Giúp việc mới vào nhà tôi được đúng 2 tháng. Thế nhưng sáng nào cũng vậy, đúng 4 giờ, cô ấy lặng lẽ thức dậy, ôm theo một chiếc túi bóng đen rồi rón rén ra khỏi nhà

Giúp việc mới vào nhà tôi được đúng 2 tháng. Thế nhưng sáng nào cũng vậy, đúng 4 giờ, cô ấy lặng lẽ thức dậy, ôm theo một chiếc túi bóng đen rồi rón rén ra khỏi nhà. Tôi tò mò hỏi đi đâu sớm thế, cô chỉ cười đáp: “Em đi tập thể dục cho khỏe.” Nhưng một người đi tập thể dục lại nhất quyết mang theo chiếc túi đen ấy mỗi ngày. Nghi ngờ có điều bất thường, tôi quyết định âm thầm bám theo… và sự thật phía sau khiến tôi lặng người… 👇

Tôi vốn là người khá cẩn thận và kỹ tính trong chuyện nhà cửa. Nhà tôi không phải quá giàu nhưng từ ngày mở cửa hàng online, kinh tế khá hơn nên tôi thuê một cô giúp việc để đỡ việc cơm nước, dọn dẹp. Cô giúp việc tên là Nguyệt, trông tầm hơn bốn mươi, dáng người nhỏ thó, da ngăm ngăm, mắt lúc nào cũng cúi xuống.

Ngày đầu tiên, tôi đã thấy cô ấy dậy sớm hơn mình.

Tôi xuống bếp lúc 6 giờ, thì Nguyệt đã dọn dẹp sân, lau cửa kính sạch bóng. Tôi khá hài lòng. Thế nhưng sau khoảng một tuần, tôi để ý một điều: sáng nào cô ấy cũng mở cửa đi ra ngoài lúc 4 giờ sáng. Lúc đầu tôi tưởng cô ấy dậy sớm đi chợ. Nhưng rõ ràng đồ ăn tôi mua trước đó còn nguyên, chưa hề được dùng. Tôi gặng hỏi, Nguyệt bảo: “Dạ, tôi đi bộ tập thể dục cho khỏe người. tôi quen dậy sớm rồi.”

Nghe thì hợp lý, nhưng một người tập thể dục ngoài trời, đổ mồ hôi, đáng lẽ phải thay đồ. Đằng này mỗi lần cô ấy quay về, áo quần vẫn khô, tóc cũng không rối, mặt mày không đỏ. Điều lạ hơn là sáng nào cô ấy cũng mang về một chiếc túi nylon đen, buộc chặt.

Sự cảnh giác trong tôi tự nhiên trỗi dậy. Một buổi sáng, tôi cố tình dậy sớm, mở ca/me/ra xem thì chế//t đi//ếng với bộ dạng của giúp việc…

Bộ dạng của Nguyệt trên màn hình camera lúc 3 giờ 45 phút sáng khiến tôi không khỏi rùng mình.

Cô ấy không hề mặc đồ thể thao. Nguyệt mặc bộ quần áo lao động cũ kỹ, sờn rách mà tôi chưa từng thấy cô mặc ban ngày. Đáng sợ hơn, cô đứng trước tủ lạnh, rón rén mở ra, nhưng không phải để lấy thức ăn ngon hay trộm đồ đắt tiền. Nguyệt cẩn thận nhặt nhạnh từng cọng rau úa tôi bỏ lại từ hôm trước, mấy mẩu bánh mì khô khốc định vứt đi, và cả những hộp cơm thừa từ tối hôm qua mà tôi dặn đổ vào thùng rác.

Tất cả được cô xếp gọn gàng vào chiếc túi nilon đen. Sau đó, cô nhẹ nhàng mở chốt cửa, lách người ra ngoài như một bóng ma.

Máu tò mò lẫn sự nghi ngờ trong tôi lên đến đỉnh điểm. Liệu cô ta có mang những thứ này đi bán lại cho các quán ăn bẩn? Hay cô ta đang giấu giếm một bí mật động trời nào khác? Không thể ngồi yên, tôi vơ vội chiếc áo khoác, xỏ dép và âm thầm bám theo phía sau.

Cuộc bám theo trong sương sớm

Trời mùa đông 4 giờ sáng tối tăm và lạnh buốt. Đường phố vắng tanh không một bóng người. Tôi giữ khoảng cách khoảng 50 mét, căng mắt nhìn theo cái dáng nhỏ thó, liêu xiêu của Nguyệt dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Nguyệt đi rất nhanh. Cô không hề rẽ vào công viên hay những đoạn đường thoáng đãng dành cho người tập thể dục. Cô rẽ vào một con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, rồi đi sâu vào khu ổ chuột nằm ven con sông sau chợ đầu mối – nơi tập trung của những người lao động nghèo, những mảnh đời cơ nhỡ.

