Tần tảo bán rau suốt 20 năm để nuôi con riêng của chồng thành tiến sĩ, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải cúi đầu vay chính đứa con ấy tiền chữa bệnh. Nó lạnh lùng từ chối ngay trước mặt tôi, nhưng chỉ ít phút sau, sự thật được hé lộ khiến tôi nghẹn ngào không cầm được nước mắt….

Tần tảo bán rau suốt 20 năm để nuôi con riêng của chồng thành tiến sĩ, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải cúi đầu vay chính đứa con ấy tiền chữa bệnh. Nó lạnh lùng từ chối ngay trước mặt tôi, nhưng chỉ ít phút sau, sự thật được hé lộ khiến tôi nghẹn ngào không cầm được nước mắt….

Ngày chồng mất, ông để lại cho bà một đứa con riêng mới mười hai tuổi tên Minh. Mẹ ruột nó bỏ đi từ khi Minh còn đỏ hỏn, ông cưới bà về khi Minh mới chập chững vào lớp 1. Từ ngày ấy, bà Bình vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa làm người gánh gồng mọi thứ trong nhà.
Bà chẳng sinh được con, nên dồn hết tình thương vào Minh.

Mỗi mùa hè, Minh được nghỉ học là bà lại thức khuya dậy sớm, gánh rau ra chợ bán, tiết kiệm từng đồng để dành đóng học phí. Có khi bà phải ăn cơm nguội cả tuần, chỉ để Minh có thêm tiền mua sách, mua bộ quần áo mới đầu năm.

Có lần, người ta xì xào:

– Nuôi con người ta làm gì cho khổ, nó lớn lên quên mẹ kế thì lại khóc!

Bà chỉ cười hiền:

– Mẹ nào mà chẳng muốn con mình nên người.

Minh học giỏi, ra trường lại được học tiếp cao học, rồi làm tiến sĩ. Mấy năm liền bà không dám gọi điện nhiều, chỉ sợ làm phiền con. Từ ngày Minh lên thành phố, thưa dần những cuộc gọi, rồi dứt hẳn. Ba năm, bà chưa gặp lại nó một lần.

Một hôm, bà đổ bệnh. Căn bệnh cũ tái phát, phải đi viện. Tiền thu;ố;c men vượt quá sức của người đàn bà bán rau. Bà đắn đo mãi rồi quyết định bắt xe lên thành phố tìm con.

Hôm ấy, trời Hà Nội đổ mưa. Bà đứng trước cổng cơ quan nơi Minh làm việc, áo mưa tả tơi, tay cầm túi nylon đựng mấy quả trứng gà và bó rau muống.

Minh bước ra, gương mặt rạng rỡ trong bộ vest chỉnh tề. Bà run run nói:

– Mẹ… mẹ ốm, cần vay ít tiền chữa bệnh… khi nào khỏe mẹ làm trả.
Minh khựng lại, mắt thoáng lạnh. Anh chỉ nói ngắn gọn:
– Con… giờ chưa tiện cho mẹ vay.

Giọng điệu cứng rắn như một nh;;á;;t d;;a;;o.

Bà cười gượng, cố che đi nỗi tủi thân:

– Ừ, không sao… Mẹ chỉ hỏi vậy thôi. Mẹ về đây.

Bà quay lưng đi, mưa vẫn rơi nặng hạt. Mấy bước chân nặng nề, bà cảm giác như bao năm nuôi nấng, hi sinh của mình hóa thành mây khói…Tthế nhưng 3 tháng sau.

Thế nhưng 3 tháng sau, khi bà Bình đang ngồi bên sạp rau ngoài chợ quê, bỗng có một chiếc xe ô tô sang trọng đỗ xịch ngay trước lối đi. Bước xuống xe không ai khác chính là Minh. Nhưng đi bên cạnh anh không phải là những đồng nghiệp veston bảnh bao, mà là một vị bác sĩ mặc áo blouse trắng cùng hai cô y tá.

