Năm 8 tuổi, tôi từng hồn nhiên tuyên bố trước cả xóm: “Lớn lên nhất định em sẽ cưới anh Hùng làm chồng vì anh học giỏi, hát hay lắm!” Mọi người chỉ cười xòa, còn anh thì xoa đầu tôi như một đứa trẻ con nói chuyện viển vông…

Năm 8 tuổi, tôi từng hồn nhiên tuyên bố trước cả xóm: “Lớn lên nhất định em sẽ cưới anh Hùng làm chồng vì anh học giỏi, hát hay lắm!” Mọi người chỉ cười xòa, còn anh thì xoa đầu tôi như một đứa trẻ con nói chuyện viển vông…

14 năm sau, ngày tôi tốt nghiệp, có công việc ổn định, anh Hùng — giờ đã là giám đốc — bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà với bó hoa trên tay.

Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn là sự trêu đùa năm nào, mà là nghiêm túc đến lạ:

“Vậy… em còn muốn làm vợ anh không?”

Khoảnh khắc ấy, ti/m tôi như ngừng đập — lời nói năm 8 tuổi, không ngờ lại có ngày trở thành sự thật… 👇



Năm tôi 8 tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi “đã có chồng”.

Chồng tương lai của tôi tên là Hùng – anh hàng xóm hơn tôi gần chục tuổi, cao ráo, hiền lành, hay sửa đồ giúp mấy nhà quanh xóm.

Hôm đó, tôi đứng giữa sân, tay chống nạnh, tuyên bố hùng hồn trước mặt người lớn:
“Sau này lớn lên, con sẽ cưới anh Hùng làm chồng!”

Cả xóm cười ầm.
Anh Hùng ngượng chín mặt, xoa đầu tôi:
“Con nít biết gì mà nói chuyện cưới xin.”

Tôi phụng phịu:
“Con biết chứ! Con thương anh Hùng nhất!”

Từ hôm ấy, mỗi lần thấy anh, tôi đều gọi:
“Chồng ơi!”
Cả xóm lại được trận cười nghiêng ngả.
Còn anh thì chỉ biết lắc đầu, cười hiền:
“Lớn lên rồi con sẽ quên thôi.”



Thời gian trôi nhanh hơn tôi tưởng.
14 năm sau, tôi 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định ở thành phố.
Tôi không còn là con bé tóc ngắn lem nhem ngày nào, mà là một cô gái trưởng thành, biết lo cho bản thân, biết mơ ước cho tương lai.

Còn anh Hùng…
Anh không còn là anh thợ sửa điện quanh xóm năm xưa.
Anh là giám đốc một công ty xây dựng nhỏ, đi xe hơi về quê mỗi dịp giỗ Tết.

Ngày tôi chuyển đồ về nhà sau khi nhận việc, trời nắng chang chang.
Tôi đang lúi húi dọn đồ trong sân thì nghe tiếng xe dừng lại trước cổng.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Quay ra, tôi sững người.
Anh Hùng đứng đó, trong bộ vest gọn gàng, tay ôm một bó hoa…

…bó hoa hồng kem – loại hoa mà tôi từng bảo với anh là tôi thích nhất hồi mười mấy tuổi.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bám đầy bụi đất, nhìn anh trân trân. Sự chênh lệch giữa một vị giám đốc lịch lãm và một cô cử nhân mới ra trường đang lếch thếch dọn đồ khiến tôi tự dưng thấy bối rối.

– Anh… anh Hùng mới về ạ? – Tôi lí nhí hỏi, cố tránh ánh mắt sâu thẳm của anh.

Anh Hùng không trả lời ngay. Anh thong thả bước vào sân, đặt bó hoa vào tay tôi rồi lấy chiếc khăn giấy trong túi áo vest, nhẹ nhàng lau đi vệt bẩn dính trên má tôi. Hành động tự nhiên ấy làm tim tôi nhảy dựng lên một nhịp, hệt như cảm giác của mười bốn năm về trước.

