Vừa chuyển lên thành phố ở với con trai, chị chồng liền xin giữ cuốn sổ đỏ. Tôi tưởng chị tính chuyện riêng, nhưng chỉ 3 tháng sau, tôi nghẹn lòng thừa nhận: nếu không có chị, vợ chồng tôi đã mất trắng cả gia tài…
Vừa chuyển lên thành phố ở với con trai, chị chồng liền xin giữ cuốn sổ đỏ. Tôi tưởng chị tính chuyện riêng, nhưng chỉ 3 tháng sau, tôi nghẹn lòng thừa nhận: nếu không có chị, vợ chồng tôi đã mất trắng cả gia tài…
Nắng chiều vàng vọt vương trên những ngọn cây dừa cạn trước hiên nhà cũ. Tôi thu xếp mấy bộ quần áo cuối cùng vào chiếc vali sờn góc, lòng nặng trĩu một nỗi niềm khó tả. Ở cái tuổi ngoài sáu mươi, rời xa mảnh vườn, ngôi nhà gắn bó nửa cuộc đời để lên thành phố sống cùng vợ chồng đứa con trai độc nhất, cảm giác lạc lõng là điều không tránh khỏi. Chồng tôi, ông Ba, đứng bên cạnh khói thuốc lào bay bảng lảng, mắt đăm đắm nhìn ra khoảng sân xi măng đầy lá rụng. Chuyến xe chiều sắp đến, bước ngoặt cuộc đời của hai ông bà già vùng quê thuần phác bắt đầu từ đây.
Đúng lúc chúng tôi chuẩn bị khóa cửa, chị Hai – chị ruột của chồng tôi – từ đầu ngõ đi vào. Chị bước nhanh, gương mặt nghiêm nghị và có phần vội vã. Vừa vào đến hiên, chưa kịp để chúng tôi chào hỏi, chị đã nhìn thẳng vào tôi, giọng dứt khoát: “Thím Ba, nghe chị bảo này. Thím đưa cái sổ đỏ mảnh đất và ngôi nhà này đây cho chị giữ. Hai vợ chồng lên thành phố ở với thằng Thành, đất đai nhà cửa ở quê cứ để chị quản lý.”
Lời đề nghị của chị Hai khiến tôi s:ững s:ờ, tim bỗng nhói lên một nhịp. Miếng đất này tuy không lớn nhưng là mồ hôi nước mắt cả đời vợ chồng tôi tích góp, cày cuốc nuôi con ăn học. Giờ vừa dọn đi, chị chồng đã đòi giữ giấy tờ nhà đất, trong lòng tôi không khỏi dấy lên sự nghi ngờ và tủi thân. Tôi nhìn sang chồng, ông Ba chỉ thở dài rồi gật đầu nhẹ, ra hiệu bảo tôi làm theo lời chị. Vốn tính nhẫn nhịn và không muốn gia đình xáo trộn ngay trước giờ đi, tôi nuốt nước mắt vào trong, vào buồng mở tủ lấy tờ sổ đỏ trao tận tay chị Hai. Chị đón lấy, không nói thêm lời nào, chỉ dặn dò giữ gìn sức khỏe rồi quay lưng đi thẳng. Suốt chuyến xe lên thành phố đêm ấy, lòng tôi ngổn ngang những suy nghĩ tiêu cực về lòng người và sự thực tế của tình thâm.
Cuộc sống ở thành phố hoa lệ, nhà cao cửa rộng nhưng lại ngột ngạt đến lạ kỳ. Vợ chồng con trai tôi bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt. Con dâu tuy ngoan ngoãn nhưng khoảng cách thế hệ và lối sống khác biệt khiến những bữa cơm gia đình trở nên thưa thớt và gượng gạo. Tôi và ông Ba quanh quẩn trong bốn bức tường chung cư, tiếng tivi ra rả cả ngày cũng không khỏa lấp được nỗi nhớ mảnh vườn, nhớ tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Đã vậy, mỗi lần nghĩ đến việc chị Hai đang giữ cuốn sổ đỏ, lòng tôi lại như có lửa đốt, tự hỏi liệu có phải mình đã quá khờ dại khi giao gia sản cho người khác quản lý hay không.

Ba tháng trôi qua trong sự bí bách và nhớ quê da diết. Một buổi tối, con trai tôi đi làm về sớm hơn thường lệ, nét mặt có phần mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự trăn trở. Trong bữa cơm, cháu ngập ngừng mãi rồi mới dám lên tiếng: “Bố mẹ ơi… thực ra công việc của vợ chồng con dạo này gặp chút khó khăn, áp lực chi phí sinh hoạt trên này lớn quá. Con tính… hay là bố mẹ cho con mượn sổ đỏ nhà dưới quê, để con bàn với nhà vợ hùn vốn mở rộng xưởng may nhỏ, xoay sở qua giai đoạn này.”
Nghe con trai nói, tai tôi như ù đi. Hóa ra,…
Hóa ra, điều tôi lo sợ bấy lâu nay lại đến theo một cách không ngờ nhất. Tôi nhìn sang ông Ba, ông cũng buông đũa, thở dài một tiếng đầy não nề.
Tôi nhìn con trai, ngập ngừng bảo: “Thành à… sổ đỏ ở quê, hôm đi bác Hai con đã giữ rồi. Bác ấy bảo để bác ấy quản lý nhà cửa.”