Minh vừa nhìn thấy mẹ, đôi mắt anh đã đỏ hoe. Anh lao đến, quỳ sụp xuống bên gánh rau của bà, ôm chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết chai sạn của người mẹ kế: – Mẹ ơi… con bất hiếu! Con xin lỗi mẹ! Hôm nay con về để đón mẹ lên thành phố chữa bệnh.

Bà Bình bàng hoàng, đứng trân trối không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lúc này, vị bác sĩ đi cùng mới mỉm cười bước lại gần, đỡ bà Bình dậy và nghẹn ngào giải thích: – Bác Bình ơi, bác có một người con trai tuyệt vời lắm. Ba tháng trước, khi bác đến tìm cậu ấy, thực ra lúc đó cậu Minh vừa bị người ta lừa gạt, ôm sạch toàn bộ tiền góp vốn nghiên cứu khoa học. Cậu ấy không những trắng tay mà còn gánh trên vai khoản nợ hơn một tỷ đồng, tài khoản bị phong tỏa, đến tiền ăn qua ngày còn phải đi vay mượn.

Vị bác sĩ thở dài, tiếp tục kể: – Hôm ấy, nhìn bác quay lưng đi trong mưa, cậu ấy đã khóc nức nở ngay giữa sân cơ quan. Cậu ấy không dám đưa tiền cho bác vì thực sự trong túi không còn một đồng, cũng không dám nói ra sự thật vì sợ bác ở quê đang đổ bệnh lại phải lo nghĩ, đổ sụp thêm. Ba tháng qua, cậu Minh đã làm việc điên cuồng, ngày ở viện nghiên cứu, đêm đi làm thêm, nhận dịch thuật, viết thuê tài liệu luận án đến mức kiệt sức phải nhập viện truyền nước. Cậu ấy vừa được thanh toán tiền bản quyền công trình nghiên cứu mới, trả hết nợ và lập tức tìm đến bệnh viện của chúng tôi, đóng trước toàn bộ chi phí phẫu thuật tốt nhất cho bác. Cậu ấy còn nhờ tôi về tận đây để kiểm tra sức khỏe và đón bác đi.

Nghe đến đó, bà Bình sững sờ, nước mắt tuôn rơi như mưa. Hóa ra, đứa con bà mang nặng đẻ đau bằng tình thương suốt 20 năm qua không hề máu lạnh, không hề quên ơn nghĩa sinh thành. Sự “lạnh lùng” ngày hôm đó chỉ là chiếc mặt nạ bọc ngoài một nỗi đau quá lớn, một sự bất lực của đứa con muốn bảo bọc mẹ nhưng lực bất tòng tâm.

Minh ngước lên nhìn mẹ, khuôn mặt hốc hác đi trông thấy sau ba tháng giông bão, giọng anh nghẹn ngào: – Ngày xưa mẹ nhịn ăn nhịn mặc để nuôi con thành tiến sĩ. Giờ con có học hàm, học vị để làm gì nếu không lo được cho mẹ lúc ốm đau? Mẹ ơi, con xin lỗi vì đã để mẹ phải chịu tủi nhục ngày hôm đó. Từ nay về sau, mẹ không phải đi bán rau nữa. Về ở với con, để con được phụng dưỡng mẹ, mẹ nhé!

Bà Bình ôm chầm lấy đầu con trai vào lòng, những giọt nước mắt tủi hờn của ba tháng qua tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại sự nghẹn ngào và hạnh phúc tột cùng. Người dân quanh chợ nhìn vào ai nấy đều lau nước mắt.

Hóa ra, tình yêu thương chân thành mà bà gieo trồng suốt 20 năm qua bằng những gánh rau lam lũ, cuối cùng đã gặt hái được quả ngọt lớn nhất cuộc đời: lòng hiếu thảo và sự tử tế của đứa con trai.