Làm ăn xa mong kiếm tiền cho vợ con có cuộc sống tốt hơn, tôi theo bác ruột vào Nam làm công trình. Mỗi tháng gửi về cho vợ 30 triệu đồng, vậy mà một lần nghỉ phép về nhà không báo trước, tôi chết lặng khi chứng kiến những gì mẹ ruột đối xử với vợ mình…
Làm ăn xa mong kiếm tiền cho vợ con có cuộc sống tốt hơn, tôi theo bác ruột vào Nam làm công trình. Mỗi tháng gửi về cho vợ 30 triệu đồng, vậy mà một lần nghỉ phép về nhà không báo trước, tôi chết lặng khi chứng kiến những gì mẹ ruột đối xử với vợ mình…
Ngày tôi lên chuyến xe vào Nam, con trai mới được hơn ba tháng tuổi.
Thằng bé còn chưa biết lẫy.
Vợ tôi đứng bế con ở đầu ngõ, vừa khóc vừa dặn:
– Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Tôi vuốt mái tóc còn lòa xòa sau sinh của cô ấy, cố cười:
– Ráng đợi anh vài năm. Có vốn rồi mình xây nhà riêng, con cũng có điều kiện học hành tốt hơn.
Cô ấy gật đầu, nước mắt cứ rơi.
Tôi cũng muốn ở nhà lắm.
Nhưng ở quê, quanh năm chỉ biết bám mấy sào ruộng thì đến bao giờ mới khá lên.
May mắn bác ruột tôi làm thầu phụ các công trình trong Nam, bảo:
– Theo bác đi. Chịu khó vài năm, tiền kiếm được gấp mấy lần ở quê.
Thế là tôi khăn gói lên đường.
…
Làm công trình không hề sung sướng.
Bốn giờ sáng đã dậy.
Giữa trưa nắng hơn bốn mươi độ vẫn phải đội mũ bảo hộ, bê từng bao xi măng, buộc từng bó sắt.
Có hôm làm trên tầng hai mươi.
Chỉ nhìn xuống cũng thấy chóng mặt.
Có tháng mưa bão liên tục, công trình vẫn không được nghỉ.
Tối về phòng trọ, người đau nhức như bị xe cán.
Nhưng mỗi lần mở điện thoại thấy vợ gửi ảnh con trai đang cười, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Thu nhập của tôi khá ổn.
Sau khi trừ chi phí sinh hoạt, mỗi tháng tôi đều chuyển về cho vợ đúng ba mươi triệu đồng.
Tôi dặn:
– Em giữ lấy.
– Lo cho con trước.
– Còn lại tiết kiệm, sau này mình mua đất.
Vợ chỉ đáp:
– Em biết rồi.
…
Ở quê, vì chưa đủ tiền xây nhà nên vợ con tôi vẫn sống chung với mẹ.
Tôi luôn nghĩ như thế sẽ yên tâm hơn.

Có bà nội chăm cháu.
Có người đỡ đần vợ.
Nhưng chỉ hơn một tháng sau khi tôi vào Nam, vợ bắt đầu gọi điện.
Giọng nhỏ nhẹ:
– Anh ơi…
– Mẹ bảo em phải dậy từ năm giờ nấu cơm.
Tôi cười.
– Thì mẹ già rồi, em chịu khó một chút.
Vợ im lặng.
Vài hôm sau cô ấy lại gọi.
– Mẹ bảo em đưa hết tiền anh gửi.
– Mẹ nói để mẹ giữ.
Tôi đáp ngay:
– Mẹ giữ cũng tốt mà.
– Người già biết tính toán.
Vợ chỉ khẽ:
– Nhưng em cần mua sữa cho con…
Tôi bắt đầu khó chịu.
– Em đừng nghĩ xấu mẹ.
– Mẹ không lấy tiền của con đâu.
Đầu dây bên kia lặng ngắt.
Rồi cuộc gọi kết thúc.
Những tháng sau, vợ vẫn thỉnh thoảng gọi.
Có lần cô ấy vừa khóc vừa nói:
– Em mới sinh, vết mổ còn đau.
– Mẹ bắt em giặt hết chăn màn của cả nhà.
Tôi thở dài.
– Em cố nhịn đi.
– Người già khó tính chút thôi.
Tôi luôn tin mẹ mình.
Bởi từ nhỏ đến lớn, mẹ thương tôi hết lòng.
Tôi không nghĩ mẹ lại đối xử tệ với con dâu.
Thậm chí có lúc tôi còn trách vợ:
– Em đừng làm anh khó xử giữa mẹ với em.
Sau câu nói ấy…
Vợ không còn than phiền nữa.
Mỗi lần gọi điện, cô ấy chỉ hỏi:
– Anh khỏe không?
– Ăn uống đầy đủ nhé.
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã ổn.
…
Một năm sau.
Công trình hoàn thành sớm hơn dự kiến.
Tôi được nghỉ phép năm ngày.
Tôi không báo trước.
Muốn tạo bất ngờ cho vợ con.
Chiều hôm ấy, tôi bắt xe về quê.
Đi ngang cửa nhà, tôi nghe tiếng mẹ quát lớn.
– Mày làm cái gì mà chậm thế?
– Có mỗi nồi cơm cũng nấu không xong!
Tôi khựng lại.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy vợ đang bế con trai một tuổi trên tay.
Một tay dỗ con.
Một tay đảo nồi canh.
Mồ hôi nhễ nhại.
Con khóc ré lên.
Mẹ tôi vẫn đứng chỉ tay.
– Đặt nó xuống!
– Cứ ôm mãi thì bao giờ mới xong việc?
