Bạn thân đến nhà ăn tối, tôi rơi đũa cúi xuống nhặt thì nhìn thấy cảnh không thể tin nổi, lập tức tôi hất đổ bàn ăn…
Bạn thân đến nhà ăn tối, tôi rơi đũa cúi xuống nhặt thì nhìn thấy cảnh không thể tin nổi, lập tức tôi hất đổ bàn ăn…
Tôi và Hương là bạn thân từ hồi đại học. Ra trường, tôi lấy chồng trước, Hương vẫn độ/c thâ/n, thỉnh thoảng ghé nhà tôi ăn tối. Chồng tôi – anh Hoàng – làm kỹ sư xây dựng, ít nói nhưng chu đáo. Hương thường khen tôi tốt số vì lấy được người chồng như anh.
Hôm đó là thứ sáu, Hương gọi điện rủ tôi đi ăn lẩu nhưng tôi t/ừ ch/ối vì đã chuẩn bị cơm tối. Không ngờ cô ấy bảo sẽ ghé nhà tôi ăn cùng cho vui. Tôi cũng vui vẻ đồng ý.
Khoảng 6 giờ, Hương tới. Tôi dọn ra mâm cơm gồm canh chua cá, thịt rang cháy cạnh, đĩa rau muống luộc và bát nước mắm tỏi ớt. Chồng tôi từ phòng ngủ bước ra, thấy Hương thì khẽ gật đầu chào, rồi ngồi xuống bàn.
Trong bữa ăn, Hương liên tục gắp đồ ăn cho chồng tôi. Tôi thấy hơi kh/ó c/hịu nhưng nghĩ chắc cô ấy chỉ vô tư như mọi khi. Tôi gắp miếng thịt, chẳng may đá/nh rơi đũa xuống sàn. Tôi cúi xuống nhặt, định đứng dậy đi rửa thì bất chợt, tôi sữ/ng ngư/ời.
Dưới gầm bàn, tôi thấy bàn tay Hương đang…

Dưới gầm bàn, tôi thấy bàn tay Hương đang đặt lên đùi chồng tôi, những ngón tay cô ta ve vuốt một cách đầy dạn dĩ. Kinh khủng hơn, chồng tôi không hề né tránh. Anh ta lấy tay mình nắm chặt lấy tay Hương, mười ngón tay đan vào nhau vô cùng chặt chẽ, ngón cái còn khẽ vuốt ve mu bàn tay cô ta như một thói quen từ lâu lắm.
Nhìn lên chiếc nhẫn cưới trên tay Hoàng phản chiếu chút ánh sáng mờ tối dưới gầm bàn, lồng ngực tôi thắt lại, nghẹn ứ. Đầu óc tôi trống rỗng trong một giây, rồi lập tức một luồng máu nóng xộc thẳng lên não.
Hóa ra, những lời khen ngợi “tốt số”, những lần ghé chơi “vô tư”, và cả sự im lặng chu đáo của chồng tôi… tất cả chỉ là một màn kịch ghê tởm được diễn ngay trước mắt tôi.
Tôi bật dậy, dồn hết sức bình sinh, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ và hất đổ toàn bộ mâm cơm về phía hai kẻ khốn nạn đó.
Xoảng! Rầm!
Bát nước mắm tỏi ớt tung tóe, nước canh chua nóng hổi đổ ập lên chiếc váy trắng hàng hiệu của Hương. Tiếng bát đĩa vỡ tan tành vang lên chói tai trong không gian phòng ăn vốn đang yên ả.
“Á!” – Hương hét lên một tiếng thất thanh, nhảy dựng lên, mặt cắt không còn một giọt máu khi thấy chiếc váy bị vấy bẩn và khuôn mặt hầm hầm sát khí của tôi. Hoàng cũng hốt hoảng đứng phắt dậy, vội vàng giật lấy xấp khăn giấy trên kệ, nhưng thay vì lau cho vợ, phản xạ đầu tiên của anh ta lại là đưa cho Hương.
“Em điên rồi à Linh?! Làm cái trò gì thế này?!” – Hoàng quát lên, giọng run rẩy nhưng cố tỏ ra tức giận để át đi sự chột dạ.
“Tôi điên? Đúng, tôi điên mới rước con rắn độc này vào nhà!” – Tôi chỉ thẳng tay vào mặt Hương, cười cay đắng, nước mắt uất ức lúc này mới trào ra. “Hương ạ, dưới gầm bàn mát lắm đúng không? Nắm tay chồng tao có ấm không?”
Sắc mặt Hương từ hoảng hốt chuyển sang tái mét, môi mấp máy không ra lời. Cô ta lắp bắp: “Linh… tao… không phải như mày nghĩ đâu…”
“Câm mồm!” – Tôi hét lên, cắt ngang lời giải thích bẩn thỉu đó. “Mày cút ngay ra khỏi nhà tao trước khi tao dùng chỗ bát vỡ này rạch nát bộ mặt giả tạo của mày!”
Hoàng thấy mọi chuyện đã bại lộ, liền bước lên chắn trước mặt Hương, giọng dịu giọng xuống: “Linh, bình tĩnh đi em, chuyện không có gì đâu, chỉ là hiểu lầm…”
“Hiểu lầm cái gì? Hiểu lầm mà hai người đan tay vào nhau như người tình thế kia à? Anh im miệng đi, tôi khinh bỉ cả hai người!” – Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt Hoàng, ánh mắt đầy sự ghê tởm. “Hoàng này, anh chu đáo ít nói là để dành thời gian nhắn tin vụng trộm sau lưng tôi đúng không? Đơn ly hôn tôi sẽ ký và để trên bàn vào ngày mai. Còn bây giờ, dắt tay nhau cút ngay!”
Hương không dám nhìn tôi lấy một giây, cúi đầu, vội vàng vơ lấy túi xách rồi chạy biến ra khỏi cửa như một kẻ tội đồ. Hoàng nhìn mâm cơm tan hoang dưới đất, nhìn lại người vợ đang run lên bần bật vì phẫn nộ, anh ta biết không thể cứu vãn được nữa, liền lẳng lặng quay vào phòng gom vài bộ quần áo rồi rời đi.
Cánh cửa nhà đóng sầm lại. Ngôi nhà vốn ấm áp giờ chỉ còn lại sự đổ vỡ, mùi nước mắm nồng nặc và những mảnh sành sắc nhọn găm đầy trên sàn. Tôi ngồi sụp xuống giữa đống hỗn độn ấy, khóc nức nở cho tình bạn 7 năm và cuộc hôn nhân 3 năm của mình.
Nhưng trong sâu thẳm, tôi biết cái hất bàn vừa rồi không chỉ là sự giận dữ, mà là nhát dao dứt khoát giúp tôi chặt đứt đi sự phản bội, để chuẩn bị cho một cuộc sống mới không có những kẻ dối lừa.