Không tin vợ, tôi đều đặn gửi toàn bộ tiền lương về cho mẹ giữ… Đến khi l.//y hôn, về quê hỏi gần 5 tỷ tiền tiết kiệm, câu trả lời của mẹ khiến tôi ngã quỵ…

Không tin vợ, tôi đều đặn gửi toàn bộ tiền lương về cho mẹ giữ… Đến khi l.//y hôn, về quê hỏi gần 5 tỷ tiền tiết kiệm, câu trả lời của mẹ khiến tôi ngã quỵ…

Tôi từng nghĩ mình là một người đàn ông cẩn thận.

Tôi luôn tin rằng tiền bạc phải do mẹ ruột giữ mới an toàn. Còn vợ, dù có tốt đến đâu thì cũng là “người ngoài”. Đó là điều bố mẹ tôi vẫn nói từ ngày tôi cưới.

Mỗi tháng nhận lương, tôi chỉ đưa vợ vài triệu lo tiền chợ, tiền điện nước, còn lại âm thầm chuyển hết về quê cho mẹ cất giữ.

Mỗi lần vợ hỏi:

Anh để dành được bao nhiêu rồi?

Tôi chỉ cười nhạt:

Em không cần biết. Đàn ông phải có quỹ riêng.

Thực ra tôi không có quỹ riêng.

Tất cả đều nằm trong tài khoản của mẹ.

Suốt mười tám năm hôn nhân, số tiền ấy ngày một nhiều. Lương, thưởng, tiền làm thêm, tiền bán mảnh đất nhỏ được chia từ ông bà… tất cả tôi đều gửi về.

Tôi từng tự hào với bạn bè:

Đàn ông khôn là không để vợ giữ tiền.

Tôi không biết rằng chính câu nói ấy đang từng ngày giết chết cuộc hôn nhân của mình.



Vợ tôi chưa từng tiêu hoang.

Cô ấy đi chợ luôn săn đồ giảm giá.

Quần áo mặc đến sờn vẫn không chịu mua mới.

Con trai xin học thêm tiếng Anh, cô ấy phải đắn đo suốt cả tuần.

Có lần con gái bị sốt, bác sĩ khuyên nhập viện dịch vụ để tiện theo dõi.

Vợ gọi cho tôi.

Anh chuyển thêm ít tiền nhé.

Tôi lạnh lùng đáp:

Em tiêu gì mà tháng nào cũng hết?

Hôm đó, cô ấy im lặng rất lâu rồi mới nói:

Em hiểu rồi…

Tôi không biết “hiểu rồi” lại là dấu chấm hết.



Những cuộc cãi vã bắt đầu nhiều hơn.

Cô ấy trách tôi không tin vợ.

Tôi thì cho rằng cô ấy tham tiền.

Mẹ tôi ở quê lại liên tục gọi lên:

Con đừng dại giao tiền cho đàn bà. Giữ như bây giờ mới chắc.

Tôi càng tin mình đúng.

Cho đến một ngày…

Vợ đặt trước mặt tôi đơn l/y hôn.

Cô ấy nói rất nhẹ:

Em không cần tiền của anh. Em chỉ cần một người chồng coi mình là gia đình.

Tôi ký.

Vì sĩ diện.

Tôi nghĩ rồi cô ấy sẽ quay lại.

Nhưng không.

Cô ấy dắt hai con đi thật.

Tôi sống một mình trong căn nhà lạnh ngắt.

Bạn bè ai cũng bảo:

Thôi, về quê lấy số tiền tiết kiệm gần năm tỷ rồi làm lại cuộc đời.

Nghe cũng có lý.

Tôi bắt xe về quê.

Trong đầu còn tính sẽ mua căn hộ mới, mở cửa hàng kinh doanh.

Bước vào nhà, tôi cười với mẹ:

Mẹ ơi, đưa con số tiền con gửi bao năm nay.

Mẹ nhìn tôi rất lâu.

Rồi thở dài….

… Rồi thở dài, mẹ đứng dậy đi vào buồng trong. Lúc trở ra, trên tay mẹ không phải là cuốn sổ tiết kiệm dày cộm như tôi hằng tưởng tượng, mà là một chiếc hộp sắt cũ kỹ, rỉ sét.

Mẹ đặt chiếc hộp lên bàn, mở nắp ra. Bên trong chẳng có xấp tiền polyme nào, cũng không có thẻ ngân hàng. Chỉ có một xấp hóa đơn, giấy nợ và vài tờ biên lai chuyển tiền.

Tôi run rẩy cầm một tờ lên xem. Toàn bộ là tên của em trai tôi.

Mẹ rơm rớm nước mắt, giọng nghẹn ngào:

“Thằng Út nó phá sản, nợ nần chồng chất, người ta đến tận nhà đòi chặt tay chặt chân nó. Mẹ… mẹ không đành lòng nhìn em con đi vào đường cùng. Số tiền con gửi về mười mấy năm qua, mẹ đều mang đi trả nợ cho nó cả rồi. Cách đây ba tháng, nó lại thua bạc, mẹ phải bán luôn cả mảnh đất ông bà để lại để gom cho đủ… Giờ trong nhà chẳng còn đồng nào hết con ơi!”

Tai tôi ù đi, đất trời dưới chân như sụp đổ. Gần 5 tỷ đồng – mồ hôi, công sức, sự đánh đổi bằng cả hạnh phúc gia đình suốt 18 năm qua – giờ chỉ còn là một con số không tròn trĩnh.

Tôi chết lặng nhìn mẹ, nghẹn đắng: “Mẹ… sao mẹ bảo giữ giùm con? Tiền đó là tiền con tích góp để lo cho tương lai của vợ con, của hai đứa nhỏ mà?!”

Mẹ tôi khóc nấc lên: “Mẹ xin lỗi… Mẹ nghĩ con là anh lớn, phải cứu em. Với lại mẹ tưởng vợ chồng con trên phố thu nhập cao, không có số tiền này thì vẫn sống tốt. Ai ngờ tụi bay lại ly hôn…”

Tôi ngã quỵ xuống nền nhà lạnh lẽo, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng.

Hóa ra, người “người ngoài” mà tôi hằng đề phòng lại chính là người duy nhất chắt bóp từng đồng, chịu khổ vì tôi. Còn những người tôi gọi là “ruột thịt”, là “an toàn”, lại thản nhiên đem xương máu của tôi đi nuôi một kẻ phá gia chi tử.

Tôi nhớ đến bộ quần áo sờn vai của vợ, nhớ đến cái nhíu mày của cô ấy khi con xin tiền học thêm, nhớ đến ánh mắt thất vọng tột cùng ngày cô ấy nói: “Em hiểu rồi…”. Nếu ngày đó tôi đưa số tiền này cho vợ, mái ấm của tôi đã không tan vỡ, các con tôi đã được sống trong điều kiện tốt nhất, và cô ấy đã không phải mang danh “tham tiền” trong sự mù quáng của tôi.

Tôi đã mất tất cả. Mất vợ, mất con, và mất cả số gia tài mà tôi tưởng là chỗ dựa duy nhất để làm lại cuộc đời. Sự khôn lỏi, ích kỷ và mù quáng của tôi rốt cuộc đã biến tôi thành một kẻ trắng tay, cô độc và thất bại thảm hại nhất trên đời.