Vợ khẽ nói:
– Mẹ ơi… cháu sốt từ sáng…
Mẹ tôi gắt:
– Sốt thì kệ!
– Hồi xưa tao nuôi ba đứa còn chẳng than.
Chưa kịp hoàn hồn…
Tôi lại thấy mẹ chìa tay.
– Đưa điện thoại đây!
– Tháng này thằng Hùng gửi bao nhiêu?
Vợ lí nhí:
– Ba mươi triệu ạ…
– Đưa hết đây.
– Con giữ làm gì.
– Nhà này tao làm chủ.
Vợ ngập ngừng.
– Con xin giữ lại ít tiền mua sữa…
“Mẹ” tôi lập tức giật lấy chiếc túi.
Lôi xấp tiền ra.
– Sữa gì mà sữa!
– Trẻ con ngày xưa ăn cơm nhão vẫn lớn.
Tôi đứng chết lặng.
Hóa ra…
Những điều vợ nói đều là thật.
Còn tôi…
Lại là người khiến cô ấy phải chịu đựng suốt một năm.
Đúng lúc ấy, con trai tôi khóc lớn.
Vợ cúi xuống bế con.
Mẹ tôi quát:
– Khóc thì để nó khóc.
– Lau nhà trước đã!
Tôi không chịu nổi nữa.
Đẩy cửa bước vào.
– Mẹ!
Cả hai cùng quay lại.
Vợ nhìn thấy tôi thì sững sờ.
Rồi nước mắt lập tức rơi.
Mẹ tôi cũng giật mình.
– Ơ… con… con về lúc nào?
Tôi không trả lời.
Tôi bước đến ôm lấy con trai.
Thằng bé ôm cổ tôi khóc nức nở như nhận ra bố.
Tôi quay sang nhìn vợ.
Gương mặt cô ấy gầy sọp.
Nước da xanh xao.
Đôi bàn tay đầy vết nứt.
Không còn là cô gái rạng rỡ ngày tôi cưới.
Tim tôi đau như bị ai bóp nghẹt.
Tôi quay sang mẹ.
– Tiền con gửi đâu?
Mẹ bình thản.
– Mẹ giữ.
– Sau này xây nhà.
– Có gì sai?
– Còn tiền mua sữa cho cháu?
Mẹ ấp úng.
– Thì… dùng tạm tiền khác…
Tôi nhìn quanh căn bếp.
Chiếc hộp sữa rỗng đặt trong góc.
Con trai tôi gầy hơn rất nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi.
Tôi không hỏi thêm nữa.
Tối hôm ấy, tôi mở điện thoại kiểm tra lịch sử chuyển khoản.
Hơn ba trăm sáu mươi triệu đồng.
Tôi hỏi mẹ:
– Còn bao nhiêu?
Mẹ im lặng.
Mãi sau mới nói nhỏ:
– Mẹ… cho em gái con vay gần hai trăm triệu.
– Với sửa cái nhà trên.
Tôi cười chua chát.
Hóa ra số tiền tôi đổ mồ hôi, đánh đổi bằng những ngày treo mình trên giàn giáo, lại không hề được dùng để chăm vợ con.
Sáng hôm sau, tôi thuê xe tải.
Thu dọn quần áo.
Mẹ tôi hốt hoảng.
– Con làm gì thế?
Tôi bình tĩnh đáp:
– Con đưa vợ con ra ở riêng.
– Từ nay tiền con làm ra, vợ con quản.
– Con trai con, vợ chồng con tự nuôi.
Mẹ lập tức gào khóc.
– Mày bất hiếu!
– Có vợ rồi bỏ mẹ!
– Tao nuôi mày khôn lớn để giờ mày đối xử thế à?
Tôi quỳ xuống trước mặt mẹ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi vừa khóc vừa nói:
– Mẹ.
– Con biết ơn công sinh thành dưỡng dục của mẹ.
– Tháng nào con cũng sẽ chu cấp đầy đủ để mẹ sống thoải mái.
– Khi mẹ ốm đau, con vẫn là người chăm sóc.
– Nhưng hiếu thảo với mẹ không có nghĩa là để vợ con mình phải chịu tổn thương.
– Người phụ nữ ấy vì con mà sinh con, thức trắng đêm chăm con, chờ con suốt những năm tháng xa nhà.
– Vậy mà khi cô ấy cầu cứu, chính con lại không tin.
Tôi quay sang nắm tay vợ.
– Anh xin lỗi.
– Xin lỗi vì đã để em một mình.
– Xin lỗi vì đã bắt em nhẫn nhịn.
– Và xin lỗi vì đã tin người khác hơn tin vợ mình.
Vợ bật khóc, lắc đầu.
– Chỉ cần anh hiểu là được.
Ba năm sau, tôi đưa cả gia đình vào Nam sinh sống.
Vợ mở một cửa hàng nhỏ.
Tôi tiếp tục làm công trình rồi dần lên làm quản lý.
Cuộc sống không giàu có, nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười.
Còn mẹ tôi, sau một thời gian giận dỗi, cuối cùng cũng chủ động gọi điện xin lỗi con dâu.
Ngày đón mẹ vào chơi với các cháu, bà ôm lấy vợ tôi rồi nghẹn ngào:
– Mẹ sai rồi.
– Cảm ơn con… vì sau tất cả vẫn cho mẹ cơ hội được sửa sai.
Tôi đứng nhìn ba bà cháu quây quần bên nhau, bất giác mỉm cười.
Hóa ra, ở riêng không phải là bất hiếu.
Đôi khi, đó lại là cách tốt nhất để giữ gìn tình thân, để mỗi người có khoảng cách vừa đủ mà học cách yêu thương và tôn trọng nhau nhiều hơn.