Cô giáo ấy từng bị gia đình “từ mặt” vì tự ý nhận nuôi hai đứa trẻ m//ồ côi dù khi đó cô chưa lấy chồng. Bao năm nuôi con bằng cơm chan nước mắt, đến ngày con thành Luật sư, Bác sĩ, thì dòng họ nội lại tìm về xin nhận cháu để “có người chăm sóc lúc tuổi già”….

Cô giáo ấy từng bị gia đình “từ mặt” vì tự ý nhận nuôi hai đứa trẻ m//ồ côi dù khi đó cô chưa lấy chồng. Bao năm nuôi con bằng cơm chan nước mắt, đến ngày con thành Luật sư, Bác sĩ, thì dòng họ nội lại tìm về xin nhận cháu để “có người chăm sóc lúc tuổi già”….

Cô tên Mai, năm đó vừa tròn 24 tuổi, mới ra trường được hai năm, dạy hợp đồng ở một trường tiểu học vùng ven. Lương ba cọc ba đồng, căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông, chiếc xe máy cũ thường xuyên chết máy giữa đường. Không ai nghĩ một cô gái trẻ như thế lại dám làm điều mà cả dòng họ cô cho là điê///n r/ồ.

Hôm Mai gặp hai anh em Luân và Hùng, trời mưa như trút. Hai đứa trẻ ngồi nép dưới mái hiên bệnh viện huyện, quần áo sũng nước, ánh mắt trống rỗng. Cha mẹ các em vừa mất vì bện///h nặng sau nhiều năm chạy chữa, tiền bạc cạn kiệt, sức người cũng cạn. Đám tan///g xong xuôi, bên nội không ai đứng ra nhận, chỉ để lại đúng một câu:

“Nuôi tốn kém lắm, nhà ai lo được thì lo.”

Mai không phải người thân. Cô chỉ là cô giáo từng dạy Luân lớp 2, từng thấy Hùng đứng ngoài cổng trường chờ anh trai tan học. Nhưng chính cái cách Luân lặng lẽ nắm tay em, vừa cứng cỏi vừa bất lực, đã khiến cô không quay đi được.

Quyết định nhận nuôi hai anh em đến nhanh hơn cả nỗi sợ.
Và cũng chính quyết định ấy khiến Mai bị gia đình từ mặt.

“Con còn chưa lo nổi cho bản thân, nuôi hai đứa trẻ mồ côi để làm gì?”
“Con muốn làm thánh à?”
“Gia đình này không ai giúp đâu, tự gánh thì tự chịu!”

Ngày Mai dọn đồ ra khỏi nhà, mẹ cô khóc, cha cô quay mặt đi. Không một ai tiễn. Chỉ có hai bàn tay nhỏ nắm chặt gấu áo cô, run run gọi:

“Cô ơi… tụi con ngoan, cô đừng bỏ tụi con nha.”

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chật vật đến nghẹt thở. Ban ngày Mai lên lớp, tối nhận chấm bài thuê, dạy kèm, cuối tuần rửa bát cho quán ăn. Có tháng tiền không đủ, cô nhịn ăn sáng, bữa tối chỉ có cơm chan nước mắm. Hai đứa trẻ lớn lên trong căn phòng trọ chật hẹp, học dưới ánh đèn vàng yếu ớt.

Có lần Hùng sốt cao giữa đêm, Mai cõng em chạy bộ hơn cây số ra trạm xá vì xe hỏng. Cô ngất xỉu trước cửa phòng cấp cứu. Khi tỉnh dậy, Luân đứng đó, mắt đỏ hoe:

“Sau này con lớn, con nuôi lại cô.”

Mai chỉ cười, xoa đầu con:

“Cô không cần con nuôi. Cô chỉ cần con sống t//ử
tế.”

Thời gian trôi đi. Luân học giỏi, đậu học bổng ngành Luật. Hùng miệt mài ngày đêm, thi đỗ Y khoa. Ngày hai anh em tốt nghiệp, Mai ngồi dưới hàng ghế phụ huynh, chiếc áo cũ đã sờn vai, nhưng mắt rưng rưng tự hào.

Và đúng lúc ấy, bên nội xuất hiện.

Họ tìm đến trong bộ dạng ân cần:

“Dù sao cũng là máu mủ ruột rà. Bà nội tuổi cao sức yếu, cần cháu về chăm sóc.”

“Hai đứa giờ thành đạt rồi, cũng nên nhớ gốc gác.”…Luân, Hùng đứng đó bước lên nói đó đúng 3 câu

Luân và Hùng khẽ nhìn nhau. Ánh mắt của hai chàng trai trẻ giờ đây không còn là sự trống rỗng, bất lực của những đứa trẻ đứng dưới mái hiên bệnh viện năm nào, mà là sự kiên định, lạnh lùng của những người đã đi qua bão giông.

Luân bước lên trước một bước, chắn ngang giữa dòng họ nội và cô Mai. Anh chỉnh lại chiếc caravat, nhìn thẳng vào người đại diện của bên nội rồi cất lời, giọng đanh thép, rành rọt như đang đứng trước tòa:

“Thứ nhất, ngày bố mẹ chúng tôi mất, các người nói ‘nuôi tốn kém lắm’, tự tay cắt đứt giọt máu mủ này thì hôm nay đừng dùng hai chữ ‘gốc gác’ để trục lợi từ sự thành đạt của chúng tôi.”

Hùng đứng bên cạnh, hai tay đút vào túi chiếc áo blouse trắng, tiếp lời anh trai với chất giọng điềm tĩnh nhưng sắc lẹm của một bác sĩ:

“Thứ hai, bà nội tuổi cao sức yếu cần người chăm sóc thì các người là con cái phải có trách nhiệm phụng dưỡng, đừng đợi đến khi chúng tôi làm Bác sĩ, Luật sư mới sực nhớ ra mình có cháu để cậy nhờ lúc tuổi già.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Cuối cùng, cả hai anh em cùng lùi lại một bước, đồng loạt quay sang nắm lấy đôi bàn tay gầy gộc, đầy vết chai sạn của cô Mai. Luân nhìn thẳng vào những khuôn mặt đang tái mét vì xấu hổ của họ hàng bên nội, dõng dạc tuyên bố câu thứ ba:

“Thứ ba, chúng tôi chỉ có một người mẹ duy nhất là người phụ nữ này — người đã nhịn ăn, bán máu, nuôi chúng tôi bằng cơm chan nước mắt suốt mười mấy năm qua, và cuộc đời còn lại của anh em tôi chỉ dùng để phụng dưỡng một mình mẹ Mai mà thôi!”

Dứt lời, Luân và Hùng không thèm để ý đến những lời phân trần, giải thích của những người mang danh “ruột rà” kia nữa. Hai anh em dịu dàng dìu cô Mai quay lưng bước đi.

Nhìn bóng lưng cao lớn, vững chãi của hai đứa con mình nuôi nấng từ thuở ẵm ngửa giờ đã trở thành những tán cây đại thụ che chở lại cho mình, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên đôi gò má khắc khổ của cô giáo Mai. Những tủi hờn, cay đắng suốt 20 năm qua, đến ngày hôm nay, hoàn toàn hóa thành quả ngọt vẹn tròn.