm.
Trên gương mặt anh là sự hoang mang thật sự.
Rõ ràng…
Anh cũng không hề biết.
Tôi khàn giọng nói:
“Bố mẹ anh bán căn nhà ở quê rồi.”
“Gần 15 tỷ đồng… họ đưa hết cho Trần Mỹ Linh mua nhà ở TP.HCM.”..
Dưới đây là phần tiếp tục và cái kết cho câu chuyện của bạn, được viết theo lối kịch tính, cuốn hút và đẩy cao trào cảm xúc:
Anh Hùng sững sờ, chiếc cặp táp trên tay rơi bịch xuống sàn nhà. Gương mặt anh chuyển từ ngơ ngác sang tái mét, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Phải mất đến vài phút, anh mới tìm lại được giọng nói của mình, vội vàng rút điện thoại ra gọi cho bố mẹ, rồi lại gọi cho em gái. Những cuộc hội thoại loa ngoài vang lên trong căn phòng khách vắng lặng chỉ càng xát thêm muối vào lòng anh. Đầu dây bên kia, mẹ chồng tôi vẫn dùng giọng điệu thản nhiên ấy:
“Anh là anh trưởng, phải biết thương em. Con Linh nó thân gái dặm trường trong Nam, không có cái nhà che nắng che mưa sao lập nghiệp được? Anh chị có nhà cửa ổn định ở Hà Nội rồi, còn tị nạnh với em làm gì?”
Khi anh Hùng hỏi về việc dưỡng già, ông bà phán một câu xanh rờn: “Tiền bạc là của bố mẹ, bố mẹ cho ai là quyền của bố mẹ. Sau này bố mẹ già thì về ở với anh trưởng, đạo lý từ xưa đến nay đều thế, con Linh là con gái, gả đi rồi sao chăm bố mẹ được!”
Chồng tôi buông thõng hai tay, bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh đau đớn không phải vì không được chia tiền, mà vì nhận ra sự thiên vị đến tàn nhẫn của đấng sinh thành.
Lúc ấy, tôi chỉ mỉm cười, không nói một lời.
Khi anh Hùng ngạc nhiên hỏi sao tôi không nổi giận, tôi chỉ nhún vai, bình thản đáp:
“Đó là tiền của bố mẹ. Bố mẹ muốn cho ai là quyền của bố mẹ. Nhưng nghĩa vụ và trách nhiệm cũng phải đi đôi với quyền lợi, anh hiểu ý em chứ?”
Từ ngày hôm đó, tôi hoàn toàn ngắt kết nối với nhà chồng. Tôi không hỏi han, không gửi quà cáp, cũng cấm cửa không cho anh Hùng dùng tiền túi của hai vợ chồng để lén lút chu cấp cho ông bà. Tôi nói rõ với anh: “Nếu anh muốn làm tròn chữ hiếu bằng cách còng lưng nuôi dưỡng người đã dốc sạch gia sản cho đứa con khác, anh có thể đi. Tôi và con không cản.” Nhìn thấy sự kiên quyết của tôi, anh Hùng chỉ biết im lặng chọn đứng về phía tổ ấm nhỏ của mình.
3
Nửa năm sau.
Cơn bão mà tôi dự đoán rốt cuộc cũng đã đến, nhưng nó không ập vào nhà tôi, mà quét sạch qua cái gọi là “tình mẫu tử thiêng liêng” ở phương Nam kia.
Hóa ra cuộc sống ở TP.HCM không như bố mẹ chồng tôi tưởng tượng. Căn hộ cao cấp 120 mét vuông đứng tên một mình Trần Mỹ Linh thật đấy, nhưng ngay sau khi có nhà, cô ta lập tức nhận lời cầu hôn của gã bạn trai và đón mẹ chồng tương lai về ở cùng.
Bố mẹ chồng tôi từ vị thế “ân nhân” bỗng chốc trở thành người thừa trong chính căn nhà được mua bằng tiền của mình. Mẹ chồng tôi vốn quen thói độc đoán ở quê, vào Nam đụng độ ngay bà thông gia sắc sảo không kém. Thêm vào đó, cô em chồng quý hóa sau khi có được tài sản thì thái độ quay ngoắt 180 độ. Mỗi lần bố mẹ chồng ho hen, ốm đau, cô ta lại cằn nhằn là đi làm áp lực, về nhà còn phải hầu hạ người già.
