Biết Được Số Phòng 502 Chồng Hẹn Với Nhân Tình, Chị Vợ Cao Tay Đến Trước Một Bước Nằm Đợi. Khi Chồng Bước Vào, Vở Kịch Mới Chính Thức Bắt Đầu…

Biết Được Số Phòng 502 Chồng Hẹn Với Nhân Tình, Chị Vợ Cao Tay Đến Trước Một Bước Nằm Đợi. Khi Chồng Bước Vào, Vở Kịch Mới Chính Thức Bắt Đầu…

Điện thoại rung lên lúc 9 giờ tối.

Linh đang dọn bát đũa thì màn hình sáng lên với một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ vỏn vẹn một dòng.

“Nếu chị muốn biết tối nay chồng mình thật sự đi đâu, hãy đến khách sạn Hoàng Gia, phòng 502, lúc 10 giờ. Tin hay không là quyền của chị.”

Kèm theo đó là một tấm ảnh.

Trong ảnh, chồng cô – Hùng – đang ngồi trong quán cà phê đối diện một cô gái trẻ mặc váy trắng. Hai người cười rất thân mật.

Linh nhìn chằm chằm vào màn hình.

Nếu là ba tháng trước, có lẽ cô sẽ lập tức gọi điện chất vấn.

Nhưng bây giờ…

Cô chỉ lặng lẽ khóa điện thoại.

Ba tháng qua, Hùng thay đổi quá nhiều.

Liên tục tăng ca.

Cuối tuần cũng có “khách hàng quan trọng”.

Mùi nước hoa lạ trên áo sơ mi xuất hiện ngày càng nhiều.

Đặc biệt là chiếc điện thoại, trước đây luôn để lung tung, giờ lại đặt mật khẩu, mang theo cả lúc đi tắm.

Linh từng tự nhủ mình không nên đa nghi.

Cho đến khi nhận được tin nhắn này.

Đúng 9 giờ 20 phút.

Hùng từ phòng ngủ bước ra, chỉnh lại cà vạt.

“Anh phải gặp đối tác ký hợp đồng.”

Linh mỉm cười dịu dàng.

“Vâng. Anh đi cẩn thận.”

Hùng hơi khựng lại.

Có lẽ chính anh cũng bất ngờ vì sự bình tĩnh ấy.

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán vợ rồi rời đi.

Tiếng cửa vừa khép.

Nụ cười trên môi Linh cũng biến mất.

Mười phút sau.

Một chiếc taxi dừng trước khách sạn.

Linh không đi lên ngay.

Cô ngồi ở sảnh, bình tĩnh uống hết ly nước lọc rồi mới gọi quản lý.

Điều khiến mọi người ngạc nhiên là Linh không hề làm ầm ĩ.

Không gào khóc.

Không đánh ghen.

Cô chỉ bình tĩnh lấy giấy đăng ký kết hôn trong túi xách.

Nhìn người quản lý, cô nhẹ nhàng nói:

“Tôi là vợ hợp pháp của anh Hùng. Tôi không cần các anh tiết lộ thông tin riêng tư. Nhưng nếu tối nay có chuyện xảy ra, tôi mong khách sạn phối hợp làm nhân chứng.”

Sự điềm tĩnh của cô khiến người quản lý cũng bất ngờ.

Ông chỉ gật đầu.

Linh bước vào thang máy.

Tầng năm.

Phòng 502.

Cửa vẫn chưa khóa.

Cô đẩy nhẹ.

Bên trong tối om.

Không có ai.

Linh nhìn đồng hồ.

Còn đúng mười lăm phút.

Cô khẽ mỉm cười.

“Đến lúc diễn rồi…”

Cô kéo rèm cửa.

Tắt toàn bộ đèn.

Sau đó bình thản ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ.

Không.

Như vậy chưa đủ.

Linh mở chiếc túi xách mang theo.

Bên trong là một chiếc hộp quà được gói rất đẹp.

Một chiếc bánh kem nhỏ.

Và… bản sao hồ sơ vay ngân hàng đứng tên hai vợ chồng.

Còn có cả giấy đăng ký căn hộ mà cô vừa thanh toán gần hết bằng tiền tích cóp suốt nhiều năm.

Tất cả được bày ngay ngắn trên bàn.

Mười giờ đúng.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.

Tiếng cười của một cô gái.

Rồi tiếng Hùng.

“Yên tâm đi, vợ anh tưởng anh đi gặp khách hàng.”

Ổ khóa xoay nhẹ.

…ẹ một tiếng, cánh cửa phòng 502 từ từ mở ra.

Hùng bước vào trước, một tay ôm eo cô bồ trẻ, tay kia mò mẫm tìm công tắc đèn tường. Ánh đèn vàng nhạt vừa bật lên, nụ cười trên môi Hùng bỗng chốc đông cứng lại. Cô nhân tình phía sau cũng giật mình trốn tịt sau lưng gã.

Ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, Linh không hề có dáng vẻ của một người vợ đi bắt ghen. Cô mặc một chiếc váy đen thanh lịch, mái tóc búi gọn, tay khẽ đung đưa ly nước lọc như đang thưởng thức một buổi trà chiều.

“Anh đến đúng giờ đấy, anh Hùng.” – Linh mỉm cười, giọng điệu dịu dàng đến mức rợn người.

Hùng tái mét mặt mày, lắp bắp: “Linh… sao em lại ở đây? Anh… anh đang…”

“Đang bàn hợp đồng với đối tác?” – Linh cắt lời, ánh mắt lướt qua cô gái mặc váy trắng đang run rẩy sau lưng chồng. “Hợp đồng lớn thế này, sao không gọi em đến chứng kiến?”

Linh đứng dậy, thong thả tiến lại gần chiếc bàn tròn ở giữa phòng, nơi cô đã bày sẵn “món quà” từ trước. Cô bật bật lửa, thắp lên một ngọn nến duy nhất trên chiếc bánh kem nhỏ. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt lạnh lùng nhưng đầy cuốn hút của cô.

“Hôm nay là kỷ niệm 5 năm ngày cưới của chúng ta, anh quên rồi sao?” – Linh khẽ thở dài, chỉ tay vào đống giấy tờ bên cạnh. “Em đã chuẩn bị sẵn hai món quà cho anh đây.”

Hùng vô thức bước lại gần, nhìn vào những tờ giấy trên bàn. Khi nhìn rõ những dòng chữ đen trên nền giấy trắng, mắt gã trợn trừng, mồ hôi hột bắt đầu tuôn ra:

  • Món quà thứ nhất: Bản sao hồ sơ vay ngân hàng đứng tên hai vợ chồng để mua căn hộ chung cư cao cấp.

  • Món quà thứ nhì: Giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ – nơi mà Linh vừa dùng toàn bộ tiền tích cóp riêng của mình và tiền bố mẹ đẻ cho để thanh toán 100% giá trị, và tất nhiên, nó chỉ đứng tên một mình cô trước khi ký khoản vay chung kia.

“Em… em mua nhà từ bao giờ? Tại sao khoản vay lại…” – Hùng run giọng.

Linh khẽ cười, lấy từ trong túi xách ra một văn bản cuối cùng: Đơn ly hôn đã ký sẵn tên cô.

“Ba tháng qua anh bận ‘ký hợp đồng’ bên ngoài, nên em đành tự mình lo liệu.” – Linh nhìn thẳng vào mắt Hùng, từng lời thốt ra đanh thép. “Căn nhà mới mua là tài sản riêng của em, anh không có một xu quyền hạn. Nhưng khoản nợ ngân hàng này, em đã khéo léo dùng danh nghĩa công ty chung của hai đứa để bảo lãnh. Anh Hùng ạ, nếu ly hôn, anh sẽ ra đi với hai bàn tay trắng, kèm theo 50% khoản nợ khổng lồ này.”

Cô bồ trẻ nghe đến hai từ “nợ nần” và “trắng tay” thì mặt cắt không còn giọt máu, lập tức buông tay khỏi áo Hùng, lùi lại một bước dài.

Hùng như sụp đổ, gã quỳ thụp xuống, định nắm lấy tay Linh: “Kịp mà Linh… Anh sai rồi, là cô ta dụ dỗ anh! Anh chỉ chơi bời thôi, xin em nghĩ đến tình nghĩa 5 năm qua…”

“Tình nghĩa?” – Linh né tránh bàn tay của gã, nụ cười tắt ngấm, thay vào đó là sự ghê tởm tột cùng. “Khi anh dùng tiền bỉm sữa của con để bao nuôi cô ta, anh có nghĩ đến tình nghĩa không? Khi anh phản bội lòng tin của tôi, anh có nghĩ đến 5 năm qua không?”

Linh dứt khoát cầm túi xách lên, bước qua người Hùng như thể gã chỉ là một món đồ nội thất cũ kỹ. Ngay khi cô mở cửa phòng, người quản lý khách sạn và hai nhân viên an ninh đã đứng sẵn ở đó cùng với chiếc máy quay đã bật từ bao giờ.

Linh quay lại, nhìn chồng cũ tương lai và cô nhân tình đang bàng hoàng, buông lại một câu cuối cùng: “Bằng chứng ngoại tình tôi đã có đủ. Đơn ly hôn tôi để trên bàn, hẹn anh ở tòa. À, tiền phòng tối nay, tôi đã trả rồi. Cứ tự nhiên ‘ký hợp đồng’ nhé.”

Cánh cửa phòng 502 khép lại. Linh bước đi trên hành lang khách sạn, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn vang lên giòn giã. Điện thoại cô sáng lên, tin nhắn từ luật sư gửi đến: “Mọi thủ tục đóng băng tài sản chung đã hoàn tất.”

Linh hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu bước vào thang máy. Vở kịch của Hùng đã hạ màn, nhưng chương mới cuộc đời của cô, giờ mới chính thức bắt đầu.