Mang 100 triệu về biếu mẹ chồng để cảm ơn 5 năm chăm cháu, tôi bỗng khựng lại khi nghe mẹ ru//ột nói một câu. Sau đó, tôi quyết định không đưa bà một đồng nào…
Mang 100 triệu về biếu mẹ chồng để cảm ơn 5 năm chăm cháu, tôi bỗng khựng lại khi nghe mẹ ru//ột nói một câu. Sau đó, tôi quyết định không đưa bà một đồng nào…
Tiếng còi xe máy ngoài ngõ nhỏ xen lẫn tiếng rao mì gõ đêm vọng vào căn phòng khách chung cư bốn mươi mét vuông. Hương ngồi thừ người trước bàn ăn, tay miết nhẹ lên tấm thẻ ngân hàng màu xanh thẫm. Trong đó có đúng một trăm triệu đồng – số tiền cô tích cóp được sau năm năm đi làm quần quật từ sáng sớm đến tối mịt. Đây là khoản tiền Hương dự định ngày mai, tròn năm năm ngày cô sinh cu Bo, sẽ chính thức trao tận tay mẹ chồng như một lời cảm ơn sâu sắc vì bà đã lặn lội từ quê lên thành phố đỡ đần, chăm sóc cháu nội từ thuở đỏ hỏn để vợ chồng cô yên tâm lập nghiệp.
Năm năm qua, bà nội cu Bo – bà Hòa – đã thay vợ chồng Hương quán xuyến toàn bộ việc nhà. Từ đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp cho đến việc đón đưa đứa trẻ đi học mẫu giáo, một tay bà lo liệu chu toàn. Nhìn những vết chai sần trên đôi bàn tay gầy gộc của mẹ chồng, Hương luôn tự nhủ mình phải có trách nhiệm đền đáp xứng đáng. Một trăm triệu không phải là con số quá lớn ở thành phố này, nhưng với một người phụ nữ lam lũ cả đời như bà Hòa, Hương tin đó sẽ là món quà thiết thực nhất để bà dưỡng già hoặc mua sắm những gì bà thích. Cô mỉm cười, lòng ngập tràn sự tự hào và mãn nguyện khi nghĩ đến ánh mắt bất ngờ của mẹ chồng vào ngày mai.
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình hiển thị cuộc gọi từ mẹ ruột của Hương ở quê. Bà vừa trải qua một đợt cảm cúm, giọng nói qua loa thoại vẫn còn vương chút mệt mỏi và những tiếng ho khan ngắt quãng. Hương vội vàng hỏi thăm sức khỏe của mẹ, rồi không giấu được niềm vui, cô hào hứng khoe ngay dự định lớn của mình: “Mẹ ơi, ngày mai tròn năm năm cu Bo đi học mẫu giáo vững vàng, con tính biếu mẹ chồng một trăm triệu để trả ơn bà những năm qua vất vả nuôi cháu. Con chuẩn bị sẵn thẻ rồi, mai ăn cơm tối xong con sẽ thưa chuyện với bà.”

Đầu dây bên kia bỗng im lặng hồi lâu. Tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng của người mẹ ruột khiến lòng Hương chợt chùng xuống.
Sau một quãng lặng dài, giọng mẹ cô trầm xuống, chậm rãi nhưng rõ mồn một từng câu từng chữ:
“Con biếu mẹ chồng để trả ơn, mẹ không cản. Nhưng Hương ơi, con đã bao giờ tính xem năm năm qua, ai mới là người thực sự nuôi cu Bo chưa?”
Hương ngẩn người, chân mày chau lại vì khó hiểu: “Mẹ nói gì lạ vậy? Năm năm qua một tay mẹ Hòa lo cơm nước, chợ búa, đưa đón thằng bé. Không phải bà nội nuôi thì là ai hả mẹ?”
Bà thở dài, tiếng ho khan lại vang lên qua điện thoại: “Mẹ hỏi con, tiền đi chợ mỗi tháng là tiền của ai? Tiền học phí của thằng bé, tiền sữa, tiền bỉm, tiền quần áo, rồi cả tiền thuốc men mỗi lúc nó ốm đau… là từ túi ai ra? Chẳng phải là mồ hôi nước mắt của vợ chồng con cày cuốc đêm ngày để gửi vào tài khoản của bà sao? Mỗi tháng con đưa bà mười lăm triệu, bà chi tiêu thế nào con có từng hỏi đến một câu không?”
Hương cứng họng. Tấm thẻ ngân hàng trên tay bỗng trở nên nóng rát.
“Con thương mẹ chồng vất vả đón đưa cháu, nấu bữa cơm, cái đó đúng.” – Giọng mẹ cô nghẹn lại. “Nhưng con có biết, tháng trước lúc mẹ lên thành phố khám bệnh, mẹ tình cờ gặp bà Hòa ở chợ. Bà ấy đi khoe khắp khu phố là mỗi tháng con dâu cúng cho mười lăm triệu tiêu không hết. Bà ấy gom góp số tiền thừa đó, cộng với tiền lương hưu của ông ở quê, gửi sạch về cho vợ chồng đứa con gái út mua đất dưới Hải Phòng. Bà ấy còn bảo… thằng Bo là cháu nội, trách nhiệm của bà là trông cho nó an toàn, còn tiền bạc thì thằng chồng con lo, con dâu chỉ là đứa ‘ở đợ cao cấp’ biết đẻ, không cho tiền thì bà ấy về quê chứ dại gì ở lại hầu hạ.”
Tai Hương như có tiếng ong kêu u u. Cô bàng hoàng, chiếc thẻ ngân hàng rơi bộp xuống mặt bàn gỗ.