Vừa nghe đến đó, con dâu tôi đang ngồi bên cạnh bỗng biến sắc. Nó buông mạnh chén cơm xuống bàn, giọng đanh lại, không còn vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn như mọi ngày: “Sao bố mẹ lại dại dột thế? Đất đai nhà mình sao lại giao cho bác chồng giữ? Bác ấy tính chiếm đoạt luôn hay sao? Anh Thành, anh phải về quê đòi lại ngay, tiền của mình chứ có phải của bác ấy đâu mà muốn lấy là lấy!”
Thấy vợ gắt gỏng, thằng Thành cũng sốt ruột. Ngay ngày hôm sau, dưới sự thúc giục của con dâu, vợ chồng tôi đành phải bắt chuyến xe sớm về lại quê nhà để gặp chị Hai đòi lại cuốn sổ đỏ.
Sự thật bàng hoàng sau cánh cổng cũ
Vừa bước chân vào khoảng sân xi măng quen thuộc, tôi đã thấy chị Hai ngồi đợi sẵn ở hiên nhà từ bao giờ. Trên bàn gỗ là một ấm chè xanh còn nóng và một xấp giấy tờ được đặt ngay ngắn.
Chưa kịp để chúng tôi lên tiếng, chị Hai đã nhìn thẳng vào vợ chồng thằng Thành, ánh mắt sắc lẹm và nghiêm nghị đến đáng sợ. Chị đập tay xuống bàn, giọng đanh thép:
“Anh chị dắt díu cả bố mẹ về đây đòi sổ đỏ để đem đi cắm ngân hàng, gán nợ cho bên nhà ngoại đúng không?”
Câu nói của chị Hai như một tiếng sét giữa trời quang. Thằng Thành và con dâu tôi mặt cắt không còn một giọt máu, đứng trân trân tại chỗ, hai bờ vai run lên bần bật.
Tôi bàng hoàng nhìn chị Hai, rồi lại nhìn đứa con dâu đang cúi gằm mặt, lắp bắp không thành tiếng. Chị Hai cười nhạt, lật xấp giấy tờ trên bàn ra rồi nói tiếp:
“Thím Ba ạ, ba tháng trước, trước ngày thím dọn đi, tôi tình cờ ra giếng sau thì nghe được con dâu thím lén lút gọi điện cho mẹ đẻ nó. Nhà ngoại thằng Thành chơi bói toán, chung vốn làm ăn bất hợp pháp nên vỡ nợ hoàn toàn, xưởng may trên thành phố thực chất đã bị niêm phong từ lâu rồi! Họ bày mưu tính kế, bảo con dâu thím dụ dỗ hai thân già này lên thành phố ở, rồi giả vờ than nghèo kể khổ để mượn sổ đỏ ở quê đem đi thế chấp gỡ gạc.”
Chị Hai quay sang chỉ thẳng mặt thằng Thành:
“Tôi biết tính bố mẹ anh chị thương con mù quáng. Nếu ngày đó tôi không đóng vai ác, không ép thím Ba giao cuốn sổ đỏ này ra, thì chỉ cần anh chị ngon ngọt vài câu, hai thân già này sẵn sàng ký giấy dâng cả gia sản tích cóp cả đời cho anh chị đem đi phá nợ! Lúc đó, bố mẹ anh chị biết chui vào đâu mà sống?”
Giọt nước mắt muộn màng và sự hối hận
Thằng Thành nghe đến đây thì quỳ sụp xuống sân, khóc nấc lên vì hối hận và sợ hãi. Hóa ra, nó vì quá nghe lời vợ, lại bị nhà vợ ép uổng vào đường cùng nên mới sinh lòng tăm tối, định mang cả nơi dưỡng già của bố mẹ ra làm liều. Con dâu tôi thì xấu hổ, không dám ngẩng mặt lên nhìn ai, lẳng lặng quay người chạy thẳng ra ngõ.
Tôi ngồi bệt xuống ghế gỗ, nước mắt chảy dài vì nghẹn ngào và tủi hổ. Suốt ba tháng qua trên thành phố, tôi đã oán hận chị Hai biết bao nhiêu. Tôi đã nghĩ chị ích kỷ, nghĩ chị thực tế, tham lam muốn chiếm đoạt tài sản của em trai.
Thế nhưng, đằng sau cái vẻ ngoài thô ráp, nghiêm khắc và lời nói sắc lẹm ngày hôm đó, lại là một sự bao bọc thầm lặng, một cái đầu tỉnh táo vô cùng của người chị cả. Nếu không có sự dứt khoát của chị, có lẽ giờ đây vợ chồng tôi đã lâm vào cảnh không nhà không cửa, trắng tay ở cái tuổi xế chiều.
Tôi bước đến bên chị Hai, nắm lấy đôi bàn tay gầy gộc, đầy vết đồi mồi của chị, nghẹn ngào không thốt nên lời: “Chị Hai… em xin lỗi… Em cứ tưởng chị…”
Chị Hai thở dài, vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi, ánh mắt đã dịu đi rất nhiều: “Chị em trong nhà, tôi không giữ cho cậu thím thì giữ cho ai. Thôi, đưa ông Ba dọn về quê mà ở. Mảnh vườn, ngôi nhà này mới là nơi thuộc về hai người. Đừng đi đâu nữa.”
Nắng chiều vẫn vàng vọt vương trên ngọn dừa cạn, nhưng lòng tôi lúc này không còn trĩu nặng nữa. Tôi nhận lại cuốn sổ đỏ từ tay chị Hai, nâng niu như báu vật, lòng thầm cảm ơn trời phật vì giữa giông bão cuộc đời, vợ chồng tôi vẫn còn có một người chị, một điểm tựa vững chãi đến thế.