Mẹ Chồng Bảo: “Con Dâu Trưởng Thì Phải Gánh Hết!” Rồi Đưa 500 Nghìn Bắt Tôi Lo 5 Mâm Cỗ, Em Dâu Chẳng Động Tay… Đúng Giờ Khai Cỗ, Tôi Lấy Ra Một Xấp Giấy Khiến Cả Họ Tái Mặt xin lỗi!
Mẹ Chồng Bảo: “Con Dâu Trưởng Thì Phải Gánh Hết!” Rồi Đưa 500 Nghìn Bắt Tôi Lo 5 Mâm Cỗ, Em Dâu Chẳng Động Tay… Đúng Giờ Khai Cỗ, Tôi Lấy Ra Một Xấp Giấy Khiến Cả Họ Tái Mặt xin lỗi!
Mọi người vẫn thường bảo tôi sướn//g.
“Sướ/ng nhất là con Hương. Lấy chồng xong chẳng phải mua nhà, ở luôn căn nhà ba tầng của bố mẹ chồng.”
Mỗi lần nghe câu ấy, tôi chỉ cười.
Không ai biết, cái giá của việc được “ở nhà to” là suốt bảy năm làm dâu, tôi chưa từng có một ngày được sống như một người con trong gia đình.
Tôi tên Hương, ba mươi lăm tuổi.
Chồng tôi là con trai cả.
Ngay từ ngày cưới, mẹ chồng đã nói trước mặt họ hàng:
Nhà này không phân biệt con dâu hay con gái. Chỉ cần biết điều là được.
Tôi đã tin.
Để rồi chỉ vài tháng sau mới hiểu…
“Biết điều” ở đây nghĩa là người làm tất cả mọi việc.
…
Sáu giờ sáng.
Tôi dậy nấu bữa sáng.
Bảy giờ giặt quần áo.
Tám giờ đưa con đi học.
Về đến nhà lại quét sân, lau nhà, nấu cơm trưa.
Chiều đón con, tối nấu cơm.
Cuối tuần lại tổng vệ sinh cả căn nhà hơn ba trăm mét vuông.
Trong khi đó…
Em dâu tôi – Thảo – lấy em trai chồng.
Hai vợ chồng ở tầng ba.
Sáng ngủ tới tám giờ.
Chiều đi cà phê.
Tối về ăn cơm.
Rửa đúng cái bát của mình.
Hết.
Mỗi lần tôi góp ý, mẹ chồng đều gạt đi.
Nó còn trẻ.
Nó mới si/nh.
Nó b/ận.
Con là chị dâu thì phải gánh vác.
Tôi lại nhịn.
Chồng nhiều lần thương vợ.
Nhưng cứ định nói thì mẹ lại khóc.
Mẹ già rồi mà còn bị con trai trách.
Thế là anh im.
Tôi cũng im.
…
Đỉnh điểm là dịp giỗ cụ nội.
Năm nào nhà tôi cũng làm cỗ rất lớn.
Khoảng năm mươi khách.
Tối hôm trước, mẹ chồng gọi tôi xuống.
Bà đặt lên bàn đúng năm tờ một trăm nghìn.
Đây.
Năm trăm nghìn.
Mai con đi chợ làm năm mâm cỗ.
Tôi nhìn số tiền.
Mẹ… năm trăm nghìn sao đủ?
Bà nhíu mày.
Ngày xưa mẹ làm còn dư.
Giờ các cô tiêu hoang nên mới không đủ.

Tôi cắn môi.
Nhưng thịt, gà, cá, rau…
Bà cắt ngang.
Liệu mà tính.
Đừng để người ta cười nhà này.
Tôi hỏi tiếp:
Thế em Thảo làm gì?
Nó tiếp khách.
Tôi chế//t lặng.
Tiếp khách?
Nghĩa là mặc đẹp, ngồi uống nước?
Còn tôi lo toàn bộ năm mâm cỗ?
…
Sáng hôm sau.
Bốn giờ.
Tôi một mình đạp xe ra chợ.
Mua được ít thịt.
Ít rau.
Hai con gà.
Một con cá.
Đếm đi đếm lại vẫn thiếu.
Tôi bỏ thêm hơn ba triệu tiền tiết kiệm của mình.
Không ai biết.
Về tới nhà.
Một mình tôi nhặt rau.
Làm gà.
Ướp thịt.
Nấu nướng.
Rửa bát.
Bày bàn.
Mồ hôi ướt sũng.
Trong khi đó…
Em dâu mặc váy mới.
Ngồi lướt điện thoại.
Thỉnh thoảng còn hỏi:
Chị làm xong chưa để em chụp ảnh đăng Facebook.
Tôi nhìn em.
Không nói.
…
Mười giờ.
Khách bắt đầu đến.
Ai cũng khen.
Cỗ đẹp quá.
Nhà bà có con dâu đảm đang.
Mẹ chồng cười tươi.
Nó phải làm chứ.
Con dâu trưởng mà.
Không khí rộn ràng.
Cho tới khi…
Mẹ chồng bất ngờ lớn tiếng.
Hương!
Mau bê thêm mâm.
Đứng đấy làm gì?
Tôi vừa bê nồi canh vừa bị bà trách.
Chậm như rùa.
Làm ăn chẳng ra sao.
