“Không chịu được thì về nhà mẹ đẻ!” – câu nói của mẹ chồng khiến tôi quyết định rời đi ngay trong đêm. Nhưng đúng một tuần sau, cả họ nhà chồng mang lễ sang tận cửa xin lỗi, nước mắt ngắn dài cầu xin tôi quay lại. Đến lúc đó, tôi mới bàng hoàng biết vì sao họ lại hoảng sợ đến như vậy…

“Không chịu được thì về nhà mẹ đẻ!” – câu nói của mẹ chồng khiến tôi quyết định rời đi ngay trong đêm. Nhưng đúng một tuần sau, cả họ nhà chồng mang lễ sang tận cửa xin lỗi, nước mắt ngắn dài cầu xin tôi quay lại. Đến lúc đó, tôi mới bàng hoàng biết vì sao họ lại hoảng sợ đến như vậy…

Mẹ chồng tôi nói câu đó vào một buổi chiều oi ả, khi tôi đang cúi người rửa chồng bát sau bữa cơm.

“Không chịu được thì về nhà mẹ đẻ. Ở đây không ai giữ cô lại.”

Giọng bà không to, nhưng đủ sắc để cắt ngang cả gian bếp chật. Tôi đứng sững, tay vẫn ngập trong bọt xà phòng. Nước từ vòi chảy xuống, lạnh ngắt.

Chồng tôi – Tuấn – ngồi ở bàn uống nước, im lặng nhìn xuống nền gạch. Anh không nói gì. Không can ngăn. Không bênh vực.

Tôi hiểu. Sự im lặng đó chính là câu trả lời.

Tôi lau tay vào tạp dề, quay lại nhìn mẹ chồng. Bà khoanh tay, ánh mắt như đã chờ sẵn phản ứng của tôi từ lâu. Có lẽ bà mong tôi cãi, hoặc khóc, hoặc lại nhẫn nhịn cúi đầu xin lỗi như mọi lần.

Nhưng không.

Tôi nói rất nhẹ:
“Vâng. Con về.”

Cả gian nhà im phăng phắc.

Mẹ chồng có vẻ hơi khựng lại, nhưng rồi bà nhếch môi:
“Về thì về. Tưởng ai sợ.”

Tôi đi vào phòng, xếp vài bộ quần áo, lấy giấy tờ của con, nhét vào túi. Con gái tôi – bé My, 6 tuổi – đứng ở cửa, mắt tròn xoe.

“Mẹ ơi… mình đi đâu thế?”

Tôi xoa đầu con:
“Mẹ con mình về ngoại chơi ít hôm.”

Tuấn đứng ở cửa phòng, giọng lúng túng:
“Em… bình tĩnh lại đã. Mẹ chỉ nói lúc nóng thôi.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên sau ba năm làm dâu, tôi nhìn thẳng vào mắt chồng:
“Em bình tĩnh lắm. Bình tĩnh nhất từ trước đến giờ.”

Anh không giữ tôi lại.

Và thế là tôi đi thật…

Tôi dắt tay con bé My ra khỏi nhà ngay trong đêm, thuê một chuyến taxi chạy thẳng về nhà ngoại dưới quê. Suốt dọc đường, nhìn con gái ngủ thiếp đi trên đùi, lòng tôi ráo hoảnh, không một giọt nước mắt. Tôi đã chuẩn bị cho việc ly hôn, tự dặn lòng sẽ làm lụng nuôi con, chấp nhận một cuộc sống làm mẹ đơn thân đầy sóng gió.

Thế nhưng, đúng một tuần sau, một cảnh tượng hy hữu xảy ra khiến cả làng tôi xôn xao.

Sáng sớm ngày thứ Bảy, ba chiếc xe ô tô sang trọng đỗ xịch trước cổng nhà bố mẹ đẻ tôi. Bước xuống xe là mẹ chồng, chồng tôi, cùng các cô, các chú, cả ông trưởng họ bên nhà chồng. Họ không đi tay không, mà người bưng mâm quả, người khệ nệ xách giỏ quà, lễ vật như thể đi cưới hỏi lại từ đầu.

Vừa bước qua cánh cổng, mẹ chồng tôi – người đàn bà vốn khét tiếng ghê gớm, sắc sảo – bỗng chốc sụp quỳ xuống sân, nước mắt ngắn dài, giọng run rẩy:

“Con ơi… Huệ ơi! Mẹ xin con, mẹ lạy con… Con thương lấy cái nhà này, thương lấy thằng Tuấn mà quay về với mẹ. Mẹ già rồi lẩm cẩm, hôm trước mẹ lỡ lời khốn nạn, con đừng chấp mẹ mà tội nghiệp…”

Tuấn cũng lao đến, mặt mũi phờ phạc, mắt thâm quầng, quỳ thụp xuống bên cạnh nắm lấy gấu áo tôi: “Huệ ơi, anh xin em. Em không về là nhà anh tan cửa nát nhà mất!”

