Chồng không biết ngại mở miệng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho “phòng nhì” nuôi con. Tôi chỉ mỉm cười nói đúng một câu, khiến anh tái mặt, nghẹn cứng không thốt nổi lời….
Chồng không biết ngại mở miệng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho “phòng nhì” nuôi con. Tôi chỉ mỉm cười nói đúng một câu, khiến anh tái mặt, nghẹn cứng không thốt nổi lời….
“Em… cho anh mượn 500 triệu được không? Anh cần đưa cho cô ấy… để nuôi con.”
Câu nói vang lên giữa căn bếp ấm áp của gia đình, khiến tôi như chết lặng. Chồng tôi người từng thề non hẹn biển, giờ lại đứng đó, xin tiền tôi để chu cấp cho con riêng với người tình.
Trời Hà Nội vào cuối tháng Mười, lạnh se sắt. Tôi – Thu Hà – đang đứng nấu bữa tối trong căn nhà nhỏ ở quận Thanh Xuân, nơi hai vợ chồng và con gái 5 tuổi của tôi, bé Gấu, sống bình yên suốt bao năm qua.
Chồng tôi – Tuấn – là kỹ sư xây dựng, thường xuyên đi công trình. Tôi làm kế toán tại một công ty tư nhân, thu nhập ổn định. Sau bao năm vất vả tích góp, chúng tôi vừa trả xong căn nhà này cách đây 6 tháng. Những tưởng, sau bao nhiêu giông bão, cuộc sống đã bắt đầu dễ thở hơn một chút.
Nhưng rồi, buổi tối hôm đó, mọi thứ đổ vỡ chỉ bằng một câu nói.
Tuấn bước vào bếp, vẻ mặt đăm chiêu, tay mân mê chiếc điện thoại. Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài.
Hà này, anh… anh có chuyện muốn nói.
Tôi dừng tay, lau vội dầu mỡ bám trên áo, nhìn anh.
Có chuyện gì vậy?
Tuấn ngập ngừng một lát rồi nói, như thể phải cố ép từng chữ ra khỏi miệng:
Anh cần mượn em 500 triệu. Anh… anh cần chu cấp cho con riêng… của anh và Nhung.
Tôi chế//tt lặng. Cái muôi đang cầm trên tay rơi xuống sàn, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.
Gì cơ? – Tôi hỏi lại, giọng run lên.
Tuấn cúi đầu, giọng lí nhí như một đứa trẻ mắc lỗi:

– Là Nhung – cô ấy có thai khi anh đi công trình ở Quảng Ninh năm ngoái. Anh… anh không biết cho đến khi cô ấy sinh. Giờ cô ấy yêu cầu anh có trách nhiệm. Cô ấy không kiện, chỉ yêu cầu anh hỗ trợ 500 triệu để nuôi con trong 5 năm đầu.
Tôi không biết nên cười hay nên khóc…sau khi bình tĩnh tôi đưa ra một quyết định…
Tôi tắt bếp, chậm rãi nhặt chiếc muôi dưới sàn lên, rửa sạch rồi đặt lại vị trí cũ. Sự im lặng bao trùm căn bếp lạnh lẽo đến đáng sợ. Tuấn vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn tôi đầy vẻ dò xét, xen lẫn một chút hy vọng ích kỷ rằng tôi sẽ vì cái nghĩa vợ chồng bấy lâu mà mủi lòng.
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Không có những giọt nước mắt nghẹn ngào, cũng không có trận lôi đình đánh ghen như anh tưởng tượng. Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn anh bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng và nói đúng một câu:
“Được chứ, tiền của em thì anh cứ cầm, nhưng quyền làm cha của anh thì để lại căn nhà này nhé.”
Tuấn lập tức tái mặt. Anh lắp bắp, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu: – Em… em nói thế là có ý gì?
Tôi bước đến bàn ăn, rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ tuần trước – thời điểm tôi vô tình biết được sự thật chứ không cần đợi đến lúc anh mở miệng. Đó là Đơn ly hôn đơn phương và Biên bản thỏa thuận tài sản.
– Anh nghĩ tôi là kẻ mù lòa sao, Tuấn? Anh đi công trình hay đi xây tổ ấm nhỏ, tôi đều có đủ bằng chứng ở đây. 500 triệu đúng không? Tôi sẽ ký séc cho anh ngay lập tức. Nhưng đổi lại, anh ký vào đơn ly hôn này, từ bỏ hoàn toàn quyền sở hữu căn nhà quận Thanh Xuân chúng ta vừa trả hết nợ, và để lại toàn bộ quyền nuôi bé Gấu cho tôi.
Tôi tiến lại gần anh, giọng nói lạnh lùng nhưng rành rọt từng chữ: – Số tiền 500 triệu đó coi như tôi mua đứt nửa căn nhà này từ anh, và cũng là cái giá để tôi tiễn một gã chồng phản bội ra khỏi cuộc đời mẹ con tôi. Từ ngày mai, anh có thể danh chính ngôn thuận sang Quảng Ninh làm cha mẫu mực. Còn ở đây, mẹ con tôi không cần một người đàn ông rách nát như anh nữa.
Tuấn nghẹn cứng họng, bàn tay run rẩy cầm tờ đơn ly hôn. Anh nhìn số tiền 500 triệu trước mắt – thứ có thể giúp anh giải quyết rắc rối với cô bồ, nhưng đổi lại, anh sẽ mất đi gia đình thực sự, mất căn nhà thành phố mà anh phải cày cuốc nửa đời người mới có được, và mất cả đứa con gái luôn quấn quýt gọi “Bố ơi”.
Sự tham lam và ích kỷ của Tuấn bị lột trần. Anh ta há hốc mồm, muốn cầu xin, muốn giải thích nhưng thanh quản như bị bóp nghẹt, không thể thốt nổi một lời nào trước sự dứt khoát, kiên cường của người vợ mà anh từng nghĩ là yếu đuối.
Trời Hà Nội cuối tháng Mười vẫn lạnh, nhưng lòng tôi lúc này lại ấm áp lạ thường. Tôi biết, giông bão đã qua, và từ ngày mai, một cuộc sống mới tự do, sạch sẽ của tôi và con gái chính thức bắt đầu.