Chịu không nổi tủi nhục, lại thêm lời bàn ra tán vào của con gái và thông gia rằng “bố mẹ còn con trai trưởng ở Hà Nội, mắc gì cứ bám lấy con gái đã gả đi”, hai ông bà mới lủi thủi thu dọn hành lý, mua vé tàu ra Bắc.
Và thế là, họ xuất hiện trước cửa nhà tôi vào một chiều mưa gió.
4
Nhìn qua khe cửa sắt, mẹ chồng tôi trông gầy rộc hẳn đi, không còn vẻ kiêu ngạo, sang chảnh như nửa năm trước. Bố chồng tôi thì khòm lưng, tay xách nách mang hai chiếc vali giả da đã sờn góc.
“Con dâu à, sau này bố mẹ về ở với hai đứa để dưỡng già nhé.” – Bà Lan cố nở một nụ cười thật tươi, giọng điệu ngọt nhạt chưa từng có.
Tôi đứng sau cánh cửa sắt, bình tĩnh đáp:
“Con gái cưng của bố mẹ đang ở TP.HCM đấy. Bố mẹ gõ nhầm cửa rồi.”
Mẹ chồng tôi sững sờ, nụ cười trên môi cứng đờ. Bà vội vàng phân bua:
“Hương à, con đừng chấp nhặt chuyện cũ. Con Linh nó còn trẻ, chưa hiểu chuyện, bên nhà chồng nó lại khó khăn… Bố mẹ nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có vợ chồng con là hiếu thảo nhất, anh Hùng lại là con trai trưởng…”
Đúng lúc này, anh Hùng bước ra từ phía sau tôi. Nhìn thấy bố mẹ mình lếch thếch trong mưa, mắt anh đỏ hoe, nhưng bàn tay anh đang nắm chặt lấy vai tôi như một lời tự nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo.
Bà Lan như chết đuối vớ được cọc, gọi lớn:
“Hùng ơi! Con nói với vợ con một tiếng đi! Bố mẹ nuôi con khôn lớn, chẳng lẽ giờ già rồi con lại để bố mẹ đầu đường xó chợ thế này sao?”
Anh Hùng nhìn bố mẹ, nghẹn ngào nói:
“Bố, mẹ. Ngày bố mẹ bán nhà đem 15 tỷ cho cái Linh, bố mẹ có nghĩ đến việc con trai bố mẹ vẫn đang phải trả góp căn chung cư này mỗi tháng không? Lúc con Linh bảo trách nhiệm nuôi bố mẹ thuộc về con vì con là trưởng, bố mẹ cũng gật đầu đồng ý. Giờ tiền con Linh giữ, nhà con Linh ở, còn gánh nặng thì bố mẹ lại mang ra Bắc bắt vợ chồng con gánh?”
“Con… con là đứa bất hiếu!” – Bố chồng tôi run rẩy chỉ tay vào mặt anh.
“Con không bất hiếu. Mỗi tháng con vẫn sẽ gửi 2 triệu vào tài khoản của bố mẹ để làm tròn bổn phận nuôi dưỡng, giống như pháp luật quy định. Nhưng căn nhà này là tiền của vợ con, của bố mẹ vợ cho một nửa để mua. Con không có quyền quyết định cho người khác vào ở.” – Anh Hùng dứt khoát quay mặt đi.
Tôi nhìn hai ông bà già đứng chết lặng ngoài hành lang, nhẹ nhàng kéo cánh cửa gỗ lại, rồi khóa chặt cửa sắt.
Tiếng bà Lan khóc lóc, đập cửa vang lên một hồi rồi cũng er dè lịm dần. Tôi nghe thấy tiếng bước chân bước đi nặng nề của họ, hướng về phía trạm xe buýt.
Tối hôm đó, căn nhà của chúng tôi lại tràn ngập tiếng cười. Tôi làm lại món sườn xào chua ngọt cho bé Bảo. Lần này, không còn ai cằn nhằn, không còn bầu không khí ngột ngạt, ép uổng.
Có những người, phải để họ tự nếm trải cái đắng chát của lòng tham và sự thiên vị, họ mới hiểu được giá trị của những thứ mình đã vứt bỏ. Còn tôi, tôi chỉ cần bảo vệ thật tốt sự bình yên cho tổ ấm của chính mình.