Bố mẹ đẻ tôi hoảng hốt, còn tôi thì đứng bàng hoàng, không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Sự kiêu hãnh và lạnh lùng của họ nhà chồng một tuần trước đâu rồi? Tại sao họ lại hoảng sợ đến mức đánh mất cả lòng tự trọng như thế này?

Mọi chuyện chỉ sáng tỏ khi ông trưởng họ nhà chồng bước lên, thở dài sườn sượt rồi run rẩy lôi ra một xấp văn bản đặt lên bàn, run giọng phân trần với bố mẹ tôi:

Hóa ra, lý do không nằm ở tình nghĩa, mà nằm ở một bí mật liên quan đến khối tài sản khổng lồ của dòng họ bên chồng.

Năm xưa, ông nội của Tuấn trước khi mất có để lại một mảnh đất vàng rộng hơn 2.000 mét vuông ở khu công nghiệp, trị giá hiện tại lên đến vài chục tỷ đồng. Trong di chúc của cụ có một điều khoản vô cùng kỳ lạ và ngặt nghèo: Mảnh đất này là tài sản chung của dòng họ, nhưng người đứng tên đại diện pháp lý để ký kết mọi hợp đồng cho thuê, chuyển nhượng hoặc nhận tiền đền bù bắt buộc phải là người mang mệnh “Đại Khê Thủy”, sinh đúng ngày lành tháng tốt của năm âm lịch cụ định sẵn.

Họ hàng nhà Tuấn đã lùng sục khắp cả dòng tộc, thậm chí xem cả dâu rể nhưng không một ai hợp tuổi để đứng tên kích hoạt khối tài sản đó. Cho đến một tuần trước, sau khi tôi bỏ đi, công ty nước ngoài đến ký hợp đồng thuê đất dài hạn với số tiền đặt cọc lên tới vài tỷ đồng. Lúc này, bên địa chính và luật sư của họ mới lật lại hồ sơ dâu rể trong gia đình để đối chiếu theo di chúc gốc.

Và người duy nhất trong cả dòng họ sở hữu ngày, giờ sinh mệnh số hoàn hảo trùng khớp với di chúc của ông nội… chính là tôi.

Theo luật pháp và di nguyện của cụ, nếu không có chữ ký của tôi với tư cách là người đại diện hợp pháp, toàn bộ khu đất đó sẽ bị đóng băng, không thể cho thuê, không thể giao dịch, thậm chí nếu quá hạn ba năm sẽ bị sung công quỹ hoặc chuyển quyền thừa kế cho một quỹ từ thiện do cụ chỉ định.

Chưa hết, một tuần qua kể từ khi tôi đi, công ty của Tuấn đột ngột bị đối tác cắt hợp đồng vì phát hiện ra công ty đó vi phạm một số điều khoản cam kết mà trước đây vốn do một tay tôi âm thầm rà soát, quản lý sổ sách. Mẹ chồng tôi đi xem bói, thầy phán rằng tôi chính là “vượng phu ích tử”, là cái kho tài lộc của nhà họ. Tôi đi, long mạch của ngôi nhà bị gãy, tai ương ập xuống lập tức.

Đứng trước nguy cơ mất trắng khối tài sản hàng chục tỷ và sự nghiệp của con trai sụp đổ, cả họ nhà chồng mới kinh hoàng bạt vía. Họ nhận ra người con dâu mà họ luôn coi thường, xem như “kẻ ăn nhờ ở đậu” thực chất lại là người nắm giữ vận mệnh và sự giàu sang của cả dòng tộc họ.

Nhìn mẹ chồng vẫn đang quỳ dưới đất, vừa khóc vừa bóc giỏ quà lấy ra một chiếc kiềng vàng đeo vào tay con gái tôi, lòng tôi trào dâng một cảm giác nực cười và chua chát.

Hóa ra, sự hạ mình, những giọt nước mắt đau khổ ngày hôm nay của họ không phải vì hối hận vì đã đối xử tệ bạc với tôi, mà là vì họ sợ nghèo, sợ mất tiền, sợ mất đi cái danh vọng hão huyền.

Tôi nhìn Tuấn, rồi nhìn sang mẹ chồng, khẽ mỉm cười một cách bình thản. Tôi biết, từ giây phút này, thế cờ đã hoàn toàn thay đổi. Quyền sinh quyền sát hiện tại đang nằm trong tay tôi. Nhưng liệu tôi có nên quay lại cái nơi mà giá trị của mình chỉ được đo bằng những con số và sự may rủi của vận mệnh?