Trước mặt hơn năm mươi người.
Tôi nghe rõ vài tiếng cười.
Khoảnh khắc ấy…
Khoảnh khắc ấy, sợi dây chịu đựng cuối cùng trong tôi chính thức đứt phắt.
Tôi không khóc, cũng không vội vàng giải thích. Tôi lẳng lặng đặt nồi canh xuống bàn, rút chiếc khăn lau vệt mỡ bám trên tay, rồi thong thả đi vào phòng trong. Khi trở ra, trên tay tôi không phải là đĩa giò hay bát nước chấm, mà là một xấp giấy trắng bóc, vuông vắn.
Trước ánh mắt tò mò của hơn năm mươi con người trong họ, tôi tiến thẳng đến mâm chính – nơi có mẹ chồng, chú bác và cả vợ chồng cô em dâu đang ngồi.
Tôi đặt xấp giấy xuống giữa mâm cỗ, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Thưa mẹ, thưa các bác, các chú. Hôm nay nhân dịp giỗ cụ, đông đủ họ hàng, con có vài thứ muốn công khai để cả nhà cùng tường tận.”
Mẹ chồng tôi nhíu mày, sầm mặt xuống: “Cái Hương, mày làm cái trò gì đấy? Đúng giờ khai cỗ rồi, mang giấy tờ gì ra đây?”
Tôi không nhanh không chậm, lật tờ giấy đầu tiên: “Đây là cuốn sổ ghi chép chi tiêu của ngày hôm nay. Mẹ đưa con đúng 500 nghìn để lo 5 mâm cỗ. Con đã đi chợ từ 4 giờ sáng, tính toán nát óc cũng chỉ mua được đúng… 2 con gà và 1 con cá. Số tiền hơn 3 triệu còn lại để có được mâm cao cỗ đầy như các bác đang thấy đây, là tiền túi của con bỏ ra. Suốt 7 năm qua, năm nào cũng vậy, tiền mẹ đưa chỉ là tượng trưng, còn lại con dâu trưởng này tự bỏ tiền túi và bán sức lao động để đổi lấy cái danh ‘đảm đang’ cho nhà mình.”
Cả phòng khách đang ồn ào bỗng im bặt. Mấy người bác họ cầm đũa lên lại đặt xuống, nhìn nhau ngơ ngác. Sắc mặt mẹ chồng tôi bắt đầu chuyển từ đỏ sang tái mét. Bà lắp bắp: “Mày… mày kể lể cái gì? Có mấy đồng bạc…”
“Chưa hết đâu ạ,” tôi cắt lời, lật tiếp tờ giấy thứ hai – đó là bản cam kết phân chia tài sản và thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký sẵn của tôi. “Và đây là quyết định của con. 7 năm qua, con làm dâu trưởng, gánh vác căn nhà 3 tầng này từ tầng 1 đến tầng 3 không sót một ngày. Còn em Thảo là dâu thứ, chỉ việc mặc váy đẹp tiếp khách và chụp ảnh đăng Facebook. Mẹ bảo con dâu trưởng thì phải gánh hết. Được thôi ạ, hôm nay con gánh đủ rồi. Từ ngày mai, con xin phép trả lại cái gánh này cho mẹ và em Thảo.”
Tôi quay sang nhìn chồng, anh đang đứng trân trân ở cửa bếp, mắt đỏ hoe vì vừa thương vợ vừa ngỡ ngàng. Tôi nói dứt khoát: “Đơn ly hôn em ký rồi. Anh thương mẹ, thương em anh thì ở lại gánh vác cùng gia đình. Mẹ con em sẽ dọn ra ngoài ngay trong ngày hôm nay.”
Đến lúc này, cả họ nhà chồng xôn xao hẳn lên. Mấy người cô, người bác bắt đầu quay sang xì xào: “Trời đất, ai đời cho có 500 nghìn bắt làm 5 mâm cỗ? Bóc lột con người ta vừa chứ!” “Hèn chi con Thảo lúc nào cũng xúng xính váy áo, hóa ra dồn hết lên đầu chị dâu.”
Mẹ chồng tôi run bắn người, nhìn xấp giấy rồi lại nhìn ánh mắt phán xét của họ hàng xung quanh, môi bà mấp máy không ra tiếng. Cô em dâu Thảo thì mặt cắt không còn giọt máu, cúi gằm mặt xuống, không còn chút vẻ kiêu kỳ của mọi ngày.
Chồng tôi lúc này mới như bừng tỉnh. Anh bước đến, không nhìn mẹ mà cầm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định trước mặt cả họ: “Không cần ly hôn đâu em. Anh đi với mẹ con em. 7 năm qua anh nhu nhược để em chịu khổ thế là quá đủ rồi. Nhà này… chúng ta không ở nữa.”
Nói rồi, anh quay vào phòng xách tuýt hai chiếc vali quần áo mà tôi đã âm thầm chuẩn bị từ tối qua. Tôi quay người đi thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh lại nhìn mâm cỗ ê chề phía sau.
Bước ra khỏi cánh cổng căn nhà ba tầng ấy, ánh nắng trưa rọi thẳng vào mặt, nóng rát nhưng lòng tôi nhẹ bẫm. Gánh nặng dâu trưởng bảy năm qua, cuối cùng tôi cũng đã có thể tự tay hạ xuống.