“Mẹ không phải ghen tị hay kể công.” – Người mẹ ruột thở hắt ra, giọng đượm vẻ xót xa. “Nhưng mẹ xót con gái mẹ. Năm năm qua con đi làm từ sáu giờ sáng đến chín giờ đêm, mặt mũi hốc hác, không dám mua một chiếc váy mới, không dám đi du lịch ở đâu. Con nghĩ một trăm triệu đó là phần thưởng cho sự hy sinh của mẹ chồng, nhưng thực chất, bà ấy đã nhận thù lao xứng đáng, thậm chí là quá dư dả từ khoản tiền con đưa mỗi tháng rồi. Số tiền đó, để dành mà phòng thân, hoặc lo cho tương lai của thằng Bo, đừng có dại dột mà mang đi cung phụng cái danh hão huyền con ạ.”
Cuộc điện thoại kết thúc từ lâu nhưng Hương vẫn ngồi bất động như một bức tượng. Những lời của mẹ ruột như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng nhiệt thành và sự ngây thơ của cô suốt năm năm qua.
Hương lục lại trí nhớ. Đúng vậy, năm năm qua, mỗi lần đưa tiền sinh hoạt phí, mẹ chồng chưa bao giờ đưa lại cho cô một tờ hóa đơn hay một cuốn sổ thu chi. Mỗi lần cô muốn mua quần áo mới cho cu Bo, bà đều gạt đi bảo “để mẹ ra chợ mua cho rẻ”, nhưng đồ bà mang về toàn là hàng chợ vài chục nghìn, trong khi tiền cô đưa chưa bao giờ hụt một đồng. Cô nhớ lại những cuộc điện thoại lén lút của mẹ chồng ở góc ban công với cô con gái út, nhớ cả ánh mắt né tránh của bà mỗi khi Hương nhắc đến chuyện tiết kiệm tiền mua nhà rộng hơn.
Hóa ra, sự “lam lũ”, “vất vả” mà cô hằng biết ơn chỉ là một màn kịch được đong đếm bằng tiền. Bà chăm cháu nội, nhưng tiền thừa lại đem đi nuôi con gái ruột, còn cô – người trực tiếp làm ra dòng tiền đó – lại bị biến thành một đứa “ở đợ cao cấp” trong chính lời kể của bà.
Sáng hôm sau, không khí ngày kỷ niệm năm năm cu Bo đi học vẫn diễn ra như thường lệ. Bữa tiệc tối có đầy đủ hoa và bánh kem.
Sau khi cu Bo thổi nến xong, bà Hòa vừa lau miệng cho cháu vừa nhìn Hương, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía chiếc túi xách của cô dâu, giọng đầy ẩn ý: “Thấm thoát mà thằng Bo đã lớn thế này rồi. Năm năm qua mẹ ở trên này, không khí thành phố ngột ngạt, xương khớp đau nhức suốt, bạn già ở quê thì réo gọi. Nhưng vì thương các con, thương cháu nội nên mẹ mới cắn răng chịu đựng đấy…”
Nếu là Hương của ngày hôm qua, cô sẽ ngay lập tức xúc động mà rút tấm thẻ một trăm triệu ra quỳ gối cảm ơn. Nhưng Hương của ngày hôm nay chỉ mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh đến lạ kỳ.
Cô đứng dậy, lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc lắc tay bằng bạc trị giá chưa tới hai triệu đồng, kèm theo một xấp vé xe khách khứ hồi.
“Năm năm qua mẹ vất vả vì cháu quá rồi.” – Hương nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lên bàn. “Con biết mẹ nhớ quê, nhớ chú bác dưới nhà. Thằng Bo giờ cũng lớn, đã tự lập và ăn bán trú ở trường đến tận chiều muộn. Vợ chồng con tính rồi, từ tháng sau con sẽ đổi sang làm việc gần nhà để tiện đưa đón con, không dám làm phiền mẹ chịu khổ trên này nữa. Đây là chiếc lắc bạc con tặng mẹ làm kỷ niệm, và vé xe con đã đặt sẵn cho mẹ vào cuối tuần này để mẹ về quê an hưởng tuổi già với bố.”
Nụ cười trên môi bà Hòa bỗng chốc cứng đờ. Bà nhìn chiếc lắc bạc rẻ tiền, rồi nhìn sang xấp vé xe, mặt biến sắc: “Con… con bảo mẹ về quê? Thế còn tiền sinh hoạt mỗi tháng… ý mẹ là, việc nhà cửa ở đây ai lo?”
“Mẹ yên tâm, không có mẹ thì vợ chồng con tự liệu được ạ. Từ tháng sau con cũng cắt khoản mười lăm triệu sinh hoạt phí để gom tiền trả góp căn nhà này, nên mẹ không phải lo con tiêu hoang đâu.” – Hương nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, dứt khoát và lạnh lùng. “Mẹ về quê dưỡng già, có lương hưu của bố, lại gần vợ chồng cô út dưới Hải Phòng, như vậy là vẹn cả đôi đường rồi.”
Bà Hòa cứng họng không nói được lời nào, sắc mặt chuyển từ đỏ sang mét, bàn tay gầy guộc run lên bần bật vì tức giận nhưng không thể tìm được lý do để bắt bẻ. Còn Hương, cô lén thò tay vào túi áo, miết nhẹ lên tấm thẻ ngân hàng một trăm triệu đồng.
Số tiền này, ngày mai cô sẽ chuyển thẳng vào tài khoản của mẹ ruột dưới quê để bà sửa lại mái nhà và mua thuốc bổ. Đó mới là người phụ nữ xứng đáng nhận được từng đồng tiền xương máu của cô.