Anh nhìn tôi, khóe môi hơi cong lên nhưng ánh mắt thì nghiêm túc đến lạ:

– Anh nghe bác gái bảo hôm nay em dọn đồ về hẳn để chuẩn bị đi làm. Chúc mừng cô cử nhân nhé.

– Em cảm ơn anh… Anh về chơi có lâu không ạ? – Tôi ôm bó hoa, cúi đầu giấu đi khuôn mặt đang nóng bừng.

– Anh không về chơi. Anh về để thực hiện một lời hứa.

Tôi ngẩng lên, ngơ ngác: – Lời hứa gì cơ ạ?

Anh Hùng bật cười, nụ cười hiền lành, ấm áp vẫn vẹn nguyên như mười bốn năm qua, chỉ có điều giờ đây nó mang thêm vẻ vững chãi của một người đàn ông trưởng thành. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nói:

– Có người năm 8 tuổi từng tuyên bố trước cả xóm là lớn lên nhất định sẽ cưới anh làm chồng. Anh đã đợi người ta lớn suốt 14 năm qua, đợi người ta học xong, có công việc ổn định rồi mới dám sang hỏi cưới đây.

Đầu óc tôi như nổ tung một tiếng “oành”. Tôi lắp bắp: – Anh… anh đùa em à? Hồi đó em còn con nít, biết gì đâu… Cả xóm ai cũng trêu thôi mà…

– Nhưng anh thì nghiêm túc. – Anh Hùng cắt lời tôi. Giọng anh trầm xuống, đầy chân thành. – Ngày đó em còn nhỏ, anh chỉ nghĩ đó là lời nói vu vơ của trẻ con. Nhưng nhìn em lớn lên từng ngày, ngoan ngoãn, tự lập và kiên trì với ước mơ của mình, anh nhận ra trái tim mình đã bị cô nhóc hay gọi “Chồng ơi” năm nào giữ mất rồi. Anh cố gắng sự nghiệp, mở công ty, đi xe hơi về làng… không phải để khoe mẽ với ai, mà là để tự tin đứng trước mặt em, để có thể lo cho em một cuộc sống tốt nhất.

Anh lùi lại một bước, dang rộng hai tay, ánh mắt đầy mong đợi:

– Vậy… bây giờ em lớn rồi, lời tuyên bố năm 8 tuổi đó… em còn muốn biến nó thành sự thật để làm vợ anh không?

Nước mắt tôi tự dưng trào ra, chẳng phải vì tủi thân mà vì quá đỗi hạnh phúc. Hóa ra, suốt những năm tháng thanh xuân bận rộn với bài vở, với những lo toan của cuộc sống trưởng thành, góc nhỏ trong tim tôi vẫn luôn có hình bóng của người anh hàng xóm học giỏi, hát hay. Và hóa ra, tình cảm ấy chưa bao giờ là một phía.

Tôi ôm chặt bó hoa vào lòng, nức nở gật đầu:

– Em muốn! Anh Hùng… em vẫn muốn làm vợ anh!

Từ trong nhà, bố mẹ tôi và mấy bác hàng xóm không biết đã đứng rình từ lúc nào, bỗng ùa ra sân vỗ tay rào rào. Bác trưởng thôn ngày xưa hay trêu tôi to tiếng nhất, giờ cười khà khà:

– Đấy! Tôi đã bảo mà! Cái Mai nó “đặt cọc” từ năm 8 tuổi thì làm sao mà chạy thoát được! Chuẩn bị cỗ cưới thôi cả xóm ơi!

Anh Hùng bước tới, ôm trọn tôi vào lòng. Giữa tiếng cười nói rộn rã của xóm nghèo, tôi biết, câu chuyện cổ tích đẹp nhất đời mình rốt cuộc đã có một cái kết viên mãn.