Đến trước một căn nhà xập xệ được dựng tạm bàng tôn và bạt rách, Nguyệt dừng lại.

Tôi vội nép mình sau một cột điện gần đó, nín thở quan sát. Nguyệt gõ cửa ba tiếng ngắn gọn. Cửa mở ra, một người đàn ông trung niên ngồi trên xe lăn đón cô. Gương mặt anh ta gầy gò, hốc hác nhưng ánh mắt đầy vẻ trông ngóng.

Từ trong chiếc túi đen, Nguyệt cẩn thận lấy ra những hộp cơm thừa, những cọng rau úa. Cô không hề vứt chúng đi. Cô đặt chúng lên chiếc bàn gỗ chân thấp, rồi ân cần múc một bát cháo nóng từ chiếc bình giữ nhiệt (thứ duy nhất cô tự mua) đưa cho người đàn ông.

“Hôm nay bà chủ cho nhiều đồ ăn lắm, toàn đồ ngon thôi. Anh ăn đi cho nóng rồi uống thuốc,” tiếng Nguyệt nghẹn ngào vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Người đàn ông nắm lấy tay Nguyệt, ứa nước mắt: “Em vất vả vì bố con anh quá. Đi làm bên đó người ta có tử tế với em không? Đừng vì tụi anh mà chịu nhục nghe em…”

“Bà chủ tốt bụng lắm anh ạ, việc nhẹ lương cao, lại chẳng bao giờ mắng nhiếc em. Anh yên tâm nuôi con, thằng lớn đi nhặt ve chai tí nữa chắc cũng về rồi,” Nguyệt vừa cười vừa lau nước mắt cho chồng.

Sự thật phía sau chiếc túi đen

Hóa ra, người đàn ông đó là chồng cô, bị liệt nửa người sau một tai nạn công trường tai tiếng mà chủ thầu quỵt tiền đền bù. Họ còn hai đứa con nhỏ, đứa lớn phải nghỉ học đi nhặt ve chai, đứa nhỏ gửi tạm ở quê.

Để có tiền thuốc thang cho chồng và gửi về quê nuôi con, Nguyệt phải đi làm giúp việc. Nhưng vì sợ chủ nhà đánh giá là tham lam, trộm cắp, cô không bao giờ dám xin đồ ăn thừa trước mặt tôi. Cô đợi đến đêm muộn, lén gom lại những thứ tôi định vứt đi, thức dậy từ 4 giờ sáng để mang đến cho chồng con ăn qua bữa, tiết kiệm từng đồng mua thuốc.

Chiếc túi đen ấy không chứa vàng bạc, cũng chẳng chứa bí mật đen tối nào. Nó chứa đựng sự tự trọng tội nghiệp của một người mẹ, người vợ cam chịu, và cả tình yêu thương vô bờ bến dành cho gia đình gia cảnh khốn cùng.

Nhìn cảnh tượng ấy, tôi lặng người đi. Sương đêm lạnh buốt đánh vào mặt, nhưng khóe mắt tôi lại nóng cay xè. Tôi nhớ lại những lần mình cằn nhằn vì nhà cửa bám chút bụi, những lần nghi ngờ cô ăn bớt tiền đi chợ… Tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng trước sự ích kỷ và định kiến của bản thân.

Sự tử tế thầm lặng

Tôi lặng lẽ quay xe đi bộ về nhà trước khi Nguyệt kịp nhận ra. Nằm trên giường, tôi không tài nào chợp mắt nổi.

Sáng hôm sau, đúng 6 giờ, Nguyệt lại xuất hiện ở bếp với bộ quần áo tươm tất, gương mặt cúi gằm chịu thương chịu khó. Tôi nhìn cô, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, rồi bảo:

Không có mô tả ảnh.

“Dạo này cửa hàng online của em làm ăn tốt quá, việc nhà lại nhiều. Từ tháng này em tăng lương cho chị thêm 2 triệu nhé. À với lại, nhà mình ăn ít, thức ăn nấu ra toàn bỏ phí. Từ nay mỗi tối em nấu dư ra một chút, chị cứ chủ động đóng hộp mang về cho gia đình, chứ đổ đi tội chết, em không thích lãng phí.”

Nguyệt ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt cô trợn tròn kinh ngạc, rồi từ từ đỏ hoe. Cô lắp bắp không nói nên lời, chỉ biết cúi đầu cảm ơn tôi rối rít.

Từ ngày đó, chiếc túi nilon đen của Nguyệt không còn chứa những cọng rau úa hay đồ thừa gom nhặt trong bóng tối nữa. Nó chứa những hộp cơm nóng hổi, tươm tất được mang đi một cách đường hoàng dưới ánh mặt trời. Và tôi hiểu rằng, đôi khi sự nghi ngờ có thể dẫn ta đến những góc tối, nhưng cách ta đối xử với sự thật đó mới định hình con